Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 219
Chương 219
Một tin nhắn của Đoạn Dịch Hành khiến Lâm Hi tránh anh như tránh tà. Về
công ty ăn trưa xong, hai người sóng vai đi về văn phòng. Dù sao cũng
vừa giải quyết xong một việc lớn, giọng điệu Đoạn Dịch Hành có chút
thoải mái: “Vào phòng nghỉ của tôi ngủ một lát nhé?” Trong đầu Lâm Hi
chỉ có ba chữ “ngủ một lát”, “một lát” của Đoạn Dịch Hành và “một lát”
của cô không giống nhau lắm. Cô cười khan một tiếng, khéo léo từ chối.
Đoạn Dịch Hành cũng không ép, lúc này vẫn chưa nhận ra cô đang tránh
anh. Buổi chiều hai người trao đổi công việc đều qua nội bộ. Lâm Hi hoàn
thành công việc theo đúng quy trình rồi lén lút cầm túi định chuồn. Bị
Đoạn Dịch Hành từ trung tâm nghiên cứu trở về bắt gặp tại trận. “Đợi tôi
về cùng.” Đoạn Dịch Hành ném lại một câu rồi về văn phòng trước. Lâm Hi
chạy trốn thất bại, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đứng đợi Đoạn
Dịch Hành ở cửa thang máy. Tuy nói chưa chính thức ký kết với Lịch Khang
nhưng thời gian gần đây mọi người tăng ca liên tục rất vất vả. Cho dù
ngày mai không phải cuối tuần, Đoạn Dịch Hành vẫn cho những Thấy Đoạn
Dịch Hành bước ra khỏi văn phòng, Lâm Hi bấm thang máy. Đoạn Dịch Hành
hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?” Lâm Hi liếc nhìn anh: “Ăn qua loa thôi, mai
em đi làm.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo
rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay
bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây
chấm hót v líu n Một tin nhắn của Đoạn Dịch Hành khiến Lâm Hi tránh anh
như tránh tà. Về công ty ăn trưa xong, hai người sóng vai đi về văn
phòng. Dù sao cũng vừa giải quyết xong một việc lớn, giọng điệu Đoạn
Dịch Hành có chút thoải mái: “Vào phòng nghỉ của tôi ngủ một lát nhé?”
Trong đầu Lâm Hi chỉ có ba chữ “ngủ một lát”, “một lát” của Đoạn Dịch
Hành và “một lát” của cô không giống nhau lắm. Cô cười khan một tiếng,
khéo léo từ chối. Đoạn Dịch Hành cũng không ép, lúc này vẫn chưa nhận ra
cô đang tránh anh. Buổi chiều hai người trao đổi công việc đều qua nội
bộ. Lâm Hi hoàn thành công việc theo đúng quy trình rồi lén lút cầm túi
định chuồn. Bị Đoạn Dịch Hành từ trung tâm nghiên cứu trở về bắt gặp tại
trận. “Đợi tôi về cùng.” Đoạn Dịch Hành ném lại một câu rồi về văn phòng
trước. Lâm Hi chạy trốn thất bại, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra,
đứng đợi Đoạn Dịch Hành ở cửa thang máy. Tuy nói chưa chính thức ký kết
với Lịch Khang nhưng thời gian gần đây mọi người tăng ca liên tục rất
vất vả. Cho dù ngày mai không phải cuối tuần, Đoạn Dịch Hành vẫn cho
những Thấy Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi văn phòng, Lâm Hi bấm thang máy.
Đoạn Dịch Hành hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?” Lâm Hi liếc nhìn anh: “Ăn qua
loa thôi, mai em đi làm.” Một tin nhắn của Đoạn Dịch Hành khiến Lâm Hi
tránh anh như tránh tà. Về công ty ăn trưa xong, hai người sóng vai đi
về văn phòng. Dù sao cũng vừa giải quyết xong một việc lớn, giọng điệu
Đoạn Dịch Hành có chút thoải mái: “Vào phòng nghỉ của tôi ngủ một lát
nhé?” Trong đầu Lâm Hi chỉ có ba chữ “ngủ một lát”, “một lát” của Đoạn
Dịch Hành và “một lát” của cô không giống nhau lắm. Cô cười khan một
tiếng, khéo léo từ chối. Đoạn Dịch Hành cũng không ép, lúc này vẫn chưa
nhận ra cô đang tránh anh. Buổi chiều hai người trao đổi công việc đều
qua nội bộ. Lâm Hi hoàn thành công việc theo đúng quy trình rồi lén lút
cầm túi định chuồn. Bị Đoạn Dịch Hành từ trung tâm nghiên cứu trở về bắt
gặp tại trận. “Đợi tôi về cùng.” Đoạn Dịch Hành ném lại một câu rồi về
văn phòng trước. Lâm Hi chạy trốn thất bại, giả vờ như không có chuyện
gì xảy ra, đứng đợi Đoạn Dịch Hành ở cửa thang máy. Tuy nói chưa chính
thức ký kết với Lịch Khang nhưng thời gian gần đây mọi người tăng ca
