Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 180
Chương 180
Lâm Hi máy móc hạ điện thoại xuống lật qua lật lại, vẻ bề ngoài không
nhìn ra bất kỳ sự khác biệt nào. Điện thoại của cô và Đoạn Dịch Hành
cùng một mẫu, cùng một màu. Lâm Hi vô thức siết chặt điện thoại, kìm nén
sự căng thẳng, trả lời ông cụ: “Cháu và anh cả cầm nhầm điện thoại, nếu
không phải ông gọi đến, cháu cũng không biết mình cầm nhầm.” “Anh cả
cháu đâu?” Lâm Hi cắn môi, tìm một cái cớ không tính là nói dối: “Anh cả
đang ở cùng vợ chồng tổng giám đốc Lục, là Lục Thông, CEO của công ty
đầu tư Hắc Thiên ở thành phố S.” Ông cụ trầm ngâm: “Có hợp tác gì cần
bàn bạc sao?” Lâm Hi nói lấp lửng: “Cháu không rõ lắm ạ.” “Vậy điện
thoại của cháu đang ở chỗ Dịch Hành?” Ông cụ hỏi. Lâm Hi nói: “Chắc là
vậy ạ.” Ông cụ cúp máy, ngay lập tức gọi cho Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch
Hành biết mình đang cầm điện thoại của Lâm Hi, nhưng thấy cuộc gọi đến
vẫn nghe máy: “Ông nội.” Ông cụ hỏi câu tương tự: “Đây không phải là
điện thoại của Tiểu Hi sao?” Đoạn Dịch Hành ung dung: “Cháu cầm nhầm
điện thoại.” “Ừ.” Ông cụ nói, “Có phải Minh Hiên đi tìm Tiểu Hi rồi
không?” Đoạn Dịch Hành đáp: “Tối qua có nhận được điện thoại của nó,
nhưng cháu và Lâm Hi còn có việc, bảo nó tự tìm khách sạn rồi.” Ghép các
chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để
đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen
con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Lâm Hi
máy móc hạ điện thoại xuống lật qua lật lại, vẻ bề ngoài không nhìn ra
bất kỳ sự khác biệt nào. Điện thoại của cô và Đoạn Dịch Hành cùng một
mẫu, cùng một màu. Lâm Hi vô thức siết chặt điện thoại, kìm nén sự căng
thẳng, trả lời ông cụ: “Cháu và anh cả cầm nhầm điện thoại, nếu không
phải ông gọi đến, cháu cũng không biết mình cầm nhầm.” “Anh cả cháu
đâu?” Lâm Hi cắn môi, tìm một cái cớ không tính là nói dối: “Anh cả đang
ở cùng vợ chồng tổng giám đốc Lục, là Lục Thông, CEO của công ty đầu tư
Hắc Thiên ở thành phố S.” Ông cụ trầm ngâm: “Có hợp tác gì cần bàn bạc
sao?” Lâm Hi nói lấp lửng: “Cháu không rõ lắm ạ.” “Vậy điện thoại của
cháu đang ở chỗ Dịch Hành?” Ông cụ hỏi. Lâm Hi nói: “Chắc là vậy ạ.” Ông
cụ cúp máy, ngay lập tức gọi cho Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành biết
mình đang cầm điện thoại của Lâm Hi, nhưng thấy cuộc gọi đến vẫn nghe
máy: “Ông nội.” Ông cụ hỏi câu tương tự: “Đây không phải là điện thoại
của Tiểu Hi sao?” Đoạn Dịch Hành ung dung: “Cháu cầm nhầm điện thoại.”
