Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 147
Chương 147
Lâm Hi nhìn bóng lưng rộng lớn thẳng tắp của anh, sống mũi cay cay. Cô
vội há miệng hít thở để trấn tĩnh rồi bước đến bên cạnh Đoạn Dịch Hành.
Cô không dám nhìn thẳng vào anh, giọng điệu có chút căng thẳng luống
cuống: “Bộ phận kinh doanh tái cơ cấu, chắc chắn sẽ thiếu nhân sự, em,
em…” “Em muốn sang bộ phận kinh doanh?” Đoạn Dịch Hành cắt ngang lời cô.
Lâm Hi gật đầu: “Em muốn theo dự án.” “Làm thư ký của tôi, em cũng có
thể tiếp xúc với dự án.” Đoạn Dịch Hành nói, “Em đột nhiên nói muốn sang
bộ phận kinh doanh, vậy những việc của thư ký ai làm? Tôi làm à?” “Em
không có ý đó,” Lâm Hi cố giải thích, “Ý em là anh có thể tuyển một thư
ký mới, sau khi bàn giao công việc xong em mới đi.” “Em tưởng thư ký dễ
tìm lắm sao?” Đoạn Dịch Hành đột ngột xoay người lại nhìn cô, “Có điều
cũng không phải là không có cơ hội. Em và Đoạn Minh Hiên sắp có tin vui,
em bảo cậu ta đến tìm tôi, nể tình cậu ta là em trai tôi, biết đâu tôi
sẽ đồng ý lời thỉnh cầu của em.” Lâm Hi mặt cắt không còn giọt máu nhìn
Đoạn Dịch Hành: “Công việc là công việc, anh đừng xen lẫn tình cảm cá
nhân vào.” “Được,” Đoạn Dịch Hành gật đầu, “Vậy thì việc công xử theo
phép công, tôi không đồng ý.” Lâm Hi mím chặt môi, biết tạm thời không
thể nói lý lẽ với anh. Cô thu dọn tài liệu định đi ra ngoài thì bị Đoạn
Dịch Hành kéo giật lại. Tài liệu rơi vung vãi đầy đất, Lâm Hi nén giận
định ngồi xuống nhặt thì bị anh kéo cánh tay ép vào bàn họp. Ghép các
chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để
đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen
con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Lâm Hi
nhìn bóng lưng rộng lớn thẳng tắp của anh, sống mũi cay cay. Cô vội há
miệng hít thở để trấn tĩnh rồi bước đến bên cạnh Đoạn Dịch Hành. Cô
không dám nhìn thẳng vào anh, giọng điệu có chút căng thẳng luống cuống:
“Bộ phận kinh doanh tái cơ cấu, chắc chắn sẽ thiếu nhân sự, em, em…” “Em
muốn sang bộ phận kinh doanh?” Đoạn Dịch Hành cắt ngang lời cô. Lâm Hi
gật đầu: “Em muốn theo dự án.” “Làm thư ký của tôi, em cũng có thể tiếp
xúc với dự án.” Đoạn Dịch Hành nói, “Em đột nhiên nói muốn sang bộ phận
kinh doanh, vậy những việc của thư ký ai làm? Tôi làm à?” “Em không có ý
đó,” Lâm Hi cố giải thích, “Ý em là anh có thể tuyển một thư ký mới, sau
khi bàn giao công việc xong em mới đi.” “Em tưởng thư ký dễ tìm lắm
sao?” Đoạn Dịch Hành đột ngột xoay người lại nhìn cô, “Có điều cũng
không phải là không có cơ hội. Em và Đoạn Minh Hiên sắp có tin vui, em
bảo cậu ta đến tìm tôi, nể tình cậu ta là em trai tôi, biết đâu tôi sẽ
đồng ý lời thỉnh cầu của em.” Lâm Hi mặt cắt không còn giọt máu nhìn
Đoạn Dịch Hành: “Công việc là công việc, anh đừng xen lẫn tình cảm cá
nhân vào.” “Được,” Đoạn Dịch Hành gật đầu, “Vậy thì việc công xử theo
phép công, tôi không đồng ý.” Lâm Hi mím chặt môi, biết tạm thời không
thể nói lý lẽ với anh. Cô thu dọn tài liệu định đi ra ngoài thì bị Đoạn
Dịch Hành kéo giật lại. Tài liệu rơi vung vãi đầy đất, Lâm Hi nén giận
định ngồi xuống nhặt thì bị anh kéo cánh tay ép vào bàn họp. Lâm Hi nhìn
bóng lưng rộng lớn thẳng tắp của anh, sống mũi cay cay. Cô vội há miệng
hít thở để trấn tĩnh rồi bước đến bên cạnh Đoạn Dịch Hành. Cô không dám
nhìn thẳng vào anh, giọng điệu có chút căng thẳng luống cuống: “Bộ phận
kinh doanh tái cơ cấu, chắc chắn sẽ thiếu nhân sự, em, em…” “Em muốn
sang bộ phận kinh doanh?” Đoạn Dịch Hành cắt ngang lời cô. Lâm Hi gật
đầu: “Em muốn theo dự án.” “Làm thư ký của tôi, em cũng có thể tiếp xúc
với dự án.” Đoạn Dịch Hành nói, “Em đột nhiên nói muốn sang bộ phận kinh
doanh, vậy những việc của thư ký ai làm? Tôi làm à?” “Em không có ý đó,”
Lâm Hi cố giải thích, “Ý em là anh có thể tuyển một thư ký mới, sau khi
bàn giao công việc xong em mới đi.” “Em tưởng thư ký dễ tìm lắm sao?”
