Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 214
Chương 214
Đêm khuya, Lan Nguyệt Phủ. Đoạn Chinh vội vã đi tới, Kha Dư cau mày hỏi:
“Giờ này sao anh lại qua đây?” Đoạn Chinh nới lỏng cà vạt: “Hôm nay ông
cụ nói chuyện di chúc và người thừa kế rồi.” Kha Dư: “Anh vào đi đã, nói
chi tiết cho em nghe một lượt.” Đoạn Chinh không giấu giếm điều gì, mày
nhíu chặt hỏi Kha Dư: “Cửa thắng của chúng ta có lớn không? Thật ra
anh…” “Đoạn Chinh.” Kha Dư nhìn ông ta, “Anh căn bản không hiểu Đoạn
Dịch Hành, cho dù nó là con trai anh.” Đoạn Chinh cau mày: “Nó còn làm
gì được anh?” Kha Dư cười cười: “Giữa anh và nó ngăn cách bởi mẹ nó, cả
đời này nó sẽ không tha thứ cho anh, đương nhiên nó không thể làm gì
anh, nhưng một khi anh mất quyền lực, anh chỉ có thể mặc nó xâu xé.”
Đoạn Chinh nhớ đến đôi mắt đen thẫm của Đoạn Dịch Hành, sống lưng bỗng
toát mồ hôi lạnh. “Xem đi.” Kha Dư cười đưa điện thoại cho Đoạn Chinh.
Đoạn Chinh nhìn từng trang bằng chứng nắm thóp các thành viên hội đồng
quản trị công ty mà kinh ngạc: “Sao em có được cái này?” Kha Dư: “Đương
nhiên là điều tra ra rồi, dùng lợi ích dụ dỗ không có gì đảm bảo, chỉ có
nắm được điểm yếu của người khác mới có thể khiến họ toàn tâm toàn ý ủng
hộ anh.” “Điên rồi sao?” Đoạn Chinh không thể tin nổi nhìn Kha Dư, “Em
làm từ lúc nào? Nếu bọn họ liên kết lại, hai chúng ta sao là đối thủ?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập
vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm
nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu
n Đêm khuya, Lan Nguyệt Phủ. Đoạn Chinh vội vã đi tới, Kha Dư cau mày
hỏi: “Giờ này sao anh lại qua đây?” Đoạn Chinh nới lỏng cà vạt: “Hôm nay
ông cụ nói chuyện di chúc và người thừa kế rồi.” Kha Dư: “Anh vào đi đã,
nói chi tiết cho em nghe một lượt.” Đoạn Chinh không giấu giếm điều gì,
mày nhíu chặt hỏi Kha Dư: “Cửa thắng của chúng ta có lớn không? Thật ra
anh…” “Đoạn Chinh.” Kha Dư nhìn ông ta, “Anh căn bản không hiểu Đoạn
Dịch Hành, cho dù nó là con trai anh.” Đoạn Chinh cau mày: “Nó còn làm
gì được anh?” Kha Dư cười cười: “Giữa anh và nó ngăn cách bởi mẹ nó, cả
đời này nó sẽ không tha thứ cho anh, đương nhiên nó không thể làm gì
anh, nhưng một khi anh mất quyền lực, anh chỉ có thể mặc nó xâu xé.”
Đoạn Chinh nhớ đến đôi mắt đen thẫm của Đoạn Dịch Hành, sống lưng bỗng
toát mồ hôi lạnh. “Xem đi.” Kha Dư cười đưa điện thoại cho Đoạn Chinh.
Đoạn Chinh nhìn từng trang bằng chứng nắm thóp các thành viên hội đồng
quản trị công ty mà kinh ngạc: “Sao em có được cái này?” Kha Dư: “Đương
nhiên là điều tra ra rồi, dùng lợi ích dụ dỗ không có gì đảm bảo, chỉ có
nắm được điểm yếu của người khác mới có thể khiến họ toàn tâm toàn ý ủng
hộ anh.” “Điên rồi sao?” Đoạn Chinh không thể tin nổi nhìn Kha Dư, “Em
làm từ lúc nào? Nếu bọn họ liên kết lại, hai chúng ta sao là đối thủ?”
