Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 200
Chương 200
Đoạn Dịch Hành không ngờ đến phút chót lại lộ tẩy, nằm trên giường mặc
cho Lâm Hi “bóp cổ” mình. Lâm Hi thấy anh còn cười được, nắm lấy tai anh
lắc lắc. Đoạn Dịch Hành ngửa cổ cười khẽ, yết hầu gợi cảm chuyển động
vài cái, đáy mắt Lâm Hi lóe lên tia tinh quái, cắn một cái lên đó.
“Shss” một tiếng, Đoạn Dịch Hành ôm eo cô ngồi dậy, anh giơ tay sờ yết
hầu, không thể tin nổi nhìn Lâm Hi: “Em thật sự cắn à!” Cái này quả thực
cắn khá mạnh, Lâm Hi chột dạ nhưng vẫn cứng miệng: “Không nhìn ra đâu.”
Đoạn Dịch Hành lật người đè cô xuống, cắn một cái vào d** tai cô: “Cổ áo
sơ mi nhà em che được yết hầu à?” Lâm Hi lập tức hối hận: “Vậy làm thế
nào?” Đoạn Dịch Hành lật người nằm thẳng: “Chẳng làm thế nào cả, nhìn
thấy thì nhìn thấy.” Ai còn có gan đến hóng hớt chuyện của anh? Lâm Hi
có chút ảo não, Đoạn Dịch Hành nhận ra sự thay đổi cảm xúc của cô, an
ủi: “Không sao, ai mà nhìn chằm chằm vào cổ người khác mãi được, mau ngủ
đi.” Thời gian quả thực không còn sớm, Lâm Hi không có cái sức lực mỗi
ngày chỉ ngủ bốn tiếng như Đoạn Dịch Hành, cô dựa vào anh, từ từ nhắm
mắt lại. Hôm sau, Đoạn Dịch Hành đề nghị cùng Lâm Hi đi làm nhưng bị Lâm
Hi từ chối: “Em đến công ty trước, anh ở đây đợi tài xế.” Đoạn Dịch Hành
bất lực đi vào phòng tập thể dục. Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ
trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng
chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non
chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Đoạn Dịch Hành không ngờ đến
phút chót lại lộ tẩy, nằm trên giường mặc cho Lâm Hi “bóp cổ” mình. Lâm
Hi thấy anh còn cười được, nắm lấy tai anh lắc lắc. Đoạn Dịch Hành ngửa
cổ cười khẽ, yết hầu gợi cảm chuyển động vài cái, đáy mắt Lâm Hi lóe lên
tia tinh quái, cắn một cái lên đó. “Shss” một tiếng, Đoạn Dịch Hành ôm
eo cô ngồi dậy, anh giơ tay sờ yết hầu, không thể tin nổi nhìn Lâm Hi:
“Em thật sự cắn à!” Cái này quả thực cắn khá mạnh, Lâm Hi chột dạ nhưng
vẫn cứng miệng: “Không nhìn ra đâu.” Đoạn Dịch Hành lật người đè cô
xuống, cắn một cái vào d** tai cô: “Cổ áo sơ mi nhà em che được yết hầu
à?” Lâm Hi lập tức hối hận: “Vậy làm thế nào?” Đoạn Dịch Hành lật người
nằm thẳng: “Chẳng làm thế nào cả, nhìn thấy thì nhìn thấy.” Ai còn có
gan đến hóng hớt chuyện của anh? Lâm Hi có chút ảo não, Đoạn Dịch Hành
nhận ra sự thay đổi cảm xúc của cô, an ủi: “Không sao, ai mà nhìn chằm
chằm vào cổ người khác mãi được, mau ngủ đi.” Thời gian quả thực không
còn sớm, Lâm Hi không có cái sức lực mỗi ngày chỉ ngủ bốn tiếng như Đoạn
Dịch Hành, cô dựa vào anh, từ từ nhắm mắt lại. Hôm sau, Đoạn Dịch Hành
đề nghị cùng Lâm Hi đi làm nhưng bị Lâm Hi từ chối: “Em đến công ty
trước, anh ở đây đợi tài xế.” Đoạn Dịch Hành bất lực đi vào phòng tập
thể dục. Đoạn Dịch Hành không ngờ đến phút chót lại lộ tẩy, nằm trên
