Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 207
Chương 207
Nụ cười của Kha Dư thu lại: “Sao? Sợ Trần Bạch Vi biết à?” Trên mặt Đoạn
Chinh thoáng qua vẻ lúng túng: “Em nhắc đến bà ta làm gì?” “Bà ta là vợ
anh mà.” Kha Dư cười nói, “Giữa chúng ta không thể nào không nhắc đến bà
ta.” Đoạn Chinh nói: “Giữa chúng ta không có bà ta, anh sẽ ly hôn với bà
ta, nhưng khoản bồi thường cần thiết anh sẽ không để bà ta thiếu thốn.”
Kha Dư hài lòng “ừ” một tiếng: “Hai hôm trước An Kỳ gọi điện cho em, nói
anh đi tìm con bé, anh không thể bớt đi một chút được sao?” Đoạn Chinh:
“Nó là con gái anh, anh đi gặp nó cũng có lỗi sao?” Kha Dư: “Sau này
thiếu gì cơ hội cho anh gặp.” Đoạn Chinh khẽ cười: “Không nhịn được.”
Kha Dư từ từ cong môi cười. Bà ta biết tại sao Đoạn Chinh cứ muốn đi gặp
An Kỳ. Hai đứa con trai, một đứa không thân, một đứa thì quá ích kỷ, làm
gì có ai hiểu chuyện tri kỷ như An Kỳ của bà ta. Tùy tiện dỗ dành hai
câu, Đoạn Chinh có thể vui vẻ cả mấy ngày. Con gái thì sao chứ, vẫn có
thể thừa kế gia nghiệp như thường. Chỉ cần Đoạn Chinh ngồi vững ở vị trí
tổng giám đốc tập đoàn Ngân Phàm, cửa thắng của An Kỳ là rất lớn. Ghép
các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào
đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé.
Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Nụ
cười của Kha Dư thu lại: “Sao? Sợ Trần Bạch Vi biết à?” Trên mặt Đoạn
Chinh thoáng qua vẻ lúng túng: “Em nhắc đến bà ta làm gì?” “Bà ta là vợ
anh mà.” Kha Dư cười nói, “Giữa chúng ta không thể nào không nhắc đến bà
ta.” Đoạn Chinh nói: “Giữa chúng ta không có bà ta, anh sẽ ly hôn với bà
ta, nhưng khoản bồi thường cần thiết anh sẽ không để bà ta thiếu thốn.”
Kha Dư hài lòng “ừ” một tiếng: “Hai hôm trước An Kỳ gọi điện cho em, nói
anh đi tìm con bé, anh không thể bớt đi một chút được sao?” Đoạn Chinh:
“Nó là con gái anh, anh đi gặp nó cũng có lỗi sao?” Kha Dư: “Sau này
thiếu gì cơ hội cho anh gặp.” Đoạn Chinh khẽ cười: “Không nhịn được.”
Kha Dư từ từ cong môi cười. Bà ta biết tại sao Đoạn Chinh cứ muốn đi gặp
An Kỳ. Hai đứa con trai, một đứa không thân, một đứa thì quá ích kỷ, làm
gì có ai hiểu chuyện tri kỷ như An Kỳ của bà ta. Tùy tiện dỗ dành hai
câu, Đoạn Chinh có thể vui vẻ cả mấy ngày. Con gái thì sao chứ, vẫn có
thể thừa kế gia nghiệp như thường. Chỉ cần Đoạn Chinh ngồi vững ở vị trí
tổng giám đốc tập đoàn Ngân Phàm, cửa thắng của An Kỳ là rất lớn. Nụ
cười của Kha Dư thu lại: “Sao? Sợ Trần Bạch Vi biết à?” Trên mặt Đoạn
Chinh thoáng qua vẻ lúng túng: “Em nhắc đến bà ta làm gì?” “Bà ta là vợ
anh mà.” Kha Dư cười nói, “Giữa chúng ta không thể nào không nhắc đến bà
ta.” Đoạn Chinh nói: “Giữa chúng ta không có bà ta, anh sẽ ly hôn với bà
ta, nhưng khoản bồi thường cần thiết anh sẽ không để bà ta thiếu thốn.”
Kha Dư hài lòng “ừ” một tiếng: “Hai hôm trước An Kỳ gọi điện cho em, nói
anh đi tìm con bé, anh không thể bớt đi một chút được sao?” Đoạn Chinh:
“Nó là con gái anh, anh đi gặp nó cũng có lỗi sao?” Kha Dư: “Sau này
thiếu gì cơ hội cho anh gặp.” Đoạn Chinh khẽ cười: “Không nhịn được.”
Kha Dư từ từ cong môi cười. Bà ta biết tại sao Đoạn Chinh cứ muốn đi gặp
An Kỳ. Hai đứa con trai, một đứa không thân, một đứa thì quá ích kỷ, làm
gì có ai hiểu chuyện tri kỷ như An Kỳ của bà ta. Tùy tiện dỗ dành hai
câu, Đoạn Chinh có thể vui vẻ cả mấy ngày. Con gái thì sao chứ, vẫn có
thể thừa kế gia nghiệp như thường. Chỉ cần Đoạn Chinh ngồi vững ở vị trí
tổng giám đốc tập đoàn Ngân Phàm, cửa thắng của An Kỳ là rất lớn. Nụ
cười của Kha Dư thu lại: “Sao? Sợ Trần Bạch Vi biết à?” Trên mặt Đoạn
Chinh thoáng qua vẻ lúng túng: “Em nhắc đến bà ta làm gì?” “Bà ta là vợ
anh mà.” Kha Dư cười nói, “Giữa chúng ta không thể nào không nhắc đến bà
ta.” Đoạn Chinh nói: “Giữa chúng ta không có bà ta, anh sẽ ly hôn với bà
ta, nhưng khoản bồi thường cần thiết anh sẽ không để bà ta thiếu thốn.”
