Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 149
Chương 149
Cà vạt của Đoạn Dịch Hành bị anh kéo ra, đã biến dạng. Cả người như vừa
ngâm trong hũ rượu, hòa lẫn với đủ thứ mùi hỗn tạp trong quán bar, thực
sự không dễ ngửi chút nào. Anh cau mày định c** q**n áo, dọa Lâm Hi vội
đặt bát canh xuống tủ đầu giường, quay phắt lại giữ chặt tay anh. “Anh
định làm gì?” Đoạn Dịch Hành chậm rãi nhả ra hai chữ lạnh băng: “Tắm
rửa.” “Không được,” Lâm Hi kéo hai vạt áo đang mở rộng của anh khép lại,
“Anh say rồi, tắm rửa rất nguy hiểm.” Thực ra đầu óc Đoạn Dịch Hành rất
tỉnh táo, chỉ là cơ thể rã rời, anh biết mình không phải đang ở nhà.
“Đoạn Minh Hiên đâu?” Anh nhìn quanh quất, “Cậu ta đâu rồi? Bảo cậu ta
đến gặp tôi.” Lâm Hi lắc đầu: “Anh ấy không có ở đây.” “Hửm?” Đoạn Dịch
Hành ngửa đầu nhìn người trước mặt không mấy rõ nét, “Chẳng phải em bảo
cậu ta đang đợi em dưới lầu sao?” Say rồi mà vẫn nhớ chuyện này. Ghép
các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào
đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé.
Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Cà
vạt của Đoạn Dịch Hành bị anh kéo ra, đã biến dạng. Cả người như vừa
ngâm trong hũ rượu, hòa lẫn với đủ thứ mùi hỗn tạp trong quán bar, thực
sự không dễ ngửi chút nào. Anh cau mày định c** q**n áo, dọa Lâm Hi vội
đặt bát canh xuống tủ đầu giường, quay phắt lại giữ chặt tay anh. “Anh
định làm gì?” Đoạn Dịch Hành chậm rãi nhả ra hai chữ lạnh băng: “Tắm
rửa.” “Không được,” Lâm Hi kéo hai vạt áo đang mở rộng của anh khép lại,
“Anh say rồi, tắm rửa rất nguy hiểm.” Thực ra đầu óc Đoạn Dịch Hành rất
tỉnh táo, chỉ là cơ thể rã rời, anh biết mình không phải đang ở nhà.
“Đoạn Minh Hiên đâu?” Anh nhìn quanh quất, “Cậu ta đâu rồi? Bảo cậu ta
đến gặp tôi.” Lâm Hi lắc đầu: “Anh ấy không có ở đây.” “Hửm?” Đoạn Dịch
Hành ngửa đầu nhìn người trước mặt không mấy rõ nét, “Chẳng phải em bảo
cậu ta đang đợi em dưới lầu sao?” Say rồi mà vẫn nhớ chuyện này. Cà vạt
của Đoạn Dịch Hành bị anh kéo ra, đã biến dạng. Cả người như vừa ngâm
trong hũ rượu, hòa lẫn với đủ thứ mùi hỗn tạp trong quán bar, thực sự
không dễ ngửi chút nào. Anh cau mày định c** q**n áo, dọa Lâm Hi vội đặt
bát canh xuống tủ đầu giường, quay phắt lại giữ chặt tay anh. “Anh định
làm gì?” Đoạn Dịch Hành chậm rãi nhả ra hai chữ lạnh băng: “Tắm rửa.”
“Không được,” Lâm Hi kéo hai vạt áo đang mở rộng của anh khép lại, “Anh
say rồi, tắm rửa rất nguy hiểm.” Thực ra đầu óc Đoạn Dịch Hành rất tỉnh
táo, chỉ là cơ thể rã rời, anh biết mình không phải đang ở nhà. “Đoạn
Minh Hiên đâu?” Anh nhìn quanh quất, “Cậu ta đâu rồi? Bảo cậu ta đến gặp
tôi.” Lâm Hi lắc đầu: “Anh ấy không có ở đây.” “Hửm?” Đoạn Dịch Hành
ngửa đầu nhìn người trước mặt không mấy rõ nét, “Chẳng phải em bảo cậu
ta đang đợi em dưới lầu sao?” Say rồi mà vẫn nhớ chuyện này. Cà vạt của
Đoạn Dịch Hành bị anh kéo ra, đã biến dạng. Cả người như vừa ngâm trong
hũ rượu, hòa lẫn với đủ thứ mùi hỗn tạp trong quán bar, thực sự không dễ
ngửi chút nào. Anh cau mày định c** q**n áo, dọa Lâm Hi vội đặt bát canh
xuống tủ đầu giường, quay phắt lại giữ chặt tay anh. “Anh định làm gì?”