giường mặc cho Lâm Hi “bóp cổ” mình. Lâm Hi thấy anh còn cười được, nắm
lấy tai anh lắc lắc. Đoạn Dịch Hành ngửa cổ cười khẽ, yết hầu gợi cảm
chuyển động vài cái, đáy mắt Lâm Hi lóe lên tia tinh quái, cắn một cái
lên đó. “Shss” một tiếng, Đoạn Dịch Hành ôm eo cô ngồi dậy, anh giơ tay
sờ yết hầu, không thể tin nổi nhìn Lâm Hi: “Em thật sự cắn à!” Cái này
quả thực cắn khá mạnh, Lâm Hi chột dạ nhưng vẫn cứng miệng: “Không nhìn
ra đâu.” Đoạn Dịch Hành lật người đè cô xuống, cắn một cái vào d** tai
cô: “Cổ áo sơ mi nhà em che được yết hầu à?” Lâm Hi lập tức hối hận:
“Vậy làm thế nào?” Đoạn Dịch Hành lật người nằm thẳng: “Chẳng làm thế
nào cả, nhìn thấy thì nhìn thấy.” Ai còn có gan đến hóng hớt chuyện của
anh? Lâm Hi có chút ảo não, Đoạn Dịch Hành nhận ra sự thay đổi cảm xúc
của cô, an ủi: “Không sao, ai mà nhìn chằm chằm vào cổ người khác mãi
được, mau ngủ đi.” Thời gian quả thực không còn sớm, Lâm Hi không có cái
sức lực mỗi ngày chỉ ngủ bốn tiếng như Đoạn Dịch Hành, cô dựa vào anh,
từ từ nhắm mắt lại. Hôm sau, Đoạn Dịch Hành đề nghị cùng Lâm Hi đi làm
nhưng bị Lâm Hi từ chối: “Em đến công ty trước, anh ở đây đợi tài xế.”
Đoạn Dịch Hành bất lực đi vào phòng tập thể dục. Đoạn Dịch Hành không
ngờ đến phút chót lại lộ tẩy, nằm trên giường mặc cho Lâm Hi “bóp cổ”
mình. Lâm Hi thấy anh còn cười được, nắm lấy tai anh lắc lắc. Đoạn Dịch
Hành ngửa cổ cười khẽ, yết hầu gợi cảm chuyển động vài cái, đáy mắt Lâm
Hi lóe lên tia tinh quái, cắn một cái lên đó. “Shss” một tiếng, Đoạn
Dịch Hành ôm eo cô ngồi dậy, anh giơ tay sờ yết hầu, không thể tin nổi
nhìn Lâm Hi: “Em thật sự cắn à!” Cái này quả thực cắn khá mạnh, Lâm Hi
chột dạ nhưng vẫn cứng miệng: “Không nhìn ra đâu.” Đoạn Dịch Hành lật
người đè cô xuống, cắn một cái vào d** tai cô: “Cổ áo sơ mi nhà em che
được yết hầu à?” Lâm Hi lập tức hối hận: “Vậy làm thế nào?” Đoạn Dịch
Hành lật người nằm thẳng: “Chẳng làm thế nào cả, nhìn thấy thì nhìn
thấy.” Ai còn có gan đến hóng hớt chuyện của anh? Lâm Hi có chút ảo não,
Đoạn Dịch Hành nhận ra sự thay đổi cảm xúc của cô, an ủi: “Không sao, ai
mà nhìn chằm chằm vào cổ người khác mãi được, mau ngủ đi.” Thời gian quả
thực không còn sớm, Lâm Hi không có cái sức lực mỗi ngày chỉ ngủ bốn
tiếng như Đoạn Dịch Hành, cô dựa vào anh, từ từ nhắm mắt lại. Hôm sau,
Đoạn Dịch Hành đề nghị cùng Lâm Hi đi làm nhưng bị Lâm Hi từ chối: “Em
đến công ty trước, anh ở đây đợi tài xế.” Đoạn Dịch Hành bất lực đi vào
phòng tập thể dục. Đoạn Dịch Hành không ngờ đến phút chót lại lộ tẩy,
nằm trên giường mặc cho Lâm Hi “bóp cổ” mình. Lâm Hi thấy anh còn cười
được, nắm lấy tai anh lắc lắc. Đoạn Dịch Hành ngửa cổ cười khẽ, yết hầu
gợi cảm chuyển động vài cái, đáy mắt Lâm Hi lóe lên tia tinh quái, cắn
một cái lên đó. “Shss” một tiếng, Đoạn Dịch Hành ôm eo cô ngồi dậy, anh
giơ tay sờ yết hầu, không thể tin nổi nhìn Lâm Hi: “Em thật sự cắn à!”
