Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 164
Chương 164
Lâm Hi đưa nĩa cho Đoạn Dịch Hành: “Vốn là anh mua mà.” Đoạn Dịch Hành
đối với mấy thứ đồ ngọt có cũng được không có cũng chẳng sao, nhưng cùng
Lâm Hi chia sẻ, lại thấy hương vị cũng không tệ. “Đoạn Minh Hiên rất bất
thường.” Đoạn Dịch Hành nói, “Đến giờ vẫn chưa gọi cho em cuộc nào,
không giống tính cách của cậu ta.” Lâm Hi nghe vậy, khẽ cau mày: “Đúng
là hơi bất thường, không biết anh ấy muốn làm gì.” “Chẳng qua là vì em
thôi.” Đoạn Dịch Hành lơ đãng liếc nhìn Lâm Hi, “Cậu ta không cam lòng.”
Lâm Hi thở dài: “Cứ dây dưa như vậy, rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ.” Đoạn
Dịch Hành: “Bởi vì từ đầu đến cuối cậu ta không tin em đã từ bỏ cậu ta.
Trong mắt cậu ta, tình cảm của hai người là không gì phá vỡ nổi.” Lâm Hi
cụp mắt cười khẩy: “Trên đời này, không có thứ gì là không thể phá hủy
cả.” Tình cảm lại càng thế, giống như sương thu buổi sớm, mặt trời lên
là tan biến. “Cuộc gặp với Triệu Hồng Ba thuận lợi ngoài dự kiến.” Đoạn
Dịch Hành nói, “Ông ấy là cổ đông lớn của Ngân Phàm, gặp một mình ông ấy
bằng gặp mười người khác. Vì tình cảm sâu đậm với người vợ đầu, ông ấy
coi thường những hành vi của Đoạn Chinh, trước mắt xem ra, khả năng ông
ấy đứng về phía Đoạn Chinh là rất nhỏ.” Lâm Hi cũng rất thông minh, nói:
“Vậy em có thể tiến hành làm rõ rồi?” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí
số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ,
riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh
non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Lâm Hi đưa nĩa cho Đoạn Dịch
Hành: “Vốn là anh mua mà.” Đoạn Dịch Hành đối với mấy thứ đồ ngọt có
cũng được không có cũng chẳng sao, nhưng cùng Lâm Hi chia sẻ, lại thấy
hương vị cũng không tệ. “Đoạn Minh Hiên rất bất thường.” Đoạn Dịch Hành
nói, “Đến giờ vẫn chưa gọi cho em cuộc nào, không giống tính cách của
cậu ta.” Lâm Hi nghe vậy, khẽ cau mày: “Đúng là hơi bất thường, không
biết anh ấy muốn làm gì.” “Chẳng qua là vì em thôi.” Đoạn Dịch Hành lơ
đãng liếc nhìn Lâm Hi, “Cậu ta không cam lòng.” Lâm Hi thở dài: “Cứ dây
dưa như vậy, rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ.” Đoạn Dịch Hành: “Bởi vì từ đầu
đến cuối cậu ta không tin em đã từ bỏ cậu ta. Trong mắt cậu ta, tình cảm
của hai người là không gì phá vỡ nổi.” Lâm Hi cụp mắt cười khẩy: “Trên
đời này, không có thứ gì là không thể phá hủy cả.” Tình cảm lại càng
thế, giống như sương thu buổi sớm, mặt trời lên là tan biến. “Cuộc gặp
với Triệu Hồng Ba thuận lợi ngoài dự kiến.” Đoạn Dịch Hành nói, “Ông ấy
là cổ đông lớn của Ngân Phàm, gặp một mình ông ấy bằng gặp mười người
khác. Vì tình cảm sâu đậm với người vợ đầu, ông ấy coi thường những hành
vi của Đoạn Chinh, trước mắt xem ra, khả năng ông ấy đứng về phía Đoạn
Chinh là rất nhỏ.” Lâm Hi cũng rất thông minh, nói: “Vậy em có thể tiến
hành làm rõ rồi?” Lâm Hi đưa nĩa cho Đoạn Dịch Hành: “Vốn là anh mua
mà.” Đoạn Dịch Hành đối với mấy thứ đồ ngọt có cũng được không có cũng
chẳng sao, nhưng cùng Lâm Hi chia sẻ, lại thấy hương vị cũng không tệ.
