Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 144
Chương 144
10 giờ sáng, không khí tại phòng họp trên tầng cao nhất của trụ sở chính
Ngân Phàm vô cùng trang nghiêm và nặng nề. Các giám đốc và quản lý cấp
cao lần lượt có mặt, người cuối cùng vào phòng là Đoạn Dịch Hành và ông
nội. Thật ra, xử lý Trịnh Ký Trung đâu cần phải triệu tập hội đồng quản
trị, chẳng qua ông cháu nhà họ Đoạn mỗi người đều có toan tính riêng.
Mượn chuyện của Trịnh Ký Trung, lấy cớ ảnh hưởng đến lợi ích tập đoàn
cũng như hoạt động và quản lý công ty để đạt được mục đích của mình.
Trong số những người có mặt, có người biết chút nội tình nên vẻ mặt vẫn
khá ung dung, nhưng cũng có người hoàn toàn mơ hồ, không hiểu đầu cua
tai nheo ra sao. Trịnh Kế Trung ngồi thẳng người bên cạnh Đoạn Chinh.
Đoạn Dịch Hành ngồi đối diện hai người họ, vị trí này khiến người ta
không khỏi suy ngẫm sâu xa. Các giám đốc tự động lờ đi Trịnh Kế Trung,
coi đây là cuộc chiến giữa hai bố con Đoạn Chinh và Đoạn Dịch Hành. Ông
cụ ngồi ở vị trí chủ tọa, thần sắc lạnh lùng và uy nghiêm, giữa đôi lông
mày toát ra một áp lực như mưa gió cũng không thể xâm phạm. Ông lướt mắt
nhìn mọi người trong phòng họp, trầm giọng nói: “Người đã đến đông đủ,
bắt đầu đi.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo
rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay
bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây
chấm hót v líu n 10 giờ sáng, không khí tại phòng họp trên tầng cao nhất
của trụ sở chính Ngân Phàm vô cùng trang nghiêm và nặng nề. Các giám đốc
và quản lý cấp cao lần lượt có mặt, người cuối cùng vào phòng là Đoạn
Dịch Hành và ông nội. Thật ra, xử lý Trịnh Ký Trung đâu cần phải triệu
tập hội đồng quản trị, chẳng qua ông cháu nhà họ Đoạn mỗi người đều có
toan tính riêng. Mượn chuyện của Trịnh Ký Trung, lấy cớ ảnh hưởng đến
lợi ích tập đoàn cũng như hoạt động và quản lý công ty để đạt được mục
đích của mình. Trong số những người có mặt, có người biết chút nội tình
nên vẻ mặt vẫn khá ung dung, nhưng cũng có người hoàn toàn mơ hồ, không
hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Trịnh Kế Trung ngồi thẳng người bên cạnh
Đoạn Chinh. Đoạn Dịch Hành ngồi đối diện hai người họ, vị trí này khiến
người ta không khỏi suy ngẫm sâu xa. Các giám đốc tự động lờ đi Trịnh Kế
Trung, coi đây là cuộc chiến giữa hai bố con Đoạn Chinh và Đoạn Dịch
Hành. Ông cụ ngồi ở vị trí chủ tọa, thần sắc lạnh lùng và uy nghiêm,
giữa đôi lông mày toát ra một áp lực như mưa gió cũng không thể xâm
phạm. Ông lướt mắt nhìn mọi người trong phòng họp, trầm giọng nói:
“Người đã đến đông đủ, bắt đầu đi.” 10 giờ sáng, không khí tại phòng họp
trên tầng cao nhất của trụ sở chính Ngân Phàm vô cùng trang nghiêm và
nặng nề. Các giám đốc và quản lý cấp cao lần lượt có mặt, người cuối
cùng vào phòng là Đoạn Dịch Hành và ông nội. Thật ra, xử lý Trịnh Ký
Trung đâu cần phải triệu tập hội đồng quản trị, chẳng qua ông cháu nhà
họ Đoạn mỗi người đều có toan tính riêng. Mượn chuyện của Trịnh Ký
Trung, lấy cớ ảnh hưởng đến lợi ích tập đoàn cũng như hoạt động và quản
lý công ty để đạt được mục đích của mình. Trong số những người có mặt,
có người biết chút nội tình nên vẻ mặt vẫn khá ung dung, nhưng cũng có
người hoàn toàn mơ hồ, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Trịnh Kế
Trung ngồi thẳng người bên cạnh Đoạn Chinh. Đoạn Dịch Hành ngồi đối diện
hai người họ, vị trí này khiến người ta không khỏi suy ngẫm sâu xa. Các
giám đốc tự động lờ đi Trịnh Kế Trung, coi đây là cuộc chiến giữa hai bố
con Đoạn Chinh và Đoạn Dịch Hành. Ông cụ ngồi ở vị trí chủ tọa, thần sắc
lạnh lùng và uy nghiêm, giữa đôi lông mày toát ra một áp lực như mưa gió
cũng không thể xâm phạm. Ông lướt mắt nhìn mọi người trong phòng họp,
trầm giọng nói: “Người đã đến đông đủ, bắt đầu đi.” 10 giờ sáng, không
khí tại phòng họp trên tầng cao nhất của trụ sở chính Ngân Phàm vô cùng
trang nghiêm và nặng nề. Các giám đốc và quản lý cấp cao lần lượt có
mặt, người cuối cùng vào phòng là Đoạn Dịch Hành và ông nội. Thật ra, xử
lý Trịnh Ký Trung đâu cần phải triệu tập hội đồng quản trị, chẳng qua
ông cháu nhà họ Đoạn mỗi người đều có toan tính riêng. Mượn chuyện của
Trịnh Ký Trung, lấy cớ ảnh hưởng đến lợi ích tập đoàn cũng như hoạt động
và quản lý công ty để đạt được mục đích của mình. Trong số những người
có mặt, có người biết chút nội tình nên vẻ mặt vẫn khá ung dung, nhưng
cũng có người hoàn toàn mơ hồ, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Trịnh
Kế Trung ngồi thẳng người bên cạnh Đoạn Chinh. Đoạn Dịch Hành ngồi đối
diện hai người họ, vị trí này khiến người ta không khỏi suy ngẫm sâu xa.