Cái này quả thực cắn khá mạnh, Lâm Hi chột dạ nhưng vẫn cứng miệng:
“Không nhìn ra đâu.” Đoạn Dịch Hành lật người đè cô xuống, cắn một cái
vào d** tai cô: “Cổ áo sơ mi nhà em che được yết hầu à?” Lâm Hi lập tức
hối hận: “Vậy làm thế nào?” Đoạn Dịch Hành lật người nằm thẳng: “Chẳng
làm thế nào cả, nhìn thấy thì nhìn thấy.” Ai còn có gan đến hóng hớt
chuyện của anh? Lâm Hi có chút ảo não, Đoạn Dịch Hành nhận ra sự thay
đổi cảm xúc của cô, an ủi: “Không sao, ai mà nhìn chằm chằm vào cổ người
khác mãi được, mau ngủ đi.” Thời gian quả thực không còn sớm, Lâm Hi
không có cái sức lực mỗi ngày chỉ ngủ bốn tiếng như Đoạn Dịch Hành, cô
dựa vào anh, từ từ nhắm mắt lại. Hôm sau, Đoạn Dịch Hành đề nghị cùng
Lâm Hi đi làm nhưng bị Lâm Hi từ chối: “Em đến công ty trước, anh ở đây
đợi tài xế.” Đoạn Dịch Hành bất lực đi vào phòng tập thể dục. Đoạn Dịch
Hành nói: “Trước mười hai giờ xong việc thì tôi đi tìm em, sau mười hai
giờ thì tôi không làm phiền em nữa.” Lâm Hi ừ một tiếng: “Vâng.” Lương
Vũ Đồng thấy cô cúp máy, hỏi: “Đoạn Dịch Hành không đến à?” Lâm Hi cầm
túi đứng dậy: “Đi thôi, vẫn là cậu đưa tớ về.” “Wow, cậu không giận chút
nào à?” Lương Vũ Đồng đi theo, vô cùng khâm phục nói. Lâm Hi bật cười:
“Có gì đâu mà giận, anh ấy thực sự có việc.” Lương Vũ Đồng giơ ngón tay
cái lên với cô: “Cái này mà đổi là tớ thì đúng là không dám tưởng
tượng.” Lâm Hi cười đẩy cô nàng lên xe: “Đi thôi.” Ngã tư đầu tiên, hai
người bị đèn đỏ chặn lại, đi về phía Bắc hay phía Tây đều đến được Thiên
Đô Ngự Tỉ, chỉ là lộ trình khác nhau. Lương Vũ Đồng theo tình hình đèn
đỏ, đợi ở làn đi thẳng ở giữa. Đi hết một con đường rồi rẽ trái, vừa vặn
đi qua Thiên Hồng Quán. Vì bé gái có hai lần duyên phận kia, Lâm Hi theo
phản xạ nhìn vào bên trong. Chính cái nhìn này… khiến cả người cô đờ đẫn
trong giây lát.