Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 174
Chương 174
Lâm Hi thảng thốt kêu lên một tiếng, tim Đoạn Dịch Hành cũng theo đó
thắt lại. Dưới tầm mắt, một bóng người đổ xuống, anh thậm chí không kịp
suy nghĩ, theo phản xạ đã đưa tay đỡ lấy. Lâm Hiểu Oánh đỏ bừng từ cổ
đến mặt, bám vào vai Đoạn Dịch Hành khẽ nói một tiếng cảm ơn. Cơ thể
Đoạn Dịch Hành phản ứng nhanh hơn não, cau mày đẩy Lâm Hiểu Oánh ra, bắt
gặp ánh mắt của Lâm Hi cách đó không xa. Lâm Hi biết Lâm Hiểu Oánh không
cố ý, bàn bi-a rất cứng, nếu va phải chắc chắn sẽ bị thương. Nhưng lý
trí là một chuyện, tình cảm lại là chuyện khác. Dù là trước mặt bao
người, hay những ràng buộc ngăn trở trong thầm lặng, cô chỉ có thể nhẫn
nhịn, kìm nén, nuốt ngược tất cả những chua xót khó chịu vào lòng. Đoạn
Dịch Hành ném cây gậy bi-a, một tiếng “bộp” vang lên, cây gậy đập mạnh
xuống bàn bi-a. Lâm Hiểu Oánh cảm nhận được áp suất thấp quanh người
anh, nhất thời không dám mở miệng. “Tôi dành thời gian chấp nhận buổi
chụp và phỏng vấn của các người, đây là thái độ làm việc của các người
sao? Sai lầm sơ đẳng như vậy đến người mới cũng không mắc phải đâu nhỉ?”
Hiện trường im phăng phắc. Giọng Đoạn Dịch Hành thậm chí không mang theo
tức giận, chỉ là hai câu nói nhẹ tênh, lại hóa thành ngọn núi vô hình đè
nặng lên vai họ. “Rất xin lỗi, anh Đoạn, là chúng tôi thất trách.” Lâm
Hiểu Oánh là người đứng đầu nhóm người này, đương nhiên không thể trốn
tránh trách nhiệm, “Hay là anh nghỉ ngơi một chút trước đã? Tôi sẽ cho
người điều chỉnh ngay lập tức, nhất định sẽ mang đến cho anh hiệu quả
chụp hình hoàn hảo nhất.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong
câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ
“chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm
trên i cành d cây chấm hót v líu n Lâm Hi thảng thốt kêu lên một tiếng,
tim Đoạn Dịch Hành cũng theo đó thắt lại. Dưới tầm mắt, một bóng người
đổ xuống, anh thậm chí không kịp suy nghĩ, theo phản xạ đã đưa tay đỡ
lấy. Lâm Hiểu Oánh đỏ bừng từ cổ đến mặt, bám vào vai Đoạn Dịch Hành khẽ
nói một tiếng cảm ơn. Cơ thể Đoạn Dịch Hành phản ứng nhanh hơn não, cau
mày đẩy Lâm Hiểu Oánh ra, bắt gặp ánh mắt của Lâm Hi cách đó không xa.
Lâm Hi biết Lâm Hiểu Oánh không cố ý, bàn bi-a rất cứng, nếu va phải
chắc chắn sẽ bị thương. Nhưng lý trí là một chuyện, tình cảm lại là
chuyện khác. Dù là trước mặt bao người, hay những ràng buộc ngăn trở
trong thầm lặng, cô chỉ có thể nhẫn nhịn, kìm nén, nuốt ngược tất cả
những chua xót khó chịu vào lòng. Đoạn Dịch Hành ném cây gậy bi-a, một
tiếng “bộp” vang lên, cây gậy đập mạnh xuống bàn bi-a. Lâm Hiểu Oánh cảm
nhận được áp suất thấp quanh người anh, nhất thời không dám mở miệng.
“Tôi dành thời gian chấp nhận buổi chụp và phỏng vấn của các người, đây
là thái độ làm việc của các người sao? Sai lầm sơ đẳng như vậy đến người
mới cũng không mắc phải đâu nhỉ?” Hiện trường im phăng phắc. Giọng Đoạn
Dịch Hành thậm chí không mang theo tức giận, chỉ là hai câu nói nhẹ
tênh, lại hóa thành ngọn núi vô hình đè nặng lên vai họ. “Rất xin lỗi,
anh Đoạn, là chúng tôi thất trách.” Lâm Hiểu Oánh là người đứng đầu nhóm
người này, đương nhiên không thể trốn tránh trách nhiệm, “Hay là anh
nghỉ ngơi một chút trước đã? Tôi sẽ cho người điều chỉnh ngay lập tức,
nhất định sẽ mang đến cho anh hiệu quả chụp hình hoàn hảo nhất.” Lâm Hi
thảng thốt kêu lên một tiếng, tim Đoạn Dịch Hành cũng theo đó thắt lại.