“Ừ.” Ông cụ nói, “Có phải Minh Hiên đi tìm Tiểu Hi rồi không?” Đoạn Dịch
Hành đáp: “Tối qua có nhận được điện thoại của nó, nhưng cháu và Lâm Hi
còn có việc, bảo nó tự tìm khách sạn rồi.” Lâm Hi máy móc hạ điện thoại
xuống lật qua lật lại, vẻ bề ngoài không nhìn ra bất kỳ sự khác biệt
nào. Điện thoại của cô và Đoạn Dịch Hành cùng một mẫu, cùng một màu. Lâm
Hi vô thức siết chặt điện thoại, kìm nén sự căng thẳng, trả lời ông cụ:
“Cháu và anh cả cầm nhầm điện thoại, nếu không phải ông gọi đến, cháu
cũng không biết mình cầm nhầm.” “Anh cả cháu đâu?” Lâm Hi cắn môi, tìm
một cái cớ không tính là nói dối: “Anh cả đang ở cùng vợ chồng tổng giám
đốc Lục, là Lục Thông, CEO của công ty đầu tư Hắc Thiên ở thành phố S.”
Ông cụ trầm ngâm: “Có hợp tác gì cần bàn bạc sao?” Lâm Hi nói lấp lửng:
“Cháu không rõ lắm ạ.” “Vậy điện thoại của cháu đang ở chỗ Dịch Hành?”
Ông cụ hỏi. Lâm Hi nói: “Chắc là vậy ạ.” Ông cụ cúp máy, ngay lập tức
gọi cho Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành biết mình đang cầm điện thoại của
Lâm Hi, nhưng thấy cuộc gọi đến vẫn nghe máy: “Ông nội.” Ông cụ hỏi câu
tương tự: “Đây không phải là điện thoại của Tiểu Hi sao?” Đoạn Dịch Hành
ung dung: “Cháu cầm nhầm điện thoại.” “Ừ.” Ông cụ nói, “Có phải Minh
Hiên đi tìm Tiểu Hi rồi không?” Đoạn Dịch Hành đáp: “Tối qua có nhận
được điện thoại của nó, nhưng cháu và Lâm Hi còn có việc, bảo nó tự tìm
khách sạn rồi.” Lâm Hi máy móc hạ điện thoại xuống lật qua lật lại, vẻ
bề ngoài không nhìn ra bất kỳ sự khác biệt nào. Điện thoại của cô và
Đoạn Dịch Hành cùng một mẫu, cùng một màu. Lâm Hi vô thức siết chặt điện
thoại, kìm nén sự căng thẳng, trả lời ông cụ: “Cháu và anh cả cầm nhầm
điện thoại, nếu không phải ông gọi đến, cháu cũng không biết mình cầm
nhầm.” “Anh cả cháu đâu?” Lâm Hi cắn môi, tìm một cái cớ không tính là
nói dối: “Anh cả đang ở cùng vợ chồng tổng giám đốc Lục, là Lục Thông,
CEO của công ty đầu tư Hắc Thiên ở thành phố S.” Ông cụ trầm ngâm: “Có
hợp tác gì cần bàn bạc sao?” Lâm Hi nói lấp lửng: “Cháu không rõ lắm ạ.”
“Vậy điện thoại của cháu đang ở chỗ Dịch Hành?” Ông cụ hỏi. Lâm Hi nói:
“Chắc là vậy ạ.” Ông cụ cúp máy, ngay lập tức gọi cho Đoạn Dịch Hành.
