Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 130

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
  4. Chương 130
Prev
Next
Novel Info

Chương 130

Đoạn Dịch Hành mở mắt, sau đó cầm lấy tấm chăn mỏng xuống giường. Anh ấn
một cái lên màn hình điều khiển, rèm cửa từ từ mở ra. Bên ngoài quả thực
đang có tuyết rơi, Đoạn Dịch Hành chỉ liếc một cái rồi khoác chăn mỏng
lên người Lâm Hi: “Trong nhà cũng phải chú ý.” Trong lòng Lâm Hi ấm áp,
gật đầu, sau đó hai tay bám vào cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài, bị Đoạn
Dịch Hành ôm lấy eo từ phía sau. “Tuyết rơi to quá.” Lâm Hi quay đầu
cười, cả lưng dựa vào ngực anh. Đoạn Dịch Hành cọ cọ hai má vào tóc cô,
thân mật dụi dụi, nói: “Đi rửa mặt trước đã, ăn sáng xong rồi từ từ
ngắm, tôi thấy trận tuyết này nhất thời chưa tạnh được đâu.” Lâm Hi
ngoan ngoãn đáp: “Vâng.” Đoạn Dịch Hành dịu dàng nói: “Em đi rửa trước
đi, tôi bảo người mang đồ ăn sáng lên.” Lâm Hi nói: “Vậy em về phòng
thay quần áo trước.” “Đi đi.” Lòng bàn tay Đoạn Dịch Hành đẩy nhẹ sau
lưng cô. Đoạn Dịch Hành cho người bày bữa sáng ngay trước cửa sổ sát
đất. Lâm Hi vào phòng ngủ ngửi thấy mùi cà phê thơm nồng, cô và Đoạn
Dịch Hành ngồi đối diện nhau, bông tuyết ngoài cửa sổ lặng lẽ rơi. Đoạn
Dịch Hành bưng cà phê lên uống một ngụm, hỏi Lâm Hi: “Định ở đây mấy
ngày?” Nụ cười của Lâm Hi cứng lại, chột dạ cụp mắt, một lúc lâu sau mới
nói: “Hai ba ngày.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu
tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm”
thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i
cành d cây chấm hót v líu n Đoạn Dịch Hành mở mắt, sau đó cầm lấy tấm
chăn mỏng xuống giường. Anh ấn một cái lên màn hình điều khiển, rèm cửa
từ từ mở ra. Bên ngoài quả thực đang có tuyết rơi, Đoạn Dịch Hành chỉ
liếc một cái rồi khoác chăn mỏng lên người Lâm Hi: “Trong nhà cũng phải
chú ý.” Trong lòng Lâm Hi ấm áp, gật đầu, sau đó hai tay bám vào cửa sổ
sát đất nhìn ra ngoài, bị Đoạn Dịch Hành ôm lấy eo từ phía sau. “Tuyết
rơi to quá.” Lâm Hi quay đầu cười, cả lưng dựa vào ngực anh. Đoạn Dịch
Hành cọ cọ hai má vào tóc cô, thân mật dụi dụi, nói: “Đi rửa mặt trước
đã, ăn sáng xong rồi từ từ ngắm, tôi thấy trận tuyết này nhất thời chưa
tạnh được đâu.” Lâm Hi ngoan ngoãn đáp: “Vâng.” Đoạn Dịch Hành dịu dàng
nói: “Em đi rửa trước đi, tôi bảo người mang đồ ăn sáng lên.” Lâm Hi
nói: “Vậy em về phòng thay quần áo trước.” “Đi đi.” Lòng bàn tay Đoạn
Dịch Hành đẩy nhẹ sau lưng cô. Đoạn Dịch Hành cho người bày bữa sáng
ngay trước cửa sổ sát đất. Lâm Hi vào phòng ngủ ngửi thấy mùi cà phê
thơm nồng, cô và Đoạn Dịch Hành ngồi đối diện nhau, bông tuyết ngoài cửa
sổ lặng lẽ rơi. Đoạn Dịch Hành bưng cà phê lên uống một ngụm, hỏi Lâm
Hi: “Định ở đây mấy ngày?” Nụ cười của Lâm Hi cứng lại, chột dạ cụp mắt,
một lúc lâu sau mới nói: “Hai ba ngày.” Đoạn Dịch Hành mở mắt, sau đó
cầm lấy tấm chăn mỏng xuống giường. Anh ấn một cái lên màn hình điều
khiển, rèm cửa từ từ mở ra. Bên ngoài quả thực đang có tuyết rơi, Đoạn
Dịch Hành chỉ liếc một cái rồi khoác chăn mỏng lên người Lâm Hi: “Trong