Dưới tầm mắt, một bóng người đổ xuống, anh thậm chí không kịp suy nghĩ,
theo phản xạ đã đưa tay đỡ lấy. Lâm Hiểu Oánh đỏ bừng từ cổ đến mặt, bám
vào vai Đoạn Dịch Hành khẽ nói một tiếng cảm ơn. Cơ thể Đoạn Dịch Hành
phản ứng nhanh hơn não, cau mày đẩy Lâm Hiểu Oánh ra, bắt gặp ánh mắt
của Lâm Hi cách đó không xa. Lâm Hi biết Lâm Hiểu Oánh không cố ý, bàn
bi-a rất cứng, nếu va phải chắc chắn sẽ bị thương. Nhưng lý trí là một
chuyện, tình cảm lại là chuyện khác. Dù là trước mặt bao người, hay
những ràng buộc ngăn trở trong thầm lặng, cô chỉ có thể nhẫn nhịn, kìm
nén, nuốt ngược tất cả những chua xót khó chịu vào lòng. Đoạn Dịch Hành
ném cây gậy bi-a, một tiếng “bộp” vang lên, cây gậy đập mạnh xuống bàn
bi-a. Lâm Hiểu Oánh cảm nhận được áp suất thấp quanh người anh, nhất
thời không dám mở miệng. “Tôi dành thời gian chấp nhận buổi chụp và
phỏng vấn của các người, đây là thái độ làm việc của các người sao? Sai
lầm sơ đẳng như vậy đến người mới cũng không mắc phải đâu nhỉ?” Hiện
trường im phăng phắc. Giọng Đoạn Dịch Hành thậm chí không mang theo tức
giận, chỉ là hai câu nói nhẹ tênh, lại hóa thành ngọn núi vô hình đè
nặng lên vai họ. “Rất xin lỗi, anh Đoạn, là chúng tôi thất trách.” Lâm
Hiểu Oánh là người đứng đầu nhóm người này, đương nhiên không thể trốn
tránh trách nhiệm, “Hay là anh nghỉ ngơi một chút trước đã? Tôi sẽ cho
người điều chỉnh ngay lập tức, nhất định sẽ mang đến cho anh hiệu quả
chụp hình hoàn hảo nhất.” Lâm Hi thảng thốt kêu lên một tiếng, tim Đoạn
Dịch Hành cũng theo đó thắt lại. Dưới tầm mắt, một bóng người đổ xuống,
anh thậm chí không kịp suy nghĩ, theo phản xạ đã đưa tay đỡ lấy. Lâm
Hiểu Oánh đỏ bừng từ cổ đến mặt, bám vào vai Đoạn Dịch Hành khẽ nói một
tiếng cảm ơn. Cơ thể Đoạn Dịch Hành phản ứng nhanh hơn não, cau mày đẩy
Lâm Hiểu Oánh ra, bắt gặp ánh mắt của Lâm Hi cách đó không xa. Lâm Hi
biết Lâm Hiểu Oánh không cố ý, bàn bi-a rất cứng, nếu va phải chắc chắn
sẽ bị thương. Nhưng lý trí là một chuyện, tình cảm lại là chuyện khác.
