Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 148
Chương 148
Đêm khuya, quán bar. Đoạn Dịch Hành ngồi trong phòng VIP tầng 3 của Dạ
Cảnh, một mình nốc cạn một chai Whisky. Uống vừa nhiều vừa nhanh, quản
lý có chút lo lắng, vội vàng mời Mục Chiêu tới. Mục Chiêu nhìn thấy Đoạn
Dịch Hành, bị vẻ mặt nhẫn nhịn và đôi mắt đỏ ngầu của anh dọa cho giật
mình. “Thất tình à?” Mục Chiêu buột miệng nói đùa một câu rồi ngồi xuống
đối diện anh. Đoạn Dịch Hành ném cái chai rỗng xuống chân anh ta. Chai
rượu không vỡ, nhưng cũng làm Mục Chiêu hết hồn, miệng quạ đen của anh
ta không phải thành sự thật rồi chứ? Rượu mạnh xuyên qua cổ họng, Đoạn
Dịch Hành uống hết ly này đến ly khác. Mục Chiêu nhìn mà mí mắt giật
liên hồi, phất tay với quản lý: “Ra ngoài trước đi.” “Cậu…” “Cậu muốn
uống thì ngồi xuống, không uống thì cút.” Vãi chưởng? Mục Chiêu ôm lấy
trái tim bé nhỏ đang hoảng sợ, thất tình thật rồi à? “Nào nào nào, anh
em uống với cậu.” Mục Chiêu rót cho mình một ly, uống cạn. Đoạn Dịch
Hành thở hổn hển rồi chìm vào im lặng. Rất nhanh, trước mắt anh phủ một
tầng đốm sáng, là ánh đèn chùm trong phòng đang nhòe đi. Anh nằm ra
sofa, theo lẽ thường tình liền nhớ đến ngày Lâm Hi say rượu ở đây. Ghép
các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào
đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé.
Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Đêm khuya, quán bar. Đoạn Dịch Hành ngồi trong phòng VIP tầng 3 của Dạ
Cảnh, một mình nốc cạn một chai Whisky. Uống vừa nhiều vừa nhanh, quản
lý có chút lo lắng, vội vàng mời Mục Chiêu tới. Mục Chiêu nhìn thấy Đoạn
Dịch Hành, bị vẻ mặt nhẫn nhịn và đôi mắt đỏ ngầu của anh dọa cho giật
mình. “Thất tình à?” Mục Chiêu buột miệng nói đùa một câu rồi ngồi xuống
đối diện anh. Đoạn Dịch Hành ném cái chai rỗng xuống chân anh ta. Chai
rượu không vỡ, nhưng cũng làm Mục Chiêu hết hồn, miệng quạ đen của anh
ta không phải thành sự thật rồi chứ? Rượu mạnh xuyên qua cổ họng, Đoạn
Dịch Hành uống hết ly này đến ly khác. Mục Chiêu nhìn mà mí mắt giật
liên hồi, phất tay với quản lý: “Ra ngoài trước đi.” “Cậu…” “Cậu muốn
uống thì ngồi xuống, không uống thì cút.” Vãi chưởng? Mục Chiêu ôm lấy
trái tim bé nhỏ đang hoảng sợ, thất tình thật rồi à? “Nào nào nào, anh
em uống với cậu.” Mục Chiêu rót cho mình một ly, uống cạn. Đoạn Dịch
Hành thở hổn hển rồi chìm vào im lặng. Rất nhanh, trước mắt anh phủ một
tầng đốm sáng, là ánh đèn chùm trong phòng đang nhòe đi. Anh nằm ra
sofa, theo lẽ thường tình liền nhớ đến ngày Lâm Hi say rượu ở đây. Đêm
khuya, quán bar. Đoạn Dịch Hành ngồi trong phòng VIP tầng 3 của Dạ Cảnh,
một mình nốc cạn một chai Whisky. Uống vừa nhiều vừa nhanh, quản lý có
chút lo lắng, vội vàng mời Mục Chiêu tới. Mục Chiêu nhìn thấy Đoạn Dịch
Hành, bị vẻ mặt nhẫn nhịn và đôi mắt đỏ ngầu của anh dọa cho giật mình.