nhà cũng phải chú ý.” Trong lòng Lâm Hi ấm áp, gật đầu, sau đó hai tay
bám vào cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài, bị Đoạn Dịch Hành ôm lấy eo từ
phía sau. “Tuyết rơi to quá.” Lâm Hi quay đầu cười, cả lưng dựa vào ngực
anh. Đoạn Dịch Hành cọ cọ hai má vào tóc cô, thân mật dụi dụi, nói: “Đi
rửa mặt trước đã, ăn sáng xong rồi từ từ ngắm, tôi thấy trận tuyết này
nhất thời chưa tạnh được đâu.” Lâm Hi ngoan ngoãn đáp: “Vâng.” Đoạn Dịch
Hành dịu dàng nói: “Em đi rửa trước đi, tôi bảo người mang đồ ăn sáng
lên.” Lâm Hi nói: “Vậy em về phòng thay quần áo trước.” “Đi đi.” Lòng
bàn tay Đoạn Dịch Hành đẩy nhẹ sau lưng cô. Đoạn Dịch Hành cho người bày
bữa sáng ngay trước cửa sổ sát đất. Lâm Hi vào phòng ngủ ngửi thấy mùi
cà phê thơm nồng, cô và Đoạn Dịch Hành ngồi đối diện nhau, bông tuyết
ngoài cửa sổ lặng lẽ rơi. Đoạn Dịch Hành bưng cà phê lên uống một ngụm,
hỏi Lâm Hi: “Định ở đây mấy ngày?” Nụ cười của Lâm Hi cứng lại, chột dạ
cụp mắt, một lúc lâu sau mới nói: “Hai ba ngày.” Đoạn Dịch Hành mở mắt,
sau đó cầm lấy tấm chăn mỏng xuống giường. Anh ấn một cái lên màn hình
điều khiển, rèm cửa từ từ mở ra. Bên ngoài quả thực đang có tuyết rơi,
Đoạn Dịch Hành chỉ liếc một cái rồi khoác chăn mỏng lên người Lâm Hi:
“Trong nhà cũng phải chú ý.” Trong lòng Lâm Hi ấm áp, gật đầu, sau đó
hai tay bám vào cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài, bị Đoạn Dịch Hành ôm lấy
eo từ phía sau. “Tuyết rơi to quá.” Lâm Hi quay đầu cười, cả lưng dựa
vào ngực anh. Đoạn Dịch Hành cọ cọ hai má vào tóc cô, thân mật dụi dụi,
nói: “Đi rửa mặt trước đã, ăn sáng xong rồi từ từ ngắm, tôi thấy trận
tuyết này nhất thời chưa tạnh được đâu.” Lâm Hi ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”
Đoạn Dịch Hành dịu dàng nói: “Em đi rửa trước đi, tôi bảo người mang đồ
ăn sáng lên.” Lâm Hi nói: “Vậy em về phòng thay quần áo trước.” “Đi đi.”
Lòng bàn tay Đoạn Dịch Hành đẩy nhẹ sau lưng cô. Đoạn Dịch Hành cho
người bày bữa sáng ngay trước cửa sổ sát đất. Lâm Hi vào phòng ngủ ngửi
thấy mùi cà phê thơm nồng, cô và Đoạn Dịch Hành ngồi đối diện nhau, bông
tuyết ngoài cửa sổ lặng lẽ rơi. Đoạn Dịch Hành bưng cà phê lên uống một
ngụm, hỏi Lâm Hi: “Định ở đây mấy ngày?” Nụ cười của Lâm Hi cứng lại,
chột dạ cụp mắt, một lúc lâu sau mới nói: “Hai ba ngày.” Đoạn Dịch Hành
mở mắt, sau đó cầm lấy tấm chăn mỏng xuống giường. Anh ấn một cái lên
màn hình điều khiển, rèm cửa từ từ mở ra. Bên ngoài quả thực đang có
tuyết rơi, Đoạn Dịch Hành chỉ liếc một cái rồi khoác chăn mỏng lên người
Lâm Hi: “Trong nhà cũng phải chú ý.” Trong lòng Lâm Hi ấm áp, gật đầu,
sau đó hai tay bám vào cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài, bị Đoạn Dịch Hành
ôm lấy eo từ phía sau. “Tuyết rơi to quá.” Lâm Hi quay đầu cười, cả lưng
dựa vào ngực anh. Đoạn Dịch Hành cọ cọ hai má vào tóc cô, thân mật dụi
dụi, nói: “Đi rửa mặt trước đã, ăn sáng xong rồi từ từ ngắm, tôi thấy
trận tuyết này nhất thời chưa tạnh được đâu.” Lâm Hi ngoan ngoãn đáp:
“Vâng.” Đoạn Dịch Hành dịu dàng nói: “Em đi rửa trước đi, tôi bảo người
mang đồ ăn sáng lên.” Lâm Hi nói: “Vậy em về phòng thay quần áo trước.”
