Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 213
Chương 213
Cuối tuần này, Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành ở lì Thiên Đô Ngự Tỉ trọn hai
ngày, mãi đến 4 giờ chiều chủ nhật mới thu dọn đồ đạc đến biệt thự dùng
bữa tối. Ông cụ đã nhấn mạnh trước, không ai được phép vắng mặt. Vì vậy
khi hai người đến nơi, gia đình ba người Đoạn Chinh đã ngồi chỉnh tề.
Lâu rồi không gặp Đoạn Minh Hiên, chợt thấy anh ta mặc vest đi giày da,
Lâm Hi còn có chút không quen. Đoạn Minh Hiên cũng đã sớm nhìn thấy Lâm
Hi, theo bản năng bước tới chào hỏi: “Tiểu Hi.” Lâm Hi khẽ gật đầu, lướt
qua anh ta đến chào ông cụ. Đoạn Dịch Hành ngồi xuống vị trí bên dưới
ông cụ, nói: “Trần Lượng Di phạm lỗi bị đuổi rồi, cô ta là do ông tiến
cử vào bộ phận kinh doanh, cháu nói với ông một tiếng.” Ông cụ không
ngạc nhiên, loại phụ nữ tùy tiện bán đứng cấp trên, vì lợi ích không từ
thủ đoạn như vậy, không ai dám dùng. Điều kiện cô ta đàm phán với ông
lúc đầu là vào bộ phận kinh doanh, cũng không biết là ngu ngốc hay tự
tin. Dì giúp việc đến hỏi ông cụ bao giờ dọn cơm, ông cụ nói: “Sáu giờ
đi, tôi nói chuyện với chúng nó một lát đã.” Đoạn Chinh thấy thế, hỏi
ông cụ: “Bố, hôm nay là ngày gì mà bố còn dặn đi dặn lại không được đến
muộn hay vắng mặt?” Ông cụ chỉ sợ nói ra bây giờ, lát nữa lại ăn cơm
không nuốt nổi, bèn nói: “Sao? Bảo các anh chị ăn với tôi bữa cơm mà
cũng có ý kiến à?” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp
theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì
thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d
cây chấm hót v líu n Cuối tuần này, Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành ở lì Thiên
Đô Ngự Tỉ trọn hai ngày, mãi đến 4 giờ chiều chủ nhật mới thu dọn đồ đạc
đến biệt thự dùng bữa tối. Ông cụ đã nhấn mạnh trước, không ai được phép
vắng mặt. Vì vậy khi hai người đến nơi, gia đình ba người Đoạn Chinh đã
ngồi chỉnh tề. Lâu rồi không gặp Đoạn Minh Hiên, chợt thấy anh ta mặc
vest đi giày da, Lâm Hi còn có chút không quen. Đoạn Minh Hiên cũng đã
sớm nhìn thấy Lâm Hi, theo bản năng bước tới chào hỏi: “Tiểu Hi.” Lâm Hi
khẽ gật đầu, lướt qua anh ta đến chào ông cụ. Đoạn Dịch Hành ngồi xuống
vị trí bên dưới ông cụ, nói: “Trần Lượng Di phạm lỗi bị đuổi rồi, cô ta
là do ông tiến cử vào bộ phận kinh doanh, cháu nói với ông một tiếng.”