Đoạn Dịch Hành chậm rãi nhả ra hai chữ lạnh băng: “Tắm rửa.” “Không
được,” Lâm Hi kéo hai vạt áo đang mở rộng của anh khép lại, “Anh say
rồi, tắm rửa rất nguy hiểm.” Thực ra đầu óc Đoạn Dịch Hành rất tỉnh táo,
chỉ là cơ thể rã rời, anh biết mình không phải đang ở nhà. “Đoạn Minh
Hiên đâu?” Anh nhìn quanh quất, “Cậu ta đâu rồi? Bảo cậu ta đến gặp
tôi.” Lâm Hi lắc đầu: “Anh ấy không có ở đây.” “Hửm?” Đoạn Dịch Hành
ngửa đầu nhìn người trước mặt không mấy rõ nét, “Chẳng phải em bảo cậu
ta đang đợi em dưới lầu sao?” Say rồi mà vẫn nhớ chuyện này. Cà vạt của
Đoạn Dịch Hành bị anh kéo ra, đã biến dạng. Cả người như vừa ngâm trong
hũ rượu, hòa lẫn với đủ thứ mùi hỗn tạp trong quán bar, thực sự không dễ
ngửi chút nào. Anh cau mày định c** q**n áo, dọa Lâm Hi vội đặt bát canh
xuống tủ đầu giường, quay phắt lại giữ chặt tay anh. “Anh định làm gì?”
Đoạn Dịch Hành chậm rãi nhả ra hai chữ lạnh băng: “Tắm rửa.” “Không
được,” Lâm Hi kéo hai vạt áo đang mở rộng của anh khép lại, “Anh say
rồi, tắm rửa rất nguy hiểm.” Thực ra đầu óc Đoạn Dịch Hành rất tỉnh táo,
chỉ là cơ thể rã rời, anh biết mình không phải đang ở nhà. “Đoạn Minh
Hiên đâu?” Anh nhìn quanh quất, “Cậu ta đâu rồi? Bảo cậu ta đến gặp
tôi.” Lâm Hi lắc đầu: “Anh ấy không có ở đây.” “Hửm?” Đoạn Dịch Hành
ngửa đầu nhìn người trước mặt không mấy rõ nét, “Chẳng phải em bảo cậu
ta đang đợi em dưới lầu sao?” Say rồi mà vẫn nhớ chuyện này. Lâm Hi thay
đồ xong, lề mề ra phòng ăn, thấy Đoạn Dịch Hành vẫn ngồi đó, tim cô thót
lại. “Đứng đó mà no được à?” Đoạn Dịch Hành nhìn cô, “Qua đây ăn cơm.”
Lâm Hi chậm chạp bước tới. Đoạn Dịch Hành liếc mắt ra hiệu cho tài xế:
“Cậu xuống dưới đợi trước đi.” Tài xế thật thà đáp một tiếng, anh ta
cũng chẳng muốn đứng đây, cả người không được tự nhiên. Lâm Hi ngồi
xuống đối diện Đoạn Dịch Hành, lặng lẽ gắp một miếng há cảo tôm. Một
miếng nhỏ xíu mà cô ăn mất hai ba phút. Trông cũng chẳng có khẩu vị gì.
Ăn không nói, cả hai đều im lặng, đặc biệt là Lâm Hi, lẳng lặng câu giờ.
Khó khăn lắm mới đợi được Đoạn Dịch Hành ăn xong, cô vừa thở phào nhẹ
nhõm thì Đoạn Dịch Hành mở miệng hỏi: “Lời nói tối qua, có tính không?”
Lâm Hi ngẩng đầu: “Lời gì?” Đoạn Dịch Hành dùng khăn giấy lau tay, chậm
rãi nói: “Đoạn Minh Hiên, em nói em sẽ không ở bên cậu ta.”