“Đi đi.” Lòng bàn tay Đoạn Dịch Hành đẩy nhẹ sau lưng cô. Đoạn Dịch Hành
cho người bày bữa sáng ngay trước cửa sổ sát đất. Lâm Hi vào phòng ngủ
ngửi thấy mùi cà phê thơm nồng, cô và Đoạn Dịch Hành ngồi đối diện nhau,
bông tuyết ngoài cửa sổ lặng lẽ rơi. Đoạn Dịch Hành bưng cà phê lên uống
một ngụm, hỏi Lâm Hi: “Định ở đây mấy ngày?” Nụ cười của Lâm Hi cứng
lại, chột dạ cụp mắt, một lúc lâu sau mới nói: “Hai ba ngày.” Đoạn Dịch
Hành sững sờ, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, lau nước mắt cho cô:
“Khóc cái gì?” Anh đâu có nói gì đâu nhỉ? Lâm Hi lắc đầu, nước mắt lại
càng ngày càng nhiều. Đoạn Dịch Hành chưa từng nếm trải mùi vị hoảng
loạn, giờ phút này, bị nước mắt của Lâm Hi làm cho có chút luống cuống.
“Nói cho tôi biết, sao vậy? Nói với tôi, chuyện gì tôi cũng giải quyết
cho em.” Anh càng dịu dàng, Lâm Hi càng khóc dữ dội. “Đừng tốt với em
như thế nữa.” Lâm Hi tự khinh ghét chính bản thân mình, “Em không xứng.”
“Nói bậy bạ gì đấy.” Đoạn Dịch Hành kiên nhẫn lau nước mắt cho cô “Tôi
không tốt với em thì tốt với ai?” Cổ họng Lâm Hi nghẹn ngào, thực sự
không chịu nổi sự dịu dàng yêu thương của Đoạn Dịch Hành, đẩy tay anh ra
chạy vào nhà vệ sinh. Đoạn Dịch Hành lập tức cảm thấy không ổn, sải bước
đuổi theo, chặn cô lại ở cửa nhà vệ sinh. “Rốt cuộc là làm sao? Nói với
tôi, chuyện gì tôi cũng giải quyết cho em.” Lâm Hi vì khóc mà run lên,
cô há miệng một lúc lâu mới gian nan mở miệng: “Anh cả… chúng ta chia
tay đi.” Đoạn Dịch Hành đầu tiên là sững sờ vì cách xưng hô của cô, nghe
xong nửa câu sau của cô, sắc mặt hoàn toàn tối sầm lại: “Em nói cái gì?”
“Chúng ta chia tay đi, em chịu không nổi nữa rồi.”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
Vô Lại Kim Tiên – Quỳnh Độc
Vô Lại Kim Tiên
Chương 261 - Toàn thư hoàn (trọn bộ) Tháng 1 14, 2026
Chương 260 - Đại thừa quy nguyên Tháng 1 14, 2026
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 330 Tháng 1 15, 2026
Chương 329 Tháng 1 15, 2026
kiem dao de nhat tien
Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên
Chương 32: Mộc bên trong chi quỷ Tháng 1 8, 2026
Chương 31: Viện nhỏ quỷ đàm Tháng 1 8, 2026
khe-can-doa-nhai-tuyet-ne-1769733003
Khẽ Cắn Đóa Nhài – Tuyết Nê
Chương 247 Tháng 1 30, 2026
Chương 246 Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 130"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese