Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 150
Chương 150
Lâm Hi không trả lời ngay lập tức, dường như cô đang suy nghĩ. Hồi lâu
sau, Lâm Hi nói: “Chuyện của em và Đoạn Minh Hiên rất dễ giải quyết,
không ai quan tâm Đoạn Minh Hiên cưới ai, có phải là em hay không cũng
chẳng sao cả.” Trong mắt các vị giám đốc kia cô cũng chẳng quan trọng,
chỉ cần người ở bên Đoạn Dịch Hành không phải là cô, họ chẳng quan tâm
bằng chứng của Trần Lượng Di có thật hay không. Chỉ có những người trong
cuộc mới biết rõ nhất, những bức ảnh Trịnh Kế Trung chụp là thật đến mức
không thể thật hơn. “Em coi thường Đoạn Chinh quá rồi.” Đoạn Dịch Hành
nói, “Một khi chuyển giao cổ phần, ông ta cần cổ phần của em để tạo thế
đối đầu với tôi.” “Không thể nào.” Lâm Hi nói, “Em sẽ không giúp chú
ấy.” Đoạn Dịch Hành nhìn cô: “Ông ta nhất định sẽ ép em gả cho Đoạn Minh
Hiên.” Cô đã bị ép một lần rồi, còn muốn ép cô lần thứ hai sao? Lâm Hi
thu lại cảm xúc, nói: “Em sẽ tự giải quyết. Trước khi chuyển giao cổ
phần, anh tự mình chú ý đi, đừng để bị nắm thóp. Chỗ này của em… cũng
đừng đến nữa.” Đoạn Dịch Hành tất nhiên hiểu rõ. Ghép các chữ hoặc ký tự
ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung
đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon
chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Lâm Hi không trả
lời ngay lập tức, dường như cô đang suy nghĩ. Hồi lâu sau, Lâm Hi nói:
“Chuyện của em và Đoạn Minh Hiên rất dễ giải quyết, không ai quan tâm
Đoạn Minh Hiên cưới ai, có phải là em hay không cũng chẳng sao cả.”
Trong mắt các vị giám đốc kia cô cũng chẳng quan trọng, chỉ cần người ở
bên Đoạn Dịch Hành không phải là cô, họ chẳng quan tâm bằng chứng của
Trần Lượng Di có thật hay không. Chỉ có những người trong cuộc mới biết
rõ nhất, những bức ảnh Trịnh Kế Trung chụp là thật đến mức không thể
thật hơn. “Em coi thường Đoạn Chinh quá rồi.” Đoạn Dịch Hành nói, “Một
khi chuyển giao cổ phần, ông ta cần cổ phần của em để tạo thế đối đầu
với tôi.” “Không thể nào.” Lâm Hi nói, “Em sẽ không giúp chú ấy.” Đoạn
Dịch Hành nhìn cô: “Ông ta nhất định sẽ ép em gả cho Đoạn Minh Hiên.” Cô
đã bị ép một lần rồi, còn muốn ép cô lần thứ hai sao? Lâm Hi thu lại cảm
xúc, nói: “Em sẽ tự giải quyết. Trước khi chuyển giao cổ phần, anh tự
mình chú ý đi, đừng để bị nắm thóp. Chỗ này của em… cũng đừng đến nữa.”
Đoạn Dịch Hành tất nhiên hiểu rõ. Lâm Hi không trả lời ngay lập tức,
dường như cô đang suy nghĩ. Hồi lâu sau, Lâm Hi nói: “Chuyện của em và
Đoạn Minh Hiên rất dễ giải quyết, không ai quan tâm Đoạn Minh Hiên cưới
ai, có phải là em hay không cũng chẳng sao cả.” Trong mắt các vị giám
đốc kia cô cũng chẳng quan trọng, chỉ cần người ở bên Đoạn Dịch Hành
không phải là cô, họ chẳng quan tâm bằng chứng của Trần Lượng Di có thật
hay không. Chỉ có những người trong cuộc mới biết rõ nhất, những bức ảnh
Trịnh Kế Trung chụp là thật đến mức không thể thật hơn. “Em coi thường
Đoạn Chinh quá rồi.” Đoạn Dịch Hành nói, “Một khi chuyển giao cổ phần,
ông ta cần cổ phần của em để tạo thế đối đầu với tôi.” “Không thể nào.”
Lâm Hi nói, “Em sẽ không giúp chú ấy.” Đoạn Dịch Hành nhìn cô: “Ông ta
nhất định sẽ ép em gả cho Đoạn Minh Hiên.” Cô đã bị ép một lần rồi, còn
muốn ép cô lần thứ hai sao? Lâm Hi thu lại cảm xúc, nói: “Em sẽ tự giải
quyết. Trước khi chuyển giao cổ phần, anh tự mình chú ý đi, đừng để bị
nắm thóp. Chỗ này của em… cũng đừng đến nữa.” Đoạn Dịch Hành tất nhiên
hiểu rõ. Lâm Hi không trả lời ngay lập tức, dường như cô đang suy nghĩ.
