Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 188
Chương 188
Lâm Hi quay đầu lại nhìn Lương Vũ Đồng, đang lúc do dự thì Đoạn Dịch
Hành buông một câu “tay đau”. Lâm Hi là người mềm lòng, huống chi là
Đoạn Dịch Hành đang bán thảm với cô. “Vậy anh lên đi, em…” Lời còn chưa
nói hết, Đoạn Dịch Hành đã cúp máy. Lâm Hi: “…” Cô muốn nói là Lương Vũ
Đồng đang ở đây. Đoạn Dịch Hành được đồng ý chân như có gió. Lâm Hi đứng
đợi ở huyền quan, buồn chán nghịch mái tóc dài. Đoạn Dịch Hành bước ra
khỏi thang máy, nhìn thấy cô, bất giác cong mắt cười. “Gần 10 giờ rồi,
anh còn qua đây làm gì?” Lâm Hi nói chuyện, ánh mắt liếc nhìn tay anh.
Tay Đoạn Dịch Hành đặt lên vai cô, men xuống nắm lấy tay cô: “Tiện đường
ghé thăm em.” Lâm Hi nén niềm vui khi gặp anh, khóe miệng khẽ cong, độ
cong không rõ ràng lắm. “Ngày mai đi làm chẳng phải gặp được sao.” Giọng
điệu có chút ngại ngùng, thậm chí còn ném Lương Vũ Đồng ra sau đầu. Ghép
các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào
đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé.
Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Lâm Hi quay đầu lại nhìn Lương Vũ Đồng, đang lúc do dự thì Đoạn Dịch
Hành buông một câu “tay đau”. Lâm Hi là người mềm lòng, huống chi là
Đoạn Dịch Hành đang bán thảm với cô. “Vậy anh lên đi, em…” Lời còn chưa
nói hết, Đoạn Dịch Hành đã cúp máy. Lâm Hi: “…” Cô muốn nói là Lương Vũ
Đồng đang ở đây. Đoạn Dịch Hành được đồng ý chân như có gió. Lâm Hi đứng
đợi ở huyền quan, buồn chán nghịch mái tóc dài. Đoạn Dịch Hành bước ra
khỏi thang máy, nhìn thấy cô, bất giác cong mắt cười. “Gần 10 giờ rồi,
anh còn qua đây làm gì?” Lâm Hi nói chuyện, ánh mắt liếc nhìn tay anh.
Tay Đoạn Dịch Hành đặt lên vai cô, men xuống nắm lấy tay cô: “Tiện đường
ghé thăm em.” Lâm Hi nén niềm vui khi gặp anh, khóe miệng khẽ cong, độ
cong không rõ ràng lắm. “Ngày mai đi làm chẳng phải gặp được sao.” Giọng
điệu có chút ngại ngùng, thậm chí còn ném Lương Vũ Đồng ra sau đầu. Lâm
Hi quay đầu lại nhìn Lương Vũ Đồng, đang lúc do dự thì Đoạn Dịch Hành
buông một câu “tay đau”. Lâm Hi là người mềm lòng, huống chi là Đoạn
Dịch Hành đang bán thảm với cô. “Vậy anh lên đi, em…” Lời còn chưa nói
hết, Đoạn Dịch Hành đã cúp máy. Lâm Hi: “…” Cô muốn nói là Lương Vũ Đồng
đang ở đây. Đoạn Dịch Hành được đồng ý chân như có gió. Lâm Hi đứng đợi
ở huyền quan, buồn chán nghịch mái tóc dài. Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi
thang máy, nhìn thấy cô, bất giác cong mắt cười. “Gần 10 giờ rồi, anh
còn qua đây làm gì?” Lâm Hi nói chuyện, ánh mắt liếc nhìn tay anh. Tay
Đoạn Dịch Hành đặt lên vai cô, men xuống nắm lấy tay cô: “Tiện đường ghé
thăm em.” Lâm Hi nén niềm vui khi gặp anh, khóe miệng khẽ cong, độ cong
không rõ ràng lắm. “Ngày mai đi làm chẳng phải gặp được sao.” Giọng điệu
có chút ngại ngùng, thậm chí còn ném Lương Vũ Đồng ra sau đầu. Lâm Hi
quay đầu lại nhìn Lương Vũ Đồng, đang lúc do dự thì Đoạn Dịch Hành buông
một câu “tay đau”. Lâm Hi là người mềm lòng, huống chi là Đoạn Dịch Hành
đang bán thảm với cô. “Vậy anh lên đi, em…” Lời còn chưa nói hết, Đoạn
Dịch Hành đã cúp máy. Lâm Hi: “…” Cô muốn nói là Lương Vũ Đồng đang ở
đây. Đoạn Dịch Hành được đồng ý chân như có gió. Lâm Hi đứng đợi ở huyền
quan, buồn chán nghịch mái tóc dài. Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi thang
máy, nhìn thấy cô, bất giác cong mắt cười. “Gần 10 giờ rồi, anh còn qua
đây làm gì?” Lâm Hi nói chuyện, ánh mắt liếc nhìn tay anh. Tay Đoạn Dịch
Hành đặt lên vai cô, men xuống nắm lấy tay cô: “Tiện đường ghé thăm em.”
