Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 136
Chương 136
Nụ cười bên môi Đoạn Dịch Hành cứng lại, anh hơi lùi về sau một bước
nhìn cô: “Em muốn chuyển ra ngoài sống?” “Vốn dĩ ở cùng nhau cũng không
tiện.” Tầm mắt Lâm Hi rơi vào khoảng không vô định, “Mấy tháng nay… làm
phiền anh rồi.” Đoạn Dịch Hành cười lạnh: “Là để trốn tôi sao?” Lâm Hi
lắc đầu: “Không phải, vốn cũng định chuyển ra ngoài, chỉ là ông nội tặng
trước nên em nói với anh một tiếng.” Đoạn Dịch Hành nhẫn nhịn, hỏi: “Di
chúc của ông nội còn chưa công bố, không sợ người ta nói ra nói vào
sao?” Lâm Hi: “Em nghĩ rồi, kiểu gì cũng có người nói thôi. Di chúc công
bố xong em chuyển ra có khi người ta cũng nghĩ em bất mãn với nhà họ
Đoạn, đều như nhau cả.” Đoạn Dịch Hành: “…” Lâm Hi liếc nhìn anh: “Em…
em về trước đây, điện thoại và túi xách đều chưa cầm.” Đoạn Dịch Hành
tránh đường cho cô. Lâm Hi vừa ra khỏi phòng suite của Đoạn Dịch Hành,
sức lực toàn thân như bị rút đi một nửa. Chưa đi được mấy bước, Đoạn
Minh Hiên và Lương Vũ Đồng cùng đi ra, nhìn thấy cô thì thở phào nhẹ
nhõm. “Bọn tớ vừa định đi tìm cậu.” Lương Vũ Đồng bước tới nắm tay cô,
“Cậu đi đâu thế?” Lâm Hi lắc đầu, đôi bông tai ngọc trai đung đưa. Lương
Vũ Đồng sững sờ, lúc nãy cô đâu có đeo thứ này nhỉ? Ghép các chữ hoặc ký
tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội
dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con
ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Nụ cười bên
môi Đoạn Dịch Hành cứng lại, anh hơi lùi về sau một bước nhìn cô: “Em
muốn chuyển ra ngoài sống?” “Vốn dĩ ở cùng nhau cũng không tiện.” Tầm
mắt Lâm Hi rơi vào khoảng không vô định, “Mấy tháng nay… làm phiền anh
rồi.” Đoạn Dịch Hành cười lạnh: “Là để trốn tôi sao?” Lâm Hi lắc đầu:
“Không phải, vốn cũng định chuyển ra ngoài, chỉ là ông nội tặng trước
nên em nói với anh một tiếng.” Đoạn Dịch Hành nhẫn nhịn, hỏi: “Di chúc
của ông nội còn chưa công bố, không sợ người ta nói ra nói vào sao?” Lâm
Hi: “Em nghĩ rồi, kiểu gì cũng có người nói thôi. Di chúc công bố xong
em chuyển ra có khi người ta cũng nghĩ em bất mãn với nhà họ Đoạn, đều
như nhau cả.” Đoạn Dịch Hành: “…” Lâm Hi liếc nhìn anh: “Em… em về trước
đây, điện thoại và túi xách đều chưa cầm.” Đoạn Dịch Hành tránh đường
cho cô. Lâm Hi vừa ra khỏi phòng suite của Đoạn Dịch Hành, sức lực toàn
thân như bị rút đi một nửa. Chưa đi được mấy bước, Đoạn Minh Hiên và
Lương Vũ Đồng cùng đi ra, nhìn thấy cô thì thở phào nhẹ nhõm. “Bọn tớ
vừa định đi tìm cậu.” Lương Vũ Đồng bước tới nắm tay cô, “Cậu đi đâu
thế?” Lâm Hi lắc đầu, đôi bông tai ngọc trai đung đưa. Lương Vũ Đồng
sững sờ, lúc nãy cô đâu có đeo thứ này nhỉ? Nụ cười bên môi Đoạn Dịch
Hành cứng lại, anh hơi lùi về sau một bước nhìn cô: “Em muốn chuyển ra
ngoài sống?” “Vốn dĩ ở cùng nhau cũng không tiện.” Tầm mắt Lâm Hi rơi
vào khoảng không vô định, “Mấy tháng nay… làm phiền anh rồi.” Đoạn Dịch
Hành cười lạnh: “Là để trốn tôi sao?” Lâm Hi lắc đầu: “Không phải, vốn
cũng định chuyển ra ngoài, chỉ là ông nội tặng trước nên em nói với anh
một tiếng.” Đoạn Dịch Hành nhẫn nhịn, hỏi: “Di chúc của ông nội còn chưa
công bố, không sợ người ta nói ra nói vào sao?” Lâm Hi: “Em nghĩ rồi,
kiểu gì cũng có người nói thôi. Di chúc công bố xong em chuyển ra có khi
người ta cũng nghĩ em bất mãn với nhà họ Đoạn, đều như nhau cả.” Đoạn
Dịch Hành: “…” Lâm Hi liếc nhìn anh: “Em… em về trước đây, điện thoại và
túi xách đều chưa cầm.” Đoạn Dịch Hành tránh đường cho cô. Lâm Hi vừa ra
khỏi phòng suite của Đoạn Dịch Hành, sức lực toàn thân như bị rút đi một
nửa. Chưa đi được mấy bước, Đoạn Minh Hiên và Lương Vũ Đồng cùng đi ra,
nhìn thấy cô thì thở phào nhẹ nhõm. “Bọn tớ vừa định đi tìm cậu.” Lương
Vũ Đồng bước tới nắm tay cô, “Cậu đi đâu thế?” Lâm Hi lắc đầu, đôi bông
tai ngọc trai đung đưa. Lương Vũ Đồng sững sờ, lúc nãy cô đâu có đeo thứ
này nhỉ? Nụ cười bên môi Đoạn Dịch Hành cứng lại, anh hơi lùi về sau một
bước nhìn cô: “Em muốn chuyển ra ngoài sống?” “Vốn dĩ ở cùng nhau cũng
không tiện.” Tầm mắt Lâm Hi rơi vào khoảng không vô định, “Mấy tháng
nay… làm phiền anh rồi.” Đoạn Dịch Hành cười lạnh: “Là để trốn tôi sao?”