Hồi lâu sau, Lâm Hi nói: “Chuyện của em và Đoạn Minh Hiên rất dễ giải
quyết, không ai quan tâm Đoạn Minh Hiên cưới ai, có phải là em hay không
cũng chẳng sao cả.” Trong mắt các vị giám đốc kia cô cũng chẳng quan
trọng, chỉ cần người ở bên Đoạn Dịch Hành không phải là cô, họ chẳng
quan tâm bằng chứng của Trần Lượng Di có thật hay không. Chỉ có những
người trong cuộc mới biết rõ nhất, những bức ảnh Trịnh Kế Trung chụp là
thật đến mức không thể thật hơn. “Em coi thường Đoạn Chinh quá rồi.”
Đoạn Dịch Hành nói, “Một khi chuyển giao cổ phần, ông ta cần cổ phần của
em để tạo thế đối đầu với tôi.” “Không thể nào.” Lâm Hi nói, “Em sẽ
không giúp chú ấy.” Đoạn Dịch Hành nhìn cô: “Ông ta nhất định sẽ ép em
gả cho Đoạn Minh Hiên.” Cô đã bị ép một lần rồi, còn muốn ép cô lần thứ
hai sao? Lâm Hi thu lại cảm xúc, nói: “Em sẽ tự giải quyết. Trước khi
chuyển giao cổ phần, anh tự mình chú ý đi, đừng để bị nắm thóp. Chỗ này
của em… cũng đừng đến nữa.” Đoạn Dịch Hành tất nhiên hiểu rõ. Lâm Hi
không trả lời ngay lập tức, dường như cô đang suy nghĩ. Hồi lâu sau, Lâm
Hi nói: “Chuyện của em và Đoạn Minh Hiên rất dễ giải quyết, không ai
quan tâm Đoạn Minh Hiên cưới ai, có phải là em hay không cũng chẳng sao
cả.” Trong mắt các vị giám đốc kia cô cũng chẳng quan trọng, chỉ cần
người ở bên Đoạn Dịch Hành không phải là cô, họ chẳng quan tâm bằng
chứng của Trần Lượng Di có thật hay không. Chỉ có những người trong cuộc
mới biết rõ nhất, những bức ảnh Trịnh Kế Trung chụp là thật đến mức
không thể thật hơn. “Em coi thường Đoạn Chinh quá rồi.” Đoạn Dịch Hành
nói, “Một khi chuyển giao cổ phần, ông ta cần cổ phần của em để tạo thế
đối đầu với tôi.” “Không thể nào.” Lâm Hi nói, “Em sẽ không giúp chú
ấy.” Đoạn Dịch Hành nhìn cô: “Ông ta nhất định sẽ ép em gả cho Đoạn Minh
Hiên.” Cô đã bị ép một lần rồi, còn muốn ép cô lần thứ hai sao? Lâm Hi
thu lại cảm xúc, nói: “Em sẽ tự giải quyết. Trước khi chuyển giao cổ
phần, anh tự mình chú ý đi, đừng để bị nắm thóp. Chỗ này của em… cũng
đừng đến nữa.” Đoạn Dịch Hành tất nhiên hiểu rõ. “Anh chỉ là thích em
thôi, anh có lỗi gì chứ?” Đoạn Minh Hiên gầm nhẹ. “Lỗi của anh là em đã
từ chối rồi mà anh vẫn cứ dây dưa.” Lâm Hi không thể nhịn được nữa, “Hồi
đó anh yêu đương với Chương Mạt, em có thích anh, nhưng em có đi làm
phiền anh không? Em tôn trọng mọi sự lựa chọn của anh, còn anh thì sao?
Rốt cuộc đến bao giờ anh mới thực sự tôn trọng em một lần?” Đoạn Minh
Hiên: “Có phải em thích Đoạn Dịch Hành không? Em đừng tưởng anh không
biết những bức ảnh đó đều là thật.” “Phải.” Lâm Hi hét lên, “Những bức
ảnh anh nhìn thấy đều là thật, ngược lại em và anh mới là giả. Họ đã ép
em một lần, em đã từ bỏ rồi, tại sao anh lại đến ép em lần thứ hai?”
Đoạn Minh Hiên tức giận: “Anh đang giúp em, tại sao em không hiểu?” “Em
không cần hiểu, em không cần, rốt cuộc anh muốn em nói bao nhiêu lần
nữa?” Lâm Hi suy sụp, “Em không thích anh, từ lâu đã không thích anh
rồi, em cầu xin anh buông tha cho em đi.” Đoạn Minh Hiên bị cảm xúc gần
như sụp đổ của cô làm cho ngẩn ngơ: “Nhưng em và Đoạn Dịch Hành cũng
không thể nào.” “Không liên quan đến anh.” Lâm Hi lấy lại chút lý trí,
cô không thể nói thêm với Đoạn Minh Hiên câu nào nữa. Vào Bắc viện, cô
hỏi chú Đăng, biết ông cụ định nghỉ ngơi, cô đi thẳng vào phòng ngủ.
Được sự cho phép, Lâm Hi bước vào, quỳ xuống bên giường ông cụ.