Các giám đốc tự động lờ đi Trịnh Kế Trung, coi đây là cuộc chiến giữa
hai bố con Đoạn Chinh và Đoạn Dịch Hành. Ông cụ ngồi ở vị trí chủ tọa,
thần sắc lạnh lùng và uy nghiêm, giữa đôi lông mày toát ra một áp lực
như mưa gió cũng không thể xâm phạm. Ông lướt mắt nhìn mọi người trong
phòng họp, trầm giọng nói: “Người đã đến đông đủ, bắt đầu đi.” 10 giờ
sáng, không khí tại phòng họp trên tầng cao nhất của trụ sở chính Ngân
Phàm vô cùng trang nghiêm và nặng nề. Các giám đốc và quản lý cấp cao
lần lượt có mặt, người cuối cùng vào phòng là Đoạn Dịch Hành và ông nội.
Thật ra, xử lý Trịnh Ký Trung đâu cần phải triệu tập hội đồng quản trị,
chẳng qua ông cháu nhà họ Đoạn mỗi người đều có toan tính riêng. Mượn
chuyện của Trịnh Ký Trung, lấy cớ ảnh hưởng đến lợi ích tập đoàn cũng
như hoạt động và quản lý công ty để đạt được mục đích của mình. Trong số
những người có mặt, có người biết chút nội tình nên vẻ mặt vẫn khá ung
dung, nhưng cũng có người hoàn toàn mơ hồ, không hiểu đầu cua tai nheo
ra sao. Trịnh Kế Trung ngồi thẳng người bên cạnh Đoạn Chinh. Đoạn Dịch
Hành ngồi đối diện hai người họ, vị trí này khiến người ta không khỏi
suy ngẫm sâu xa. Các giám đốc tự động lờ đi Trịnh Kế Trung, coi đây là
cuộc chiến giữa hai bố con Đoạn Chinh và Đoạn Dịch Hành. Ông cụ ngồi ở
vị trí chủ tọa, thần sắc lạnh lùng và uy nghiêm, giữa đôi lông mày toát
ra một áp lực như mưa gió cũng không thể xâm phạm. Ông lướt mắt nhìn mọi
người trong phòng họp, trầm giọng nói: “Người đã đến đông đủ, bắt đầu
đi.” “Nếu mối quan hệ của hai người bị bại lộ, chắc chắn các đối tác sẽ
dựa vào đó mà đánh giá lại hình ảnh doanh nghiệp của Ngân Phàm và chấm
dứt hợp đồng.” “Điểm quan trọng nhất là, người kế thừa tập đoàn phải có
một cuộc hôn nhân phù hợp với thuần phong mỹ tục, nếu không, hội đồng
quản trị sẽ cùng nhau chỉ định người thừa kế mới.” “Các vị gấp cái gì?”
Ông cụ bỗng lên tiếng, “Trịnh Kế Trung nói gì là thật cái đó sao? Ở đây
tôi cũng có một người biết rõ mọi chuyện cậu ta làm. Hơn nữa cháu gái
nhỏ của tôi vì lo lắng cho sức khỏe của tôi nên lúc này cũng đang đợi
ngoài cửa, chi bằng hãy gọi vào để cùng đối chất.” Đoạn Dịch Hành biến
sắc: “Ông nội.” “Đủ rồi.” Ông cụ nhíu chặt mày, ra hiệu cho người mở cửa
phòng họp. Lâm Hi vắt óc cũng không hiểu nổi tại sao Trần Lượng Di lại
có mặt ở đây. Hai người không hề trao đổi gì, nhưng ánh mắt Trần Lượng
Di nhìn cô vô cùng kỳ lạ. Kỳ lạ đến mức Lâm Hi có ý muốn bỏ chạy. Ngoài
việc đến để vạch trần Trịnh Kế Trung, cô không nghĩ ra được lý do nào
khác. Nhưng lần trước, rõ ràng Đoạn Dịch Hành đã từ chối cô ta rồi mà.
Nghĩ nhiều cũng vô ích, thư ký hội đồng quản trị đã đích thân ra mở cửa.
Lâm Hi căng thẳng siết chặt ngón tay, cùng Trần Lượng Di bước vào phòng
họp.