Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 177
Chương 177
Đoạn Dịch Hành xoay người, ra hiệu cho Lâm Hi ngồi vào chỗ của mình.
Điền Hãn thấy anh định dạy dỗ người ta, vội đứng dậy nói: “Đoạn tổng,
vậy chúng tôi ra ngoài trước nhé?” “Ở lại xem.” Đoạn Dịch Hành ngước mắt
quét một vòng, “Tất cả ngồi yên đấy.” Điền Hãn toát mồ hôi lạnh lại ngồi
xuống. Đoạn Dịch Hành trở tay ấn vai Phó tổng Sa, đè chặt ông ta xuống
vị trí Lâm Hi vừa ngồi. Không khí trong phòng bao đông cứng thành băng,
tất cả mọi người không dám thở mạnh, chỉ có thể nơm nớp lo sợ nhìn theo.
Đoạn Dịch Hành cười cười, một tay đặt lên bàn tròn, một tay đặt lên lưng
ghế, giọng điệu rất nhẹ rất nhẹ: “Phó tổng Sa, đừng nói với tôi là bình
thường ông đều bàn dự án kiểu này nhé.” Phó tổng Sa đột ngột tỉnh táo
lại đôi chút, người đứng trước mặt ông ta không phải Lâm Hi mà là Đoạn
Dịch Hành. “Đoạn tổng, tôi…” Ông ta vừa định đứng lên thì lại bị Đoạn
Dịch Hành đè vai ấn xuống. “Thích uống rượu à?” Ánh mắt Đoạn Dịch Hành
trầm xuống, “Ly nhỏ quá, uống không đã, lấy ly rượu vang mà uống.” “Tôi…
Đoạn tổng, tôi có thể…” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu
tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm”
thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i
cành d cây chấm hót v líu n Đoạn Dịch Hành xoay người, ra hiệu cho Lâm
Hi ngồi vào chỗ của mình. Điền Hãn thấy anh định dạy dỗ người ta, vội
đứng dậy nói: “Đoạn tổng, vậy chúng tôi ra ngoài trước nhé?” “Ở lại
xem.” Đoạn Dịch Hành ngước mắt quét một vòng, “Tất cả ngồi yên đấy.”
Điền Hãn toát mồ hôi lạnh lại ngồi xuống. Đoạn Dịch Hành trở tay ấn vai
Phó tổng Sa, đè chặt ông ta xuống vị trí Lâm Hi vừa ngồi. Không khí
trong phòng bao đông cứng thành băng, tất cả mọi người không dám thở
mạnh, chỉ có thể nơm nớp lo sợ nhìn theo. Đoạn Dịch Hành cười cười, một
tay đặt lên bàn tròn, một tay đặt lên lưng ghế, giọng điệu rất nhẹ rất
nhẹ: “Phó tổng Sa, đừng nói với tôi là bình thường ông đều bàn dự án
kiểu này nhé.” Phó tổng Sa đột ngột tỉnh táo lại đôi chút, người đứng
trước mặt ông ta không phải Lâm Hi mà là Đoạn Dịch Hành. “Đoạn tổng,
tôi…” Ông ta vừa định đứng lên thì lại bị Đoạn Dịch Hành đè vai ấn
xuống. “Thích uống rượu à?” Ánh mắt Đoạn Dịch Hành trầm xuống, “Ly nhỏ
quá, uống không đã, lấy ly rượu vang mà uống.” “Tôi… Đoạn tổng, tôi có
thể…” Đoạn Dịch Hành xoay người, ra hiệu cho Lâm Hi ngồi vào chỗ của
mình. Điền Hãn thấy anh định dạy dỗ người ta, vội đứng dậy nói: “Đoạn
tổng, vậy chúng tôi ra ngoài trước nhé?” “Ở lại xem.” Đoạn Dịch Hành
ngước mắt quét một vòng, “Tất cả ngồi yên đấy.” Điền Hãn toát mồ hôi
lạnh lại ngồi xuống. Đoạn Dịch Hành trở tay ấn vai Phó tổng Sa, đè chặt
ông ta xuống vị trí Lâm Hi vừa ngồi. Không khí trong phòng bao đông cứng
thành băng, tất cả mọi người không dám thở mạnh, chỉ có thể nơm nớp lo
sợ nhìn theo. Đoạn Dịch Hành cười cười, một tay đặt lên bàn tròn, một
tay đặt lên lưng ghế, giọng điệu rất nhẹ rất nhẹ: “Phó tổng Sa, đừng nói
với tôi là bình thường ông đều bàn dự án kiểu này nhé.” Phó tổng Sa đột
ngột tỉnh táo lại đôi chút, người đứng trước mặt ông ta không phải Lâm
Hi mà là Đoạn Dịch Hành. “Đoạn tổng, tôi…” Ông ta vừa định đứng lên thì
lại bị Đoạn Dịch Hành đè vai ấn xuống. “Thích uống rượu à?” Ánh mắt Đoạn
Dịch Hành trầm xuống, “Ly nhỏ quá, uống không đã, lấy ly rượu vang mà
uống.” “Tôi… Đoạn tổng, tôi có thể…” Đoạn Dịch Hành xoay người, ra hiệu
cho Lâm Hi ngồi vào chỗ của mình. Điền Hãn thấy anh định dạy dỗ người
ta, vội đứng dậy nói: “Đoạn tổng, vậy chúng tôi ra ngoài trước nhé?” “Ở
lại xem.” Đoạn Dịch Hành ngước mắt quét một vòng, “Tất cả ngồi yên đấy.”