Đoạn Dịch Hành biết mình đang cầm điện thoại của Lâm Hi, nhưng thấy cuộc
gọi đến vẫn nghe máy: “Ông nội.” Ông cụ hỏi câu tương tự: “Đây không
phải là điện thoại của Tiểu Hi sao?” Đoạn Dịch Hành ung dung: “Cháu cầm
nhầm điện thoại.” “Ừ.” Ông cụ nói, “Có phải Minh Hiên đi tìm Tiểu Hi rồi
không?” Đoạn Dịch Hành đáp: “Tối qua có nhận được điện thoại của nó,
nhưng cháu và Lâm Hi còn có việc, bảo nó tự tìm khách sạn rồi.” Lâm Hi
máy móc hạ điện thoại xuống lật qua lật lại, vẻ bề ngoài không nhìn ra
bất kỳ sự khác biệt nào. Điện thoại của cô và Đoạn Dịch Hành cùng một
mẫu, cùng một màu. Lâm Hi vô thức siết chặt điện thoại, kìm nén sự căng
thẳng, trả lời ông cụ: “Cháu và anh cả cầm nhầm điện thoại, nếu không
phải ông gọi đến, cháu cũng không biết mình cầm nhầm.” “Anh cả cháu
đâu?” Lâm Hi cắn môi, tìm một cái cớ không tính là nói dối: “Anh cả đang
ở cùng vợ chồng tổng giám đốc Lục, là Lục Thông, CEO của công ty đầu tư
Hắc Thiên ở thành phố S.” Ông cụ trầm ngâm: “Có hợp tác gì cần bàn bạc
sao?” Lâm Hi nói lấp lửng: “Cháu không rõ lắm ạ.” “Vậy điện thoại của
cháu đang ở chỗ Dịch Hành?” Ông cụ hỏi. Lâm Hi nói: “Chắc là vậy ạ.” Ông
cụ cúp máy, ngay lập tức gọi cho Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành biết
mình đang cầm điện thoại của Lâm Hi, nhưng thấy cuộc gọi đến vẫn nghe
máy: “Ông nội.” Ông cụ hỏi câu tương tự: “Đây không phải là điện thoại
của Tiểu Hi sao?” Đoạn Dịch Hành ung dung: “Cháu cầm nhầm điện thoại.”
“Ừ.” Ông cụ nói, “Có phải Minh Hiên đi tìm Tiểu Hi rồi không?” Đoạn Dịch
Hành đáp: “Tối qua có nhận được điện thoại của nó, nhưng cháu và Lâm Hi
còn có việc, bảo nó tự tìm khách sạn rồi.” Chơi cả ngày cũng mệt, Lâm Hi
nhắm mắt lại. Nông trại yên tĩnh, Lâm Hi chìm trong vòng tay ấm áp quen
thuộc, hơi thở dần trở nên đều đặn. Tiếng gà gáy phá vỡ sự tĩnh lặng của
bình minh, Lâm Hi cựa mình, Đoạn Dịch Hành ôm eo cô kéo lại: “Ngủ thêm
chút nữa.” Lâm Hi đẩy đẩy Đoạn Dịch Hành: “Hình như em nghe thấy có
người nói chuyện.” Đoạn Dịch Hành siết chặt cánh tay đang ôm eo cô:
“Chắc là hai bác đấy.” Người già dậy sớm, có khi giờ này đang chuẩn bị
bữa sáng rồi. “Chúng ta ở nhà người khác mà dậy muộn quá có phải không
hay không?” Lâm Hi lay lay Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nhéo phần thịt
mềm bên eo cô, cam chịu mở mắt ra. Lâm Hi giật mình né tay anh, sờ linh
tinh cái gì thế. Đoạn Dịch Hành cười kiểu lưu manh, bên ngoài bỗng vang
lên tiếng bước chân dồn dập. “Đoạn Dịch Hành, cậu dậy chưa?” Đoạn Dịch
Hành vén chăn xuống giường, mở cửa bước ra, hỏi Lục Thông: “Tìm thấy
người rồi à?” Lục Thông nói to: “Mẹ kiếp, vào đồn rồi, cậu ta bị người
ta gài bẫy đánh bạc. Phát hiện ra định đi thì đối phương không cho, nóng
tính lên đánh nhau, làm ầm ĩ đến đồn cảnh sát. Cũng may làm ầm lên thế,
không thì tìm cậu ta còn tốn cả ngày công.” Đoạn Dịch Hành quả quyết
nói: “Phiền anh chuẩn bị xe giúp tôi, tôi tự mình đi xử lý.”