Ông cụ không ngạc nhiên, loại phụ nữ tùy tiện bán đứng cấp trên, vì lợi
ích không từ thủ đoạn như vậy, không ai dám dùng. Điều kiện cô ta đàm
phán với ông lúc đầu là vào bộ phận kinh doanh, cũng không biết là ngu
ngốc hay tự tin. Dì giúp việc đến hỏi ông cụ bao giờ dọn cơm, ông cụ
nói: “Sáu giờ đi, tôi nói chuyện với chúng nó một lát đã.” Đoạn Chinh
thấy thế, hỏi ông cụ: “Bố, hôm nay là ngày gì mà bố còn dặn đi dặn lại
không được đến muộn hay vắng mặt?” Ông cụ chỉ sợ nói ra bây giờ, lát nữa
lại ăn cơm không nuốt nổi, bèn nói: “Sao? Bảo các anh chị ăn với tôi bữa
cơm mà cũng có ý kiến à?” Cuối tuần này, Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành ở lì
Thiên Đô Ngự Tỉ trọn hai ngày, mãi đến 4 giờ chiều chủ nhật mới thu dọn
đồ đạc đến biệt thự dùng bữa tối. Ông cụ đã nhấn mạnh trước, không ai
được phép vắng mặt. Vì vậy khi hai người đến nơi, gia đình ba người Đoạn
Chinh đã ngồi chỉnh tề. Lâu rồi không gặp Đoạn Minh Hiên, chợt thấy anh
ta mặc vest đi giày da, Lâm Hi còn có chút không quen. Đoạn Minh Hiên
cũng đã sớm nhìn thấy Lâm Hi, theo bản năng bước tới chào hỏi: “Tiểu
Hi.” Lâm Hi khẽ gật đầu, lướt qua anh ta đến chào ông cụ. Đoạn Dịch Hành
ngồi xuống vị trí bên dưới ông cụ, nói: “Trần Lượng Di phạm lỗi bị đuổi
rồi, cô ta là do ông tiến cử vào bộ phận kinh doanh, cháu nói với ông
một tiếng.” Ông cụ không ngạc nhiên, loại phụ nữ tùy tiện bán đứng cấp
trên, vì lợi ích không từ thủ đoạn như vậy, không ai dám dùng. Điều kiện
cô ta đàm phán với ông lúc đầu là vào bộ phận kinh doanh, cũng không
biết là ngu ngốc hay tự tin. Dì giúp việc đến hỏi ông cụ bao giờ dọn
cơm, ông cụ nói: “Sáu giờ đi, tôi nói chuyện với chúng nó một lát đã.”
Đoạn Chinh thấy thế, hỏi ông cụ: “Bố, hôm nay là ngày gì mà bố còn dặn
đi dặn lại không được đến muộn hay vắng mặt?” Ông cụ chỉ sợ nói ra bây
giờ, lát nữa lại ăn cơm không nuốt nổi, bèn nói: “Sao? Bảo các anh chị
ăn với tôi bữa cơm mà cũng có ý kiến à?” Cuối tuần này, Lâm Hi và Đoạn
Dịch Hành ở lì Thiên Đô Ngự Tỉ trọn hai ngày, mãi đến 4 giờ chiều chủ
nhật mới thu dọn đồ đạc đến biệt thự dùng bữa tối. Ông cụ đã nhấn mạnh
trước, không ai được phép vắng mặt. Vì vậy khi hai người đến nơi, gia
đình ba người Đoạn Chinh đã ngồi chỉnh tề. Lâu rồi không gặp Đoạn Minh
Hiên, chợt thấy anh ta mặc vest đi giày da, Lâm Hi còn có chút không
quen. Đoạn Minh Hiên cũng đã sớm nhìn thấy Lâm Hi, theo bản năng bước
tới chào hỏi: “Tiểu Hi.” Lâm Hi khẽ gật đầu, lướt qua anh ta đến chào
ông cụ. Đoạn Dịch Hành ngồi xuống vị trí bên dưới ông cụ, nói: “Trần
Lượng Di phạm lỗi bị đuổi rồi, cô ta là do ông tiến cử vào bộ phận kinh
doanh, cháu nói với ông một tiếng.” Ông cụ không ngạc nhiên, loại phụ nữ
tùy tiện bán đứng cấp trên, vì lợi ích không từ thủ đoạn như vậy, không
ai dám dùng. Điều kiện cô ta đàm phán với ông lúc đầu là vào bộ phận
kinh doanh, cũng không biết là ngu ngốc hay tự tin. Dì giúp việc đến hỏi
ông cụ bao giờ dọn cơm, ông cụ nói: “Sáu giờ đi, tôi nói chuyện với
chúng nó một lát đã.” Đoạn Chinh thấy thế, hỏi ông cụ: “Bố, hôm nay là
ngày gì mà bố còn dặn đi dặn lại không được đến muộn hay vắng mặt?” Ông
cụ chỉ sợ nói ra bây giờ, lát nữa lại ăn cơm không nuốt nổi, bèn nói:
“Sao? Bảo các anh chị ăn với tôi bữa cơm mà cũng có ý kiến à?” Cuối tuần
này, Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành ở lì Thiên Đô Ngự Tỉ trọn hai ngày, mãi
đến 4 giờ chiều chủ nhật mới thu dọn đồ đạc đến biệt thự dùng bữa tối.