Đêm khuya, Lan Nguyệt Phủ. Đoạn Chinh vội vã đi tới, Kha Dư cau mày hỏi:
“Giờ này sao anh lại qua đây?” Đoạn Chinh nới lỏng cà vạt: “Hôm nay ông
cụ nói chuyện di chúc và người thừa kế rồi.” Kha Dư: “Anh vào đi đã, nói
chi tiết cho em nghe một lượt.” Đoạn Chinh không giấu giếm điều gì, mày
nhíu chặt hỏi Kha Dư: “Cửa thắng của chúng ta có lớn không? Thật ra
anh…” “Đoạn Chinh.” Kha Dư nhìn ông ta, “Anh căn bản không hiểu Đoạn
Dịch Hành, cho dù nó là con trai anh.” Đoạn Chinh cau mày: “Nó còn làm
gì được anh?” Kha Dư cười cười: “Giữa anh và nó ngăn cách bởi mẹ nó, cả
đời này nó sẽ không tha thứ cho anh, đương nhiên nó không thể làm gì
anh, nhưng một khi anh mất quyền lực, anh chỉ có thể mặc nó xâu xé.”
Đoạn Chinh nhớ đến đôi mắt đen thẫm của Đoạn Dịch Hành, sống lưng bỗng
toát mồ hôi lạnh. “Xem đi.” Kha Dư cười đưa điện thoại cho Đoạn Chinh.
Đoạn Chinh nhìn từng trang bằng chứng nắm thóp các thành viên hội đồng
quản trị công ty mà kinh ngạc: “Sao em có được cái này?” Kha Dư: “Đương
nhiên là điều tra ra rồi, dùng lợi ích dụ dỗ không có gì đảm bảo, chỉ có
nắm được điểm yếu của người khác mới có thể khiến họ toàn tâm toàn ý ủng
hộ anh.” “Điên rồi sao?” Đoạn Chinh không thể tin nổi nhìn Kha Dư, “Em
làm từ lúc nào? Nếu bọn họ liên kết lại, hai chúng ta sao là đối thủ?”
Đêm khuya, Lan Nguyệt Phủ. Đoạn Chinh vội vã đi tới, Kha Dư cau mày hỏi:
“Giờ này sao anh lại qua đây?” Đoạn Chinh nới lỏng cà vạt: “Hôm nay ông
cụ nói chuyện di chúc và người thừa kế rồi.” Kha Dư: “Anh vào đi đã, nói
chi tiết cho em nghe một lượt.” Đoạn Chinh không giấu giếm điều gì, mày
nhíu chặt hỏi Kha Dư: “Cửa thắng của chúng ta có lớn không? Thật ra
anh…” “Đoạn Chinh.” Kha Dư nhìn ông ta, “Anh căn bản không hiểu Đoạn
Dịch Hành, cho dù nó là con trai anh.” Đoạn Chinh cau mày: “Nó còn làm
gì được anh?” Kha Dư cười cười: “Giữa anh và nó ngăn cách bởi mẹ nó, cả
đời này nó sẽ không tha thứ cho anh, đương nhiên nó không thể làm gì
anh, nhưng một khi anh mất quyền lực, anh chỉ có thể mặc nó xâu xé.”
Đoạn Chinh nhớ đến đôi mắt đen thẫm của Đoạn Dịch Hành, sống lưng bỗng
toát mồ hôi lạnh. “Xem đi.” Kha Dư cười đưa điện thoại cho Đoạn Chinh.
Đoạn Chinh nhìn từng trang bằng chứng nắm thóp các thành viên hội đồng
quản trị công ty mà kinh ngạc: “Sao em có được cái này?” Kha Dư: “Đương
nhiên là điều tra ra rồi, dùng lợi ích dụ dỗ không có gì đảm bảo, chỉ có
nắm được điểm yếu của người khác mới có thể khiến họ toàn tâm toàn ý ủng
hộ anh.” “Điên rồi sao?” Đoạn Chinh không thể tin nổi nhìn Kha Dư, “Em
làm từ lúc nào? Nếu bọn họ liên kết lại, hai chúng ta sao là đối thủ?”