Kha Dư hài lòng “ừ” một tiếng: “Hai hôm trước An Kỳ gọi điện cho em, nói
anh đi tìm con bé, anh không thể bớt đi một chút được sao?” Đoạn Chinh:
“Nó là con gái anh, anh đi gặp nó cũng có lỗi sao?” Kha Dư: “Sau này
thiếu gì cơ hội cho anh gặp.” Đoạn Chinh khẽ cười: “Không nhịn được.”
Kha Dư từ từ cong môi cười. Bà ta biết tại sao Đoạn Chinh cứ muốn đi gặp
An Kỳ. Hai đứa con trai, một đứa không thân, một đứa thì quá ích kỷ, làm
gì có ai hiểu chuyện tri kỷ như An Kỳ của bà ta. Tùy tiện dỗ dành hai
câu, Đoạn Chinh có thể vui vẻ cả mấy ngày. Con gái thì sao chứ, vẫn có
thể thừa kế gia nghiệp như thường. Chỉ cần Đoạn Chinh ngồi vững ở vị trí
tổng giám đốc tập đoàn Ngân Phàm, cửa thắng của An Kỳ là rất lớn. Nụ
cười của Kha Dư thu lại: “Sao? Sợ Trần Bạch Vi biết à?” Trên mặt Đoạn
Chinh thoáng qua vẻ lúng túng: “Em nhắc đến bà ta làm gì?” “Bà ta là vợ
anh mà.” Kha Dư cười nói, “Giữa chúng ta không thể nào không nhắc đến bà
ta.” Đoạn Chinh nói: “Giữa chúng ta không có bà ta, anh sẽ ly hôn với bà
ta, nhưng khoản bồi thường cần thiết anh sẽ không để bà ta thiếu thốn.”
Kha Dư hài lòng “ừ” một tiếng: “Hai hôm trước An Kỳ gọi điện cho em, nói
anh đi tìm con bé, anh không thể bớt đi một chút được sao?” Đoạn Chinh:
“Nó là con gái anh, anh đi gặp nó cũng có lỗi sao?” Kha Dư: “Sau này
thiếu gì cơ hội cho anh gặp.” Đoạn Chinh khẽ cười: “Không nhịn được.”
Kha Dư từ từ cong môi cười. Bà ta biết tại sao Đoạn Chinh cứ muốn đi gặp
An Kỳ. Hai đứa con trai, một đứa không thân, một đứa thì quá ích kỷ, làm
gì có ai hiểu chuyện tri kỷ như An Kỳ của bà ta. Tùy tiện dỗ dành hai
câu, Đoạn Chinh có thể vui vẻ cả mấy ngày. Con gái thì sao chứ, vẫn có
thể thừa kế gia nghiệp như thường. Chỉ cần Đoạn Chinh ngồi vững ở vị trí
tổng giám đốc tập đoàn Ngân Phàm, cửa thắng của An Kỳ là rất lớn. Lâm Hi
gật đầu: “Vâng, em nghe nói cô Triệu chuyển sang làm livestream, chia sẻ
cuộc sống của cô ấy.” Đoạn Dịch Hành: “… Khoe của hả?” Lâm Hi: “… Là
chia sẻ cuộc sống, cô ấy vốn dĩ đã giàu, cũng không tính là khoe của
chứ? Ngày đầu tiên mở live tặng quà mấy triệu tệ để bốc thăm trúng
thưởng.” Đoạn Dịch Hành không hiểu nổi: “Thế cô ta muốn kiếm tiền hay
muốn lỗ vốn?” Lâm Hi: “Đương nhiên là muốn kiếm tiền rồi, em chỉ khâm
phục cô ấy có thể nói chuyện lưu loát trước bao nhiêu ống kính như vậy.”
Mấy tiếng đồng hồ nói không ngừng nghỉ. Tán gẫu vài câu vô nghĩa với
Đoạn Dịch Hành, Lâm Hi chào anh rồi đứng dậy đi làm. Đoạn Dịch Hành đuổi
theo, kéo người lại hôn một cái: “Tôi đưa em xuống.” Lâm Hi: “Không cần
đâu, anh ăn đi.” Đoạn Dịch Hành giữ eo cô, trực tiếp bế người đặt lên tủ
giày ở huyền quan, sau đó cúi đầu lấy giày. Là một đôi giày cao gót đi
làm mũi nhọn hở eo, mũi giày trang trí một chiếc nơ dài mảnh. Đoạn Dịch
Hành vô cùng tự nhiên nâng bắp chân cô lên, nửa cúi người đi giày cho
cô. Đi xong, Lâm Hi cười đùa: “Lần này đúng là Lọ Lem thật rồi.” Đoạn
Dịch Hành đưa tay về phía cô: “Là công chúa của anh, xuống đây.”