Ông cụ đã nhấn mạnh trước, không ai được phép vắng mặt. Vì vậy khi hai
người đến nơi, gia đình ba người Đoạn Chinh đã ngồi chỉnh tề. Lâu rồi
không gặp Đoạn Minh Hiên, chợt thấy anh ta mặc vest đi giày da, Lâm Hi
còn có chút không quen. Đoạn Minh Hiên cũng đã sớm nhìn thấy Lâm Hi,
theo bản năng bước tới chào hỏi: “Tiểu Hi.” Lâm Hi khẽ gật đầu, lướt qua
anh ta đến chào ông cụ. Đoạn Dịch Hành ngồi xuống vị trí bên dưới ông
cụ, nói: “Trần Lượng Di phạm lỗi bị đuổi rồi, cô ta là do ông tiến cử
vào bộ phận kinh doanh, cháu nói với ông một tiếng.” Ông cụ không ngạc
nhiên, loại phụ nữ tùy tiện bán đứng cấp trên, vì lợi ích không từ thủ
đoạn như vậy, không ai dám dùng. Điều kiện cô ta đàm phán với ông lúc
đầu là vào bộ phận kinh doanh, cũng không biết là ngu ngốc hay tự tin.
Dì giúp việc đến hỏi ông cụ bao giờ dọn cơm, ông cụ nói: “Sáu giờ đi,
tôi nói chuyện với chúng nó một lát đã.” Đoạn Chinh thấy thế, hỏi ông
cụ: “Bố, hôm nay là ngày gì mà bố còn dặn đi dặn lại không được đến muộn
hay vắng mặt?” Ông cụ chỉ sợ nói ra bây giờ, lát nữa lại ăn cơm không
nuốt nổi, bèn nói: “Sao? Bảo các anh chị ăn với tôi bữa cơm mà cũng có ý
kiến à?” Lâm Hi ngồi trên xe suy nghĩ, Đoạn Dịch Hành dường như luôn dễ
dàng nắm bắt được cảm xúc của cô, vừa lái xe vừa hỏi: “Trong lòng có tâm
sự?” Lâm Hi nói: “Em hiểu ông nội công bố nội dung di chúc trước thời
hạn là để tránh một số tranh chấp và rắc rối, nhưng chuyện chuyển giao
cổ phần, không thể tuyên bố trực tiếp trong cuộc họp hội đồng quản trị
sao?” Rõ ràng ông biết chuyện của Đoạn Chinh và Kha Dư, thế này chẳng
phải rõ ràng là để Kha Dư chuẩn bị sao? Đoạn Dịch Hành cười nói: “Em
phải tin tưởng sự sắp xếp của ông nội, ông có sự cân nhắc riêng của
mình.” Lâm Hi nghe mà mơ hồ, nhưng Đoạn Dịch Hành đang lái xe nên cô
cũng không đòi giải thích cặn kẽ. Vào đến hầm xe Thiên Đô Ngự Tỉ, xuống
xe, cô thực sự không nhịn được nữa, tiếp tục truy hỏi: “Nếu chú Đoạn và
Kha Dư có sự chuẩn bị đầy đủ cho cuộc họp hội đồng quản trị nửa tháng
sau, anh định làm thế nào?” Đoạn Dịch Hành cười nói: “Cũng không thể tất
cả mọi người đều đứng về phía Kha Dư được.” Quy trình của ông cụ không
có vấn đề gì, trong vòng một đến hai tuần sau khi công bố di chúc sẽ
triệu tập hội đồng quản trị, rồi mới tiến hành các thủ tục chuyển nhượng
cổ phần. Đoạn Dịch Hành ôm Lâm Hi vào thang máy, anh trầm tư giây lát,
trong lòng thầm đoán: Ông nội chắc là đang câu con cá Kha Dư này đây.
Không để bà ta vùng vẫy một chút thì không biết nước sau lưng bà ta đục
đến mức nào.