“Đoạn Minh Hiên rất bất thường.” Đoạn Dịch Hành nói, “Đến giờ vẫn chưa
gọi cho em cuộc nào, không giống tính cách của cậu ta.” Lâm Hi nghe vậy,
khẽ cau mày: “Đúng là hơi bất thường, không biết anh ấy muốn làm gì.”
“Chẳng qua là vì em thôi.” Đoạn Dịch Hành lơ đãng liếc nhìn Lâm Hi, “Cậu
ta không cam lòng.” Lâm Hi thở dài: “Cứ dây dưa như vậy, rốt cuộc có ý
nghĩa gì chứ.” Đoạn Dịch Hành: “Bởi vì từ đầu đến cuối cậu ta không tin
em đã từ bỏ cậu ta. Trong mắt cậu ta, tình cảm của hai người là không gì
phá vỡ nổi.” Lâm Hi cụp mắt cười khẩy: “Trên đời này, không có thứ gì là
không thể phá hủy cả.” Tình cảm lại càng thế, giống như sương thu buổi
sớm, mặt trời lên là tan biến. “Cuộc gặp với Triệu Hồng Ba thuận lợi
ngoài dự kiến.” Đoạn Dịch Hành nói, “Ông ấy là cổ đông lớn của Ngân
Phàm, gặp một mình ông ấy bằng gặp mười người khác. Vì tình cảm sâu đậm
với người vợ đầu, ông ấy coi thường những hành vi của Đoạn Chinh, trước
mắt xem ra, khả năng ông ấy đứng về phía Đoạn Chinh là rất nhỏ.” Lâm Hi
cũng rất thông minh, nói: “Vậy em có thể tiến hành làm rõ rồi?” Lâm Hi
đưa nĩa cho Đoạn Dịch Hành: “Vốn là anh mua mà.” Đoạn Dịch Hành đối với
mấy thứ đồ ngọt có cũng được không có cũng chẳng sao, nhưng cùng Lâm Hi
chia sẻ, lại thấy hương vị cũng không tệ. “Đoạn Minh Hiên rất bất
thường.” Đoạn Dịch Hành nói, “Đến giờ vẫn chưa gọi cho em cuộc nào,
không giống tính cách của cậu ta.” Lâm Hi nghe vậy, khẽ cau mày: “Đúng
là hơi bất thường, không biết anh ấy muốn làm gì.” “Chẳng qua là vì em
thôi.” Đoạn Dịch Hành lơ đãng liếc nhìn Lâm Hi, “Cậu ta không cam lòng.”
Lâm Hi thở dài: “Cứ dây dưa như vậy, rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ.” Đoạn
Dịch Hành: “Bởi vì từ đầu đến cuối cậu ta không tin em đã từ bỏ cậu ta.