Đoạn Dịch Hành đột ngột xoay người lại nhìn cô, “Có điều cũng không phải
là không có cơ hội. Em và Đoạn Minh Hiên sắp có tin vui, em bảo cậu ta
đến tìm tôi, nể tình cậu ta là em trai tôi, biết đâu tôi sẽ đồng ý lời
thỉnh cầu của em.” Lâm Hi mặt cắt không còn giọt máu nhìn Đoạn Dịch
Hành: “Công việc là công việc, anh đừng xen lẫn tình cảm cá nhân vào.”
“Được,” Đoạn Dịch Hành gật đầu, “Vậy thì việc công xử theo phép công,
tôi không đồng ý.” Lâm Hi mím chặt môi, biết tạm thời không thể nói lý
lẽ với anh. Cô thu dọn tài liệu định đi ra ngoài thì bị Đoạn Dịch Hành
kéo giật lại. Tài liệu rơi vung vãi đầy đất, Lâm Hi nén giận định ngồi
xuống nhặt thì bị anh kéo cánh tay ép vào bàn họp. Lâm Hi nhìn bóng lưng
rộng lớn thẳng tắp của anh, sống mũi cay cay. Cô vội há miệng hít thở để
trấn tĩnh rồi bước đến bên cạnh Đoạn Dịch Hành. Cô không dám nhìn thẳng
vào anh, giọng điệu có chút căng thẳng luống cuống: “Bộ phận kinh doanh
tái cơ cấu, chắc chắn sẽ thiếu nhân sự, em, em…” “Em muốn sang bộ phận
kinh doanh?” Đoạn Dịch Hành cắt ngang lời cô. Lâm Hi gật đầu: “Em muốn
theo dự án.” “Làm thư ký của tôi, em cũng có thể tiếp xúc với dự án.”
Đoạn Dịch Hành nói, “Em đột nhiên nói muốn sang bộ phận kinh doanh, vậy
những việc của thư ký ai làm? Tôi làm à?” “Em không có ý đó,” Lâm Hi cố
giải thích, “Ý em là anh có thể tuyển một thư ký mới, sau khi bàn giao
công việc xong em mới đi.” “Em tưởng thư ký dễ tìm lắm sao?” Đoạn Dịch
Hành đột ngột xoay người lại nhìn cô, “Có điều cũng không phải là không
có cơ hội. Em và Đoạn Minh Hiên sắp có tin vui, em bảo cậu ta đến tìm
tôi, nể tình cậu ta là em trai tôi, biết đâu tôi sẽ đồng ý lời thỉnh cầu
của em.” Lâm Hi mặt cắt không còn giọt máu nhìn Đoạn Dịch Hành: “Công
việc là công việc, anh đừng xen lẫn tình cảm cá nhân vào.” “Được,” Đoạn
Dịch Hành gật đầu, “Vậy thì việc công xử theo phép công, tôi không đồng
ý.” Lâm Hi mím chặt môi, biết tạm thời không thể nói lý lẽ với anh. Cô
thu dọn tài liệu định đi ra ngoài thì bị Đoạn Dịch Hành kéo giật lại.
