Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 179
Chương 179
“Cạp cạp…” “Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu
nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…” Đoạn Dịch
Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được
rồi.” Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi
nhìn đến ngẩn người. Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế
không còn hung hăng nữa. Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ
bắt nạt.” Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.” Trần Lệ
nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó
đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm
nồi sắt kiểu Đông Bắc.” Lâm Hi: “…” Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó
nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?” Lâm
Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch
Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.” Đoạn Dịch Hành
nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?” Ghép các chữ
hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc
nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con
ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n “Cạp cạp…”
“Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống
đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…” Đoạn Dịch Hành một
tay đỡ mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.”
Lục Thông cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn
đến ngẩn người. Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không
còn hung hăng nữa. Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt
nạt.” Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.” Trần Lệ nhặt
chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó
đuổi, đánh cho mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm
nồi sắt kiểu Đông Bắc.” Lâm Hi: “…” Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó
nhận lấy giỏ rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?” Lâm
Hi quay đầu xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch
Hành: “Rau diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.” Đoạn Dịch Hành
nhìn vào giỏ của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?” “Cạp cạp…” “Nó
lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất,
“Anh mau đi đi, đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…” Đoạn Dịch Hành một tay đỡ
mông cô, một tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.” Lục Thông
cười đi tới, gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn
người. Con ngỗng lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung
hăng nữa. Đoạn Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.” Lâm
Hi vỗ vai anh: “Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.” Trần Lệ nhặt chiếc giỏ
rau Lâm Hi vứt dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho
mấy trận là ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu
Đông Bắc.” Lâm Hi: “…” Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ
rau từ tay Trần Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?” Lâm Hi quay đầu
xác nhận con ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau
diếp cá và xà lách, còn cả đậu cô ve nữa.” Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ
của cô: “Hái nhiều thế này, ăn hết không?” “Cạp cạp…” “Nó lại tới kìa!”
Lâm Hi ôm cổ Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi,
đi nhanh lên… nó cắn anh đấy…” Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một
tay giữ lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.” Lục Thông cười đi tới,
gio tay tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người. Con ngỗng
lại “cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa. Đoạn
Dịch Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.” Lâm Hi vỗ vai anh:
“Ai dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.” Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt
dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là
ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.” Lâm
Hi: “…” Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần
Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?” Lâm Hi quay đầu xác nhận con
ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà
lách, còn cả đậu cô ve nữa.” Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái
nhiều thế này, ăn hết không?” “Cạp cạp…” “Nó lại tới kìa!” Lâm Hi ôm cổ
Đoạn Dịch Hành, nghiêng đầu nhìn xuống đất, “Anh mau đi đi, đi nhanh
lên… nó cắn anh đấy…” Đoạn Dịch Hành một tay đỡ mông cô, một tay giữ
lưng cô: “Không cắn được em là được rồi.” Lục Thông cười đi tới, gio tay
tát cho con ngỗng hai cái, Lâm Hi nhìn đến ngẩn người. Con ngỗng lại
“cạp cạp” hai tiếng, nhưng khí thế không còn hung hăng nữa. Đoạn Dịch
Hành cười: “Hóa ra nó cũng biết em dễ bắt nạt.” Lâm Hi vỗ vai anh: “Ai
dễ bắt nạt chứ, thả em xuống.” Trần Lệ nhặt chiếc giỏ rau Lâm Hi vứt
dưới đất lên, nói: “Lúc đầu chị cũng bị nó đuổi, đánh cho mấy trận là
ngoan ngay, lát nữa làm cho em món ngỗng hầm nồi sắt kiểu Đông Bắc.” Lâm
Hi: “…” Đoạn Dịch Hành thả cô xuống, sau đó nhận lấy giỏ rau từ tay Trần
Lệ, hỏi Lâm Hi: “Hái được rau gì rồi?” Lâm Hi quay đầu xác nhận con
ngỗng đã đi rồi mới quay lại nói với Đoạn Dịch Hành: “Rau diếp cá và xà
lách, còn cả đậu cô ve nữa.” Đoạn Dịch Hành nhìn vào giỏ của cô: “Hái
nhiều thế này, ăn hết không?” “Nếu không thì sao? Em tắm trong phòng
tắm, tôi ngồi trong phòng à?” Đoạn Dịch Hành nhướng mày. Lâm Hi: “…”
Phòng tắm tuy không nằm trong phòng ngủ nhưng lại liền kề nhau. “Vậy anh
cứ đi làm bóng đèn đi.” Lâm Hi về phòng, biết Đoạn Dịch Hành không ở đó
nên thong thả tắm rửa. Cô không quen mặc đồ ngủ gặp người khác, nên ở
trong phòng sấy khô tóc. Dựa bên cửa sổ nhìn ra ngoài, phóng mắt chỉ
thấy một vùng đèn sáng rải rác, chẳng phân biệt được đâu với đâu. Không
biết bao lâu họ mới về, Lâm Hi cũng không ngồi đợi không. Cô cầm điện
thoại, quay người lên giường, mở khóa bằng khuôn mặt không được, cô nhập
mật khẩu. Nào ngờ, mật khẩu cũng sai. “Sao có thể?” Lâm Hi lẩm bẩm, vừa
định nhập lại mật khẩu thì điện thoại đột ngột reo lên, người gọi hiển
thị là “Ông nội”. Cô lập tức nghe máy: “Ông nội, chào buổi tối ạ.” Ông
cụ im lặng hai giây: “Sao cháu lại cầm điện thoại của Dịch Hành?”