Trong mắt cậu ta, tình cảm của hai người là không gì phá vỡ nổi.” Lâm Hi
cụp mắt cười khẩy: “Trên đời này, không có thứ gì là không thể phá hủy
cả.” Tình cảm lại càng thế, giống như sương thu buổi sớm, mặt trời lên
là tan biến. “Cuộc gặp với Triệu Hồng Ba thuận lợi ngoài dự kiến.” Đoạn
Dịch Hành nói, “Ông ấy là cổ đông lớn của Ngân Phàm, gặp một mình ông ấy
bằng gặp mười người khác. Vì tình cảm sâu đậm với người vợ đầu, ông ấy
coi thường những hành vi của Đoạn Chinh, trước mắt xem ra, khả năng ông
ấy đứng về phía Đoạn Chinh là rất nhỏ.” Lâm Hi cũng rất thông minh, nói:
“Vậy em có thể tiến hành làm rõ rồi?” Lâm Hi đưa nĩa cho Đoạn Dịch Hành:
“Vốn là anh mua mà.” Đoạn Dịch Hành đối với mấy thứ đồ ngọt có cũng được
không có cũng chẳng sao, nhưng cùng Lâm Hi chia sẻ, lại thấy hương vị
cũng không tệ. “Đoạn Minh Hiên rất bất thường.” Đoạn Dịch Hành nói, “Đến
giờ vẫn chưa gọi cho em cuộc nào, không giống tính cách của cậu ta.” Lâm
Hi nghe vậy, khẽ cau mày: “Đúng là hơi bất thường, không biết anh ấy
muốn làm gì.” “Chẳng qua là vì em thôi.” Đoạn Dịch Hành lơ đãng liếc
nhìn Lâm Hi, “Cậu ta không cam lòng.” Lâm Hi thở dài: “Cứ dây dưa như
vậy, rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ.” Đoạn Dịch Hành: “Bởi vì từ đầu đến
cuối cậu ta không tin em đã từ bỏ cậu ta. Trong mắt cậu ta, tình cảm của
hai người là không gì phá vỡ nổi.” Lâm Hi cụp mắt cười khẩy: “Trên đời
này, không có thứ gì là không thể phá hủy cả.” Tình cảm lại càng thế,
giống như sương thu buổi sớm, mặt trời lên là tan biến. “Cuộc gặp với
Triệu Hồng Ba thuận lợi ngoài dự kiến.” Đoạn Dịch Hành nói, “Ông ấy là
cổ đông lớn của Ngân Phàm, gặp một mình ông ấy bằng gặp mười người khác.
Vì tình cảm sâu đậm với người vợ đầu, ông ấy coi thường những hành vi
của Đoạn Chinh, trước mắt xem ra, khả năng ông ấy đứng về phía Đoạn
Chinh là rất nhỏ.” Lâm Hi cũng rất thông minh, nói: “Vậy em có thể tiến
hành làm rõ rồi?” Lâm Hi về đến nhà, ném túi ở huyền quan rồi lấy điện
thoại ra, vừa nhắn tin cho Đoạn Dịch Hành vừa đi về phía phòng tắm. Đoạn
Dịch Hành gần như trả lời ngay lập tức: Bọn anh không xảy ra xung đột,
anh lên lầu chưa được mấy phút thì cậu ta đã đi rồi. Lâm Hi: Anh lại lên
lầu à? Em tưởng anh tan làm rồi. Đoạn Dịch Hành: Bảo vệ nói xe em bị
chặn nên tôi xuống xem sao. Lâm Hi: Vậy em ngủ trước đây, anh cũng nghỉ
ngơi sớm đi. Đoạn Dịch Hành nhắn lại một câu “Ngủ ngon”, Lâm Hi cầm điện
thoại khựng lại một chút, có qua có lại, cũng nhắn một câu “Ngủ ngon”.
Ngày hôm sau, Lâm Hi bụng đói đến công ty. Lên đến tầng trên, đang định
pha cho mình cốc cà phê thì điện thoại reo. Thấy là Đoạn Dịch Hành, cô
nghe máy ngay: “Chào buổi sáng, Đoạn tổng.” “Chào buổi sáng.” Giọng Đoạn
Dịch Hành mang theo vẻ lười biếng mới ngủ dậy, “Đến phòng nghỉ, chọn
giúp tôi bộ quần áo, họp xong tôi phải ra ngoài bàn chuyện làm ăn, đối
tác khá chú trọng lễ nghi thương mại.” Lâm Hi sững người, tối qua anh ấy
không về?