Tài liệu rơi vung vãi đầy đất, Lâm Hi nén giận định ngồi xuống nhặt thì
bị anh kéo cánh tay ép vào bàn họp. Lâm Hi nhìn bóng lưng rộng lớn thẳng
tắp của anh, sống mũi cay cay. Cô vội há miệng hít thở để trấn tĩnh rồi
bước đến bên cạnh Đoạn Dịch Hành. Cô không dám nhìn thẳng vào anh, giọng
điệu có chút căng thẳng luống cuống: “Bộ phận kinh doanh tái cơ cấu,
chắc chắn sẽ thiếu nhân sự, em, em…” “Em muốn sang bộ phận kinh doanh?”
Đoạn Dịch Hành cắt ngang lời cô. Lâm Hi gật đầu: “Em muốn theo dự án.”
“Làm thư ký của tôi, em cũng có thể tiếp xúc với dự án.” Đoạn Dịch Hành
nói, “Em đột nhiên nói muốn sang bộ phận kinh doanh, vậy những việc của
thư ký ai làm? Tôi làm à?” “Em không có ý đó,” Lâm Hi cố giải thích, “Ý
em là anh có thể tuyển một thư ký mới, sau khi bàn giao công việc xong
em mới đi.” “Em tưởng thư ký dễ tìm lắm sao?” Đoạn Dịch Hành đột ngột
xoay người lại nhìn cô, “Có điều cũng không phải là không có cơ hội. Em
và Đoạn Minh Hiên sắp có tin vui, em bảo cậu ta đến tìm tôi, nể tình cậu
ta là em trai tôi, biết đâu tôi sẽ đồng ý lời thỉnh cầu của em.” Lâm Hi
mặt cắt không còn giọt máu nhìn Đoạn Dịch Hành: “Công việc là công việc,
anh đừng xen lẫn tình cảm cá nhân vào.” “Được,” Đoạn Dịch Hành gật đầu,
“Vậy thì việc công xử theo phép công, tôi không đồng ý.” Lâm Hi mím chặt
môi, biết tạm thời không thể nói lý lẽ với anh. Cô thu dọn tài liệu định
đi ra ngoài thì bị Đoạn Dịch Hành kéo giật lại. Tài liệu rơi vung vãi
đầy đất, Lâm Hi nén giận định ngồi xuống nhặt thì bị anh kéo cánh tay ép
vào bàn họp. “Đoạn Dịch Hành, Minh Hiên đang đợi em dưới lầu căn hộ.”
Trong lúc bất lực, Lâm Hi hét lên một câu đâm thấu tim gan. Quả nhiên
Đoạn Dịch Hành dừng lại, cũng buông cô ra. Ánh mắt anh nhìn cô khiến cô
có lúc không thở nổi. Ngay sau đó nhớ đến Đoạn Minh Hiên, đáy mắt anh
lại lóe lên tia sắc lạnh. Đoạn Dịch Hành bước đến trước mặt Lâm Hi, gần
như nghiến răng nói: “Trên thế giới này, không ai giỏi làm tổn thương
tôi hơn em.” Vai Lâm Hi bị anh va nhẹ khi lướt qua, cô loạng choạng lùi
lại nửa bước, nước mắt không kiểm soát được trào ra đầy mặt. Trên đường
phố người qua kẻ lại, cô quay đầu đi, dùng mái tóc dài che đi những giọt
nước mắt, lủi thủi bước đi một mình. Sắp đến Thiên Đô Ngự Tỉ, Lâm Hi gọi
điện cho quản gia riêng của mình. Cô miêu tả ngoại hình Đoạn Minh Hiên
một lượt rồi nói: “Phiền anh giúp tôi, tôi không muốn gặp anh ta.” Quản
gia: “Tôi sẽ mời cậu ta vào khu nghỉ ngơi ở tầng 1, cô tranh thủ lên
lầu, được không?” Lâm Hi đáp một tiếng “được”. Sao cũng được, hôm nay cô
không muốn gặp bất cứ ai. Về đến dưới lầu căn hộ, quả nhiên không thấy
Đoạn Minh Hiên. Lâm Hi nhanh chóng vào thang máy. Quản gia thấy thần sắc
cô không ổn, quan tâm hỏi vài câu nhưng chỉ nhận được hai câu trả lời
qua loa. Về đến nhà, cửa thang máy mở ra, bước vào huyền quan, Lâm Hi
không thể kìm nén được nữa mà òa khóc nức nở. Những cảm xúc kìm nén suốt
cả ngày cuối cùng cũng được giải tỏa trong giây phút này.