Lâm Hi lắc đầu: “Không phải, vốn cũng định chuyển ra ngoài, chỉ là ông
nội tặng trước nên em nói với anh một tiếng.” Đoạn Dịch Hành nhẫn nhịn,
hỏi: “Di chúc của ông nội còn chưa công bố, không sợ người ta nói ra nói
vào sao?” Lâm Hi: “Em nghĩ rồi, kiểu gì cũng có người nói thôi. Di chúc
công bố xong em chuyển ra có khi người ta cũng nghĩ em bất mãn với nhà
họ Đoạn, đều như nhau cả.” Đoạn Dịch Hành: “…” Lâm Hi liếc nhìn anh:
“Em… em về trước đây, điện thoại và túi xách đều chưa cầm.” Đoạn Dịch
Hành tránh đường cho cô. Lâm Hi vừa ra khỏi phòng suite của Đoạn Dịch
Hành, sức lực toàn thân như bị rút đi một nửa. Chưa đi được mấy bước,
Đoạn Minh Hiên và Lương Vũ Đồng cùng đi ra, nhìn thấy cô thì thở phào
nhẹ nhõm. “Bọn tớ vừa định đi tìm cậu.” Lương Vũ Đồng bước tới nắm tay
cô, “Cậu đi đâu thế?” Lâm Hi lắc đầu, đôi bông tai ngọc trai đung đưa.
Lương Vũ Đồng sững sờ, lúc nãy cô đâu có đeo thứ này nhỉ? Nụ cười bên
môi Đoạn Dịch Hành cứng lại, anh hơi lùi về sau một bước nhìn cô: “Em
muốn chuyển ra ngoài sống?” “Vốn dĩ ở cùng nhau cũng không tiện.” Tầm
mắt Lâm Hi rơi vào khoảng không vô định, “Mấy tháng nay… làm phiền anh
rồi.” Đoạn Dịch Hành cười lạnh: “Là để trốn tôi sao?” Lâm Hi lắc đầu:
“Không phải, vốn cũng định chuyển ra ngoài, chỉ là ông nội tặng trước
nên em nói với anh một tiếng.” Đoạn Dịch Hành nhẫn nhịn, hỏi: “Di chúc
của ông nội còn chưa công bố, không sợ người ta nói ra nói vào sao?” Lâm
Hi: “Em nghĩ rồi, kiểu gì cũng có người nói thôi. Di chúc công bố xong
em chuyển ra có khi người ta cũng nghĩ em bất mãn với nhà họ Đoạn, đều
như nhau cả.” Đoạn Dịch Hành: “…” Lâm Hi liếc nhìn anh: “Em… em về trước
đây, điện thoại và túi xách đều chưa cầm.” Đoạn Dịch Hành tránh đường
cho cô. Lâm Hi vừa ra khỏi phòng suite của Đoạn Dịch Hành, sức lực toàn
thân như bị rút đi một nửa. Chưa đi được mấy bước, Đoạn Minh Hiên và
Lương Vũ Đồng cùng đi ra, nhìn thấy cô thì thở phào nhẹ nhõm. “Bọn tớ
vừa định đi tìm cậu.” Lương Vũ Đồng bước tới nắm tay cô, “Cậu đi đâu
thế?” Lâm Hi lắc đầu, đôi bông tai ngọc trai đung đưa. Lương Vũ Đồng
sững sờ, lúc nãy cô đâu có đeo thứ này nhỉ? Đoạn Dịch Hành quay đầu nhìn
Lâm Hi, hạ cửa kính xe xuống một nửa. Trần Lượng Di nhìn thấy người phụ
nữ ở ghế phụ thì sững sờ, Đoạn Dịch Hành thấy cô ta nhìn chằm chằm, bèn
ho một tiếng. Trần Lượng Di lập tức dời mắt khỏi đôi bông tai ngọc trai
kia. Đoạn Dịch Hành đẩy cửa xuống xe, dẫn Trần Lượng Di ra xa một chút.
Nói chuyện chưa đầy mười phút, Đoạn Dịch Hành đã lên xe. Lâm Hi bỏ áo
vest xuống, hỏi anh: “Hai người nói chuyện gì vậy?” Đoạn Dịch Hành: “Còn
nói gì được nữa? Chẳng qua là những con bài tẩy trong tay cô ta thôi.”
“Anh đồng ý rồi?” Lâm Hi hỏi. Đoạn Dịch Hành cười lạnh: “Tôi định gói
gọn cả cô ta và Trịnh Ký Trung tiễn đi một lượt.” Lâm Hi: “… Cẩn thận
chó cùng rứt giậu.” Đoạn Dịch Hành “ừm” một tiếng. Vào khu biệt thự,
chiếc Maybach tiến vào biệt thự nhà họ Đoạn. Ánh đèn xe quét qua, soi rõ
Đoạn Minh Hiên đang ngồi trên bậc thềm. Nhìn bộ dạng này, anh ta đang
đợi Lâm Hi.