Điền Hãn toát mồ hôi lạnh lại ngồi xuống. Đoạn Dịch Hành trở tay ấn vai
Phó tổng Sa, đè chặt ông ta xuống vị trí Lâm Hi vừa ngồi. Không khí
trong phòng bao đông cứng thành băng, tất cả mọi người không dám thở
mạnh, chỉ có thể nơm nớp lo sợ nhìn theo. Đoạn Dịch Hành cười cười, một
tay đặt lên bàn tròn, một tay đặt lên lưng ghế, giọng điệu rất nhẹ rất
nhẹ: “Phó tổng Sa, đừng nói với tôi là bình thường ông đều bàn dự án
kiểu này nhé.” Phó tổng Sa đột ngột tỉnh táo lại đôi chút, người đứng
trước mặt ông ta không phải Lâm Hi mà là Đoạn Dịch Hành. “Đoạn tổng,
tôi…” Ông ta vừa định đứng lên thì lại bị Đoạn Dịch Hành đè vai ấn
xuống. “Thích uống rượu à?” Ánh mắt Đoạn Dịch Hành trầm xuống, “Ly nhỏ
quá, uống không đã, lấy ly rượu vang mà uống.” “Tôi… Đoạn tổng, tôi có
thể…” Đoạn Dịch Hành xoay người, ra hiệu cho Lâm Hi ngồi vào chỗ của
mình. Điền Hãn thấy anh định dạy dỗ người ta, vội đứng dậy nói: “Đoạn
tổng, vậy chúng tôi ra ngoài trước nhé?” “Ở lại xem.” Đoạn Dịch Hành
ngước mắt quét một vòng, “Tất cả ngồi yên đấy.” Điền Hãn toát mồ hôi
lạnh lại ngồi xuống. Đoạn Dịch Hành trở tay ấn vai Phó tổng Sa, đè chặt
ông ta xuống vị trí Lâm Hi vừa ngồi. Không khí trong phòng bao đông cứng
thành băng, tất cả mọi người không dám thở mạnh, chỉ có thể nơm nớp lo
sợ nhìn theo. Đoạn Dịch Hành cười cười, một tay đặt lên bàn tròn, một
tay đặt lên lưng ghế, giọng điệu rất nhẹ rất nhẹ: “Phó tổng Sa, đừng nói
với tôi là bình thường ông đều bàn dự án kiểu này nhé.” Phó tổng Sa đột
ngột tỉnh táo lại đôi chút, người đứng trước mặt ông ta không phải Lâm
Hi mà là Đoạn Dịch Hành. “Đoạn tổng, tôi…” Ông ta vừa định đứng lên thì
lại bị Đoạn Dịch Hành đè vai ấn xuống. “Thích uống rượu à?” Ánh mắt Đoạn
Dịch Hành trầm xuống, “Ly nhỏ quá, uống không đã, lấy ly rượu vang mà
uống.” “Tôi… Đoạn tổng, tôi có thể…” Cùng lúc đó, còn có tiếng gõ cửa
bên ngoài. Nghe tiếng thì giống như nhịp điệu gõ cửa của Đoạn Dịch Hành.
Lâm Hi phớt lờ chiếc điện thoại đang reo không ngừng, từ từ đứng dậy
khỏi ghế sofa. Đoạn Dịch Hành bước vào nghe thấy tiếng chuông điện
thoại, nghi hoặc hỏi một câu: “Sao không nghe máy?” Lâm Hi lê cơ thể mệt
mỏi ngồi xuống ghế sofa, đưa điện thoại cho anh xem: “Nghe ngay đây, anh
đừng nói gì nhé.” Đoạn Dịch Hành gật đầu. Lâm Hi vừa bắt máy, Đoạn Minh
Hiên đã hỏi ở đầu dây bên kia: “Tiểu Hi, khi nào em về?” Lâm Hi hắng
giọng: “Xin lỗi, sinh nhật anh có lẽ em không về kịp, em vẫn đang đi
công tác ở chi nhánh.” Đoạn Minh Hiên: “Vậy khi nào em mới về được?” Lâm
Hi đưa ra một câu trả lời rất mơ hồ: “Không rõ lắm, xem tiến độ công
việc đã.” Đoạn Minh Hiên cảm nhận được sự lạnh nhạt trong giọng điệu của
cô, nói: “Hai hôm nay bố mẹ anh cãi nhau, làm ầm ĩ cả nhà gà chó không
yên, anh không chịu nổi ở nhà, cũng không muốn đi uống rượu với Vu Lãng,
nên anh chạy đến thành phố S rồi.” Lâm Hi: “…”