Đêm khuya, Lan Nguyệt Phủ. Đoạn Chinh vội vã đi tới, Kha Dư cau mày hỏi:
“Giờ này sao anh lại qua đây?” Đoạn Chinh nới lỏng cà vạt: “Hôm nay ông
cụ nói chuyện di chúc và người thừa kế rồi.” Kha Dư: “Anh vào đi đã, nói
chi tiết cho em nghe một lượt.” Đoạn Chinh không giấu giếm điều gì, mày
nhíu chặt hỏi Kha Dư: “Cửa thắng của chúng ta có lớn không? Thật ra
anh…” “Đoạn Chinh.” Kha Dư nhìn ông ta, “Anh căn bản không hiểu Đoạn
Dịch Hành, cho dù nó là con trai anh.” Đoạn Chinh cau mày: “Nó còn làm
gì được anh?” Kha Dư cười cười: “Giữa anh và nó ngăn cách bởi mẹ nó, cả
đời này nó sẽ không tha thứ cho anh, đương nhiên nó không thể làm gì
anh, nhưng một khi anh mất quyền lực, anh chỉ có thể mặc nó xâu xé.”
Đoạn Chinh nhớ đến đôi mắt đen thẫm của Đoạn Dịch Hành, sống lưng bỗng
toát mồ hôi lạnh. “Xem đi.” Kha Dư cười đưa điện thoại cho Đoạn Chinh.
Đoạn Chinh nhìn từng trang bằng chứng nắm thóp các thành viên hội đồng
quản trị công ty mà kinh ngạc: “Sao em có được cái này?” Kha Dư: “Đương
nhiên là điều tra ra rồi, dùng lợi ích dụ dỗ không có gì đảm bảo, chỉ có
nắm được điểm yếu của người khác mới có thể khiến họ toàn tâm toàn ý ủng
hộ anh.” “Điên rồi sao?” Đoạn Chinh không thể tin nổi nhìn Kha Dư, “Em
làm từ lúc nào? Nếu bọn họ liên kết lại, hai chúng ta sao là đối thủ?”
Đoạn Dịch Hành cạn lời trong giây lát: “Bắt cóc là phạm pháp đấy.” “Ai
bắt cóc chứ?” Lâm Hi trừng mắt nhìn anh, sau đó ghé vào tai anh thì thầm
một hồi. Đoạn Dịch Hành cười cười: “Binh bất yếm trá sao?” (Binh bất yếm
trá: nghĩa là trong chiến tranh, không bao giờ chán ghét hay từ chối
việc sử dụng mưu kế, lừa dối đối phương để giành chiến thắng, một nguyên
tắc cốt lõi trong Binh pháp Tôn Tử. Câu này nhấn mạnh sự cần thiết của
việc dùng mưu mẹo, đánh lừa để tạo lợi thế, khiến đối thủ mất cảnh giác
và không thể lường trước, như Tôn Tử đã khẳng định.) Lâm Hi xụi lơ nằm
bò lên ngực anh: “Thôi bỏ đi, chuyện người lớn không liên quan đến trẻ
con.” Đoạn Dịch Hành nói: “Thực ra cũng có thể lợi dụng một chút, con
người Kha Dư, đến giờ tôi vẫn chưa dò ra được giới hạn của bà ta ở đâu,
biết đâu An Kỳ này chính là giới hạn đó.” Lâm Hi: “Nhưng bên cạnh con bé
luôn có người theo, không dễ tiếp cận.” Đoạn Dịch Hành vỗ vỗ lưng cô:
“Hôm nay ngủ trước đi đã, mai tính tiếp, hửm?” Lâm Hi cọ cọ vào ngực
anh, nhắm mắt lại. Một tuần trôi qua trong chớp mắt, làm dự án liên tục
mấy ngày, ngay cả việc quay về nghe nội dung di chúc cũng là tranh thủ
thời gian. Lâm Hi xuống xe, ấn tay lên ngực, bỗng nhiên có chút hồi hộp.
Thực ra cô không muốn đến lắm, vì đoán trước sẽ xảy ra tranh cãi với
Trần Bạch Vi. Bất kể ông cụ để lại cho cô cái gì, Trần Bạch Vi chắc chắn
sẽ có ý kiến.