Lâm Hi nén niềm vui khi gặp anh, khóe miệng khẽ cong, độ cong không rõ
ràng lắm. “Ngày mai đi làm chẳng phải gặp được sao.” Giọng điệu có chút
ngại ngùng, thậm chí còn ném Lương Vũ Đồng ra sau đầu. Lâm Hi quay đầu
lại nhìn Lương Vũ Đồng, đang lúc do dự thì Đoạn Dịch Hành buông một câu
“tay đau”. Lâm Hi là người mềm lòng, huống chi là Đoạn Dịch Hành đang
bán thảm với cô. “Vậy anh lên đi, em…” Lời còn chưa nói hết, Đoạn Dịch
Hành đã cúp máy. Lâm Hi: “…” Cô muốn nói là Lương Vũ Đồng đang ở đây.
Đoạn Dịch Hành được đồng ý chân như có gió. Lâm Hi đứng đợi ở huyền
quan, buồn chán nghịch mái tóc dài. Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi thang
máy, nhìn thấy cô, bất giác cong mắt cười. “Gần 10 giờ rồi, anh còn qua
đây làm gì?” Lâm Hi nói chuyện, ánh mắt liếc nhìn tay anh. Tay Đoạn Dịch
Hành đặt lên vai cô, men xuống nắm lấy tay cô: “Tiện đường ghé thăm em.”
Lâm Hi nén niềm vui khi gặp anh, khóe miệng khẽ cong, độ cong không rõ
ràng lắm. “Ngày mai đi làm chẳng phải gặp được sao.” Giọng điệu có chút
ngại ngùng, thậm chí còn ném Lương Vũ Đồng ra sau đầu. Lâm Hi không tiếp
xúc nhiều với Mục Sóc, nhưng hai anh em nhà họ Mục trong giới sống rất
thanh sạch, phẩm hạnh cũng tốt. Cô nói với Lương Vũ Đồng: “Nếu cậu thực
sự không thích, cậu nói rõ với cậu ta đi, tối nay có Đoạn Dịch Hành và
anh Mục Chiêu ở đây, cậu không muốn, Mục Sóc sẽ không bám lấy cậu đâu. E
là cậu không từ chối thẳng thừng mới cho cậu ta cơ hội bám lấy.” Lương
Vũ Đồng có chút chột dạ, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không dám mạo hiểm, nói:
“Đợi cậu ta đến, tớ sẽ nói thẳng với cậu ta.” Vừa dứt lời, cửa ra vào có
tiếng động. Lâm Hi ra mở cửa, Mục Sóc nhìn thấy Đoạn Dịch Hành thì sững
sờ, vừa nãy gọi điện đâu có nói anh ấy ở đây. Lương Vũ Đồng né tránh ánh
mắt nhìn thẳng của Mục Sóc, nói thẳng: “Hai chúng ta không hợp, cậu về
đi.” “Chỗ nào không hợp? Chẳng phải nhỏ hơn em ba tuổi thôi sao, ‘vợ hơn
ba là nhà có phúc’, em chưa nghe nói à?” Lương Vũ Đồng: “… Là vấn đề có
phúc hay không à? Tôi… tôi không thích cậu.” Mục Sóc: “Không thích anh
không sao, tình cảm là do vun đắp mà có, chỉ cần em…” “Mục Sóc.” Đoạn
Dịch Hành đứng dậy đi tới, “Trước tiên cậu…” “Anh Hành, anh cũng cản em
à?” Mắt Mục Sóc đầy vẻ đau thương, “Năm đó vì anh, em xông pha đi trước,
trà trộn vào nhóm của Vu Lãng và Đoạn Minh Hiên, uống rượu đến nôn hai
lần, anh không giúp được em thì cũng không thể qua cầu rút ván chứ.”
Đoạn Dịch Hành: “…” Anh định nói là, trước tiên cậu ngồi xuống trước đã
rồi nói.