“Thất tình à?” Mục Chiêu buột miệng nói đùa một câu rồi ngồi xuống đối
diện anh. Đoạn Dịch Hành ném cái chai rỗng xuống chân anh ta. Chai rượu
không vỡ, nhưng cũng làm Mục Chiêu hết hồn, miệng quạ đen của anh ta
không phải thành sự thật rồi chứ? Rượu mạnh xuyên qua cổ họng, Đoạn Dịch
Hành uống hết ly này đến ly khác. Mục Chiêu nhìn mà mí mắt giật liên
hồi, phất tay với quản lý: “Ra ngoài trước đi.” “Cậu…” “Cậu muốn uống
thì ngồi xuống, không uống thì cút.” Vãi chưởng? Mục Chiêu ôm lấy trái
tim bé nhỏ đang hoảng sợ, thất tình thật rồi à? “Nào nào nào, anh em
uống với cậu.” Mục Chiêu rót cho mình một ly, uống cạn. Đoạn Dịch Hành
thở hổn hển rồi chìm vào im lặng. Rất nhanh, trước mắt anh phủ một tầng
đốm sáng, là ánh đèn chùm trong phòng đang nhòe đi. Anh nằm ra sofa,
theo lẽ thường tình liền nhớ đến ngày Lâm Hi say rượu ở đây. Đêm khuya,
quán bar. Đoạn Dịch Hành ngồi trong phòng VIP tầng 3 của Dạ Cảnh, một
mình nốc cạn một chai Whisky. Uống vừa nhiều vừa nhanh, quản lý có chút
lo lắng, vội vàng mời Mục Chiêu tới. Mục Chiêu nhìn thấy Đoạn Dịch Hành,
bị vẻ mặt nhẫn nhịn và đôi mắt đỏ ngầu của anh dọa cho giật mình. “Thất
tình à?” Mục Chiêu buột miệng nói đùa một câu rồi ngồi xuống đối diện
anh. Đoạn Dịch Hành ném cái chai rỗng xuống chân anh ta. Chai rượu không
vỡ, nhưng cũng làm Mục Chiêu hết hồn, miệng quạ đen của anh ta không
phải thành sự thật rồi chứ? Rượu mạnh xuyên qua cổ họng, Đoạn Dịch Hành
uống hết ly này đến ly khác. Mục Chiêu nhìn mà mí mắt giật liên hồi,
phất tay với quản lý: “Ra ngoài trước đi.” “Cậu…” “Cậu muốn uống thì
ngồi xuống, không uống thì cút.” Vãi chưởng? Mục Chiêu ôm lấy trái tim
bé nhỏ đang hoảng sợ, thất tình thật rồi à? “Nào nào nào, anh em uống
với cậu.” Mục Chiêu rót cho mình một ly, uống cạn. Đoạn Dịch Hành thở
hổn hển rồi chìm vào im lặng. Rất nhanh, trước mắt anh phủ một tầng đốm
sáng, là ánh đèn chùm trong phòng đang nhòe đi. Anh nằm ra sofa, theo lẽ
thường tình liền nhớ đến ngày Lâm Hi say rượu ở đây. Đêm khuya, quán
bar. Đoạn Dịch Hành ngồi trong phòng VIP tầng 3 của Dạ Cảnh, một mình
nốc cạn một chai Whisky. Uống vừa nhiều vừa nhanh, quản lý có chút lo
lắng, vội vàng mời Mục Chiêu tới. Mục Chiêu nhìn thấy Đoạn Dịch Hành, bị
vẻ mặt nhẫn nhịn và đôi mắt đỏ ngầu của anh dọa cho giật mình. “Thất
tình à?” Mục Chiêu buột miệng nói đùa một câu rồi ngồi xuống đối diện
anh. Đoạn Dịch Hành ném cái chai rỗng xuống chân anh ta. Chai rượu không
vỡ, nhưng cũng làm Mục Chiêu hết hồn, miệng quạ đen của anh ta không
phải thành sự thật rồi chứ? Rượu mạnh xuyên qua cổ họng, Đoạn Dịch Hành
uống hết ly này đến ly khác. Mục Chiêu nhìn mà mí mắt giật liên hồi,
phất tay với quản lý: “Ra ngoài trước đi.” “Cậu…” “Cậu muốn uống thì
ngồi xuống, không uống thì cút.” Vãi chưởng? Mục Chiêu ôm lấy trái tim
bé nhỏ đang hoảng sợ, thất tình thật rồi à? “Nào nào nào, anh em uống
với cậu.” Mục Chiêu rót cho mình một ly, uống cạn. Đoạn Dịch Hành thở
hổn hển rồi chìm vào im lặng. Rất nhanh, trước mắt anh phủ một tầng đốm
sáng, là ánh đèn chùm trong phòng đang nhòe đi. Anh nằm ra sofa, theo lẽ
thường tình liền nhớ đến ngày Lâm Hi say rượu ở đây. Mục Chiêu: “Em
không dìu nổi cậu ấy đâu, anh đi cùng em.” “Cũng được.” Lâm Hi nói, “Em
đi xe của khu căn hộ đến, còn phải phiền anh Mục Chiêu đưa anh ấy về một
chuyến. Nếu có ai hỏi, anh đừng nói là đã gặp em nhé.” Mục Chiêu im lặng
một chút rồi nói: “Đến thẳng chỗ em đi, đỡ bị ai hỏi. Anh cũng đi cùng
em, nếu em sợ người nhà thì lát nữa anh sẽ gọi cho dì Mai, nói là Dịch
Hành đang ở cùng anh.” Đoạn Dịch Hành ôm chặt Lâm Hi không buông, Lâm Hi
không biết tính sao, nói: “Cứ xuống dưới rồi tính tiếp.” Đoạn Dịch Hành
quả nhiên không chịu buông tay, Lâm Hi cứ như dính liền với anh, nhờ sự
giúp đỡ của Mục Chiêu mới vào được ghế sau. Mục Chiêu thức thời ngồi ghế
phụ. Tài xế lái xe theo sau xe Lâm Hi, đến Thiên Đô Ngự Tỉ, Lâm Hi nói
với anh ta: “Tối nay anh chịu khó ngủ khách sạn một đêm nhé, ai hỏi thì
cứ bảo anh ấy đang ở cùng anh Mục. Sáng mai về sớm chút, lấy cho anh ấy
một bộ đồ âu phục mang qua đây, cả giày nữa, bảo dì Mai phối sẵn cho.”
Tài xế đáp: “Vâng, tôi biết rồi, tối nay vất vả cho cô rồi.” Lâm Hi và
Mục Chiêu dìu Đoạn Dịch Hành lên lầu, sau khi vào phòng ngủ, cô gọi cho
quản gia nhờ nấu canh giải rượu. Mục Chiêu vung vẩy cánh tay mỏi nhừ,
nói: “Hôm nay muộn quá rồi, anh cũng không tiện ở lại đây. Đợi Dịch Hành
rảnh anh sẽ tìm cậu ấy nói chuyện sau, anh về trước đây.” Lâm Hi tiễn
anh ta ra thang máy, vừa hay canh giải rượu cũng được đưa tới. Lâm Hi
quay lại phòng ngủ, nhìn thấy Đoạn Dịch Hành đang nhìn mình chằm chằm,
suýt chút nữa làm đổ bát canh trên tay.