liên tục rất vất vả. Cho dù ngày mai không phải cuối tuần, Đoạn Dịch
Hành vẫn cho những Thấy Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi văn phòng, Lâm Hi
bấm thang máy. Đoạn Dịch Hành hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?” Lâm Hi liếc
nhìn anh: “Ăn qua loa thôi, mai em đi làm.” Một tin nhắn của Đoạn Dịch
Hành khiến Lâm Hi tránh anh như tránh tà. Về công ty ăn trưa xong, hai
người sóng vai đi về văn phòng. Dù sao cũng vừa giải quyết xong một việc
lớn, giọng điệu Đoạn Dịch Hành có chút thoải mái: “Vào phòng nghỉ của
tôi ngủ một lát nhé?” Trong đầu Lâm Hi chỉ có ba chữ “ngủ một lát”, “một
lát” của Đoạn Dịch Hành và “một lát” của cô không giống nhau lắm. Cô
cười khan một tiếng, khéo léo từ chối. Đoạn Dịch Hành cũng không ép, lúc
này vẫn chưa nhận ra cô đang tránh anh. Buổi chiều hai người trao đổi
công việc đều qua nội bộ. Lâm Hi hoàn thành công việc theo đúng quy
trình rồi lén lút cầm túi định chuồn. Bị Đoạn Dịch Hành từ trung tâm
nghiên cứu trở về bắt gặp tại trận. “Đợi tôi về cùng.” Đoạn Dịch Hành
ném lại một câu rồi về văn phòng trước. Lâm Hi chạy trốn thất bại, giả
vờ như không có chuyện gì xảy ra, đứng đợi Đoạn Dịch Hành ở cửa thang
máy. Tuy nói chưa chính thức ký kết với Lịch Khang nhưng thời gian gần
đây mọi người tăng ca liên tục rất vất vả. Cho dù ngày mai không phải
cuối tuần, Đoạn Dịch Hành vẫn cho những Thấy Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi
văn phòng, Lâm Hi bấm thang máy. Đoạn Dịch Hành hỏi: “Tối nay muốn ăn
gì?” Lâm Hi liếc nhìn anh: “Ăn qua loa thôi, mai em đi làm.” Một tin
nhắn của Đoạn Dịch Hành khiến Lâm Hi tránh anh như tránh tà. Về công ty
ăn trưa xong, hai người sóng vai đi về văn phòng. Dù sao cũng vừa giải
quyết xong một việc lớn, giọng điệu Đoạn Dịch Hành có chút thoải mái:
“Vào phòng nghỉ của tôi ngủ một lát nhé?” Trong đầu Lâm Hi chỉ có ba chữ
“ngủ một lát”, “một lát” của Đoạn Dịch Hành và “một lát” của cô không
giống nhau lắm. Cô cười khan một tiếng, khéo léo từ chối. Đoạn Dịch Hành
cũng không ép, lúc này vẫn chưa nhận ra cô đang tránh anh. Buổi chiều
hai người trao đổi công việc đều qua nội bộ. Lâm Hi hoàn thành công việc
theo đúng quy trình rồi lén lút cầm túi định chuồn. Bị Đoạn Dịch Hành từ
trung tâm nghiên cứu trở về bắt gặp tại trận. “Đợi tôi về cùng.” Đoạn
Dịch Hành ném lại một câu rồi về văn phòng trước. Lâm Hi chạy trốn thất
bại, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đứng đợi Đoạn Dịch Hành ở cửa
thang máy. Tuy nói chưa chính thức ký kết với Lịch Khang nhưng thời gian
gần đây mọi người tăng ca liên tục rất vất vả. Cho dù ngày mai không
phải cuối tuần, Đoạn Dịch Hành vẫn cho những Thấy Đoạn Dịch Hành bước ra
khỏi văn phòng, Lâm Hi bấm thang máy. Đoạn Dịch Hành hỏi: “Tối nay muốn
ăn gì?” Lâm Hi liếc nhìn anh: “Ăn qua loa thôi, mai em đi làm.” Đoạn
Dịch Hành nắm lấy vai cô, ấn cô ngồi xuống ghế thay giày. Anh quỳ một
gối xuống thay giày cho Lâm Hi, Lâm Hi cười cười, giơ tay ôm lấy cổ anh.
Đó là một tín hiệu làm hòa. Đoạn Dịch Hành ngẩng đầu lên, ôm lấy eo cô.
Còn một chiếc giày chưa thay, anh trực tiếp nâng Lâm Hi đứng dậy. Tầm
nhìn đột ngột dâng cao, Lâm Hi không kịp đề phòng ngã vào hõm cổ Đoạn
Dịch Hành. “Cạch” một tiếng nhẹ, chiếc giày cao gót móc trên mu bàn chân
rơi xuống đất, trùng khớp với nhịp tim bỗng nhiên tăng tốc của Lâm Hi.
Bốn mắt nhìn nhau, Lâm Hi chỉ kiên trì được năm giây rồi dời mắt đi.
Trong đáy mắt Đoạn Dịch Hành bùng lên hai ngọn lửa, là dáng vẻ Lâm Hi
quen thuộc nhất. “Đói không?” Đoạn Dịch Hành ôm cô đẩy cửa chính ra. Lâm
Hi không biết trả lời thế nào. Đoạn Dịch Hành vỗ vỗ thắt lưng cô, giọng
trầm thấp: “Hỏi em đấy.” Thực ra Lâm Hi không đói, nhưng giờ vẫn là ban
ngày ban mặt, cô chột dạ lảng tránh: “Đói.” “Được.” Đoạn Dịch Hành ôm cô
đi về phía phòng khách, “Đói bụng thì nhịn một chút.” Lâm Hi: “…”