Dù là trước mặt bao người, hay những ràng buộc ngăn trở trong thầm lặng,
cô chỉ có thể nhẫn nhịn, kìm nén, nuốt ngược tất cả những chua xót khó
chịu vào lòng. Đoạn Dịch Hành ném cây gậy bi-a, một tiếng “bộp” vang
lên, cây gậy đập mạnh xuống bàn bi-a. Lâm Hiểu Oánh cảm nhận được áp
suất thấp quanh người anh, nhất thời không dám mở miệng. “Tôi dành thời
gian chấp nhận buổi chụp và phỏng vấn của các người, đây là thái độ làm
việc của các người sao? Sai lầm sơ đẳng như vậy đến người mới cũng không
mắc phải đâu nhỉ?” Hiện trường im phăng phắc. Giọng Đoạn Dịch Hành thậm
chí không mang theo tức giận, chỉ là hai câu nói nhẹ tênh, lại hóa thành
ngọn núi vô hình đè nặng lên vai họ. “Rất xin lỗi, anh Đoạn, là chúng
tôi thất trách.” Lâm Hiểu Oánh là người đứng đầu nhóm người này, đương
nhiên không thể trốn tránh trách nhiệm, “Hay là anh nghỉ ngơi một chút
trước đã? Tôi sẽ cho người điều chỉnh ngay lập tức, nhất định sẽ mang
đến cho anh hiệu quả chụp hình hoàn hảo nhất.” Lâm Hi thảng thốt kêu lên
một tiếng, tim Đoạn Dịch Hành cũng theo đó thắt lại. Dưới tầm mắt, một
bóng người đổ xuống, anh thậm chí không kịp suy nghĩ, theo phản xạ đã
đưa tay đỡ lấy. Lâm Hiểu Oánh đỏ bừng từ cổ đến mặt, bám vào vai Đoạn
Dịch Hành khẽ nói một tiếng cảm ơn. Cơ thể Đoạn Dịch Hành phản ứng nhanh
hơn não, cau mày đẩy Lâm Hiểu Oánh ra, bắt gặp ánh mắt của Lâm Hi cách
đó không xa. Lâm Hi biết Lâm Hiểu Oánh không cố ý, bàn bi-a rất cứng,
nếu va phải chắc chắn sẽ bị thương. Nhưng lý trí là một chuyện, tình cảm
lại là chuyện khác. Dù là trước mặt bao người, hay những ràng buộc ngăn
trở trong thầm lặng, cô chỉ có thể nhẫn nhịn, kìm nén, nuốt ngược tất cả
những chua xót khó chịu vào lòng. Đoạn Dịch Hành ném cây gậy bi-a, một
tiếng “bộp” vang lên, cây gậy đập mạnh xuống bàn bi-a. Lâm Hiểu Oánh cảm
nhận được áp suất thấp quanh người anh, nhất thời không dám mở miệng.
“Tôi dành thời gian chấp nhận buổi chụp và phỏng vấn của các người, đây
là thái độ làm việc của các người sao? Sai lầm sơ đẳng như vậy đến người
mới cũng không mắc phải đâu nhỉ?” Hiện trường im phăng phắc. Giọng Đoạn
Dịch Hành thậm chí không mang theo tức giận, chỉ là hai câu nói nhẹ
tênh, lại hóa thành ngọn núi vô hình đè nặng lên vai họ. “Rất xin lỗi,
anh Đoạn, là chúng tôi thất trách.” Lâm Hiểu Oánh là người đứng đầu nhóm
người này, đương nhiên không thể trốn tránh trách nhiệm, “Hay là anh
nghỉ ngơi một chút trước đã? Tôi sẽ cho người điều chỉnh ngay lập tức,
nhất định sẽ mang đến cho anh hiệu quả chụp hình hoàn hảo nhất.” Đoạn
Dịch Hành cúi người định hôn xuống thì bị Lâm Hi giữ mặt đẩy ra: “Còn
phải chụp hình nữa, áo anh bẩn rồi, phải thay cái khác.” Đoạn Dịch Hành:
“…” Cái giọng điệu bình tĩnh này, khiến anh nghi ngờ những gì trước đó
đều là ảo giác của mình. “Nói thích không đại diện cho điều gì cả, chính
anh nói đấy.” Lâm Hi nhìn vào mắt anh, “Trừ phi anh không cần Ngân Phàm
nữa.” Ánh mắt Đoạn Dịch Hành vừa trầm vừa sáng, nói với cô: “Ngân Phàm
tôi nhất định phải có, thế giới này, tiền và quyền sẽ giúp em bảo vệ
người em muốn bảo vệ, tôi hiểu đạo lý này từ rất nhỏ, và tôi, chỉ muốn
bảo vệ em.” Lâm Hi cắn môi: “Bộ dạng này của em không tiện xuất hiện
trước mặt chủ biên Lâm nữa, anh tự đi đi, dù sao cũng sắp chụp xong
rồi.” Đoạn Dịch Hành xoa tóc cô: “Lên lầu đợi tôi, tối nay chúng ta ngủ
lại đây một đêm.” Lâm Hi chợt ngẩng đầu: “Trước đó anh đâu có nói ngủ
lại đây một đêm.” “Tôi chưa nói à?” Đoạn Dịch Hành cau mày, “Tôi nhớ là
tôi nói rồi mà, trước đây không rảnh, ngày mai tôi muốn đi khu phía Nam
xem cây ngân hạnh, em không muốn xem sao?” Lâm Hi: “…” “Quyết định vậy
đi.” Đoạn Dịch Hành không cho cô cơ hội từ chối, xoay người ra khỏi
phòng.