Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 225
Chương 225
Đoạn Dịch Hành nửa ôm nửa dìu Lâm Hi ngồi xuống ghế, anh nhỏ giọng an
ủi: “Ông nội sẽ không sao đâu.” Trong đầu Lâm Hi toàn là hình ảnh ông cụ
nhắm nghiền mắt, không chút sức sống. Nhưng bên ngoài mưa máu gió tanh,
còn cần Đoạn Dịch Hành xử lý. Cô quay đầu lại, nói với Đoạn Dịch Hành:
“Em ở đây canh chừng, sẽ không cho bất kỳ ai gặp ông nội, anh đi xử lý
chuyện Trần Lượng Di đi.” Đoạn Dịch Hành hơi nhíu mày, ít nhất phải đợi
ông cụ tỉnh lại đã. Lâm Hi biết suy nghĩ của anh, quay sang nhìn chú
Đăng. Chú Đăng bước tới, nói với Đoạn Dịch Hành: “Bắt đầu từ giờ phút
này, cậu chính là chủ nhân của nhà họ Đoạn và Ngân Phàm, có trách nhiệm
và nghĩa vụ xử lý mọi yếu tố bất lợi cho tập đoàn, xoay chuyển ấn tượng
của công chúng.” Đoạn Dịch Hành đứng dậy, nhìn chú Đăng: “Ông nội và Lâm
Hi đối với tôi đều quan trọng như nhau, bệnh viện bên này, mong chú Đăng
giúp tôi trông coi.” Chú Đăng khẽ gật đầu: “Cậu yên tâm.” Lâm Hi cũng
đứng dậy: “Mọi việc cẩn thận.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ
trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng
chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non
chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Đoạn Dịch Hành nửa ôm nửa dìu
Lâm Hi ngồi xuống ghế, anh nhỏ giọng an ủi: “Ông nội sẽ không sao đâu.”
Trong đầu Lâm Hi toàn là hình ảnh ông cụ nhắm nghiền mắt, không chút sức
sống. Nhưng bên ngoài mưa máu gió tanh, còn cần Đoạn Dịch Hành xử lý. Cô
quay đầu lại, nói với Đoạn Dịch Hành: “Em ở đây canh chừng, sẽ không cho
bất kỳ ai gặp ông nội, anh đi xử lý chuyện Trần Lượng Di đi.” Đoạn Dịch
Hành hơi nhíu mày, ít nhất phải đợi ông cụ tỉnh lại đã. Lâm Hi biết suy
nghĩ của anh, quay sang nhìn chú Đăng. Chú Đăng bước tới, nói với Đoạn
Dịch Hành: “Bắt đầu từ giờ phút này, cậu chính là chủ nhân của nhà họ
Đoạn và Ngân Phàm, có trách nhiệm và nghĩa vụ xử lý mọi yếu tố bất lợi
cho tập đoàn, xoay chuyển ấn tượng của công chúng.” Đoạn Dịch Hành đứng
dậy, nhìn chú Đăng: “Ông nội và Lâm Hi đối với tôi đều quan trọng như
nhau, bệnh viện bên này, mong chú Đăng giúp tôi trông coi.” Chú Đăng khẽ
gật đầu: “Cậu yên tâm.” Lâm Hi cũng đứng dậy: “Mọi việc cẩn thận.” Đoạn
Dịch Hành nửa ôm nửa dìu Lâm Hi ngồi xuống ghế, anh nhỏ giọng an ủi:
“Ông nội sẽ không sao đâu.” Trong đầu Lâm Hi toàn là hình ảnh ông cụ
nhắm nghiền mắt, không chút sức sống. Nhưng bên ngoài mưa máu gió tanh,
còn cần Đoạn Dịch Hành xử lý. Cô quay đầu lại, nói với Đoạn Dịch Hành:
“Em ở đây canh chừng, sẽ không cho bất kỳ ai gặp ông nội, anh đi xử lý
chuyện Trần Lượng Di đi.” Đoạn Dịch Hành hơi nhíu mày, ít nhất phải đợi
ông cụ tỉnh lại đã. Lâm Hi biết suy nghĩ của anh, quay sang nhìn chú
Đăng. Chú Đăng bước tới, nói với Đoạn Dịch Hành: “Bắt đầu từ giờ phút
này, cậu chính là chủ nhân của nhà họ Đoạn và Ngân Phàm, có trách nhiệm
và nghĩa vụ xử lý mọi yếu tố bất lợi cho tập đoàn, xoay chuyển ấn tượng
của công chúng.” Đoạn Dịch Hành đứng dậy, nhìn chú Đăng: “Ông nội và Lâm
Hi đối với tôi đều quan trọng như nhau, bệnh viện bên này, mong chú Đăng
giúp tôi trông coi.” Chú Đăng khẽ gật đầu: “Cậu yên tâm.” Lâm Hi cũng
đứng dậy: “Mọi việc cẩn thận.” Đoạn Dịch Hành nửa ôm nửa dìu Lâm Hi ngồi
xuống ghế, anh nhỏ giọng an ủi: “Ông nội sẽ không sao đâu.” Trong đầu
Lâm Hi toàn là hình ảnh ông cụ nhắm nghiền mắt, không chút sức sống.
Nhưng bên ngoài mưa máu gió tanh, còn cần Đoạn Dịch Hành xử lý. Cô quay
đầu lại, nói với Đoạn Dịch Hành: “Em ở đây canh chừng, sẽ không cho bất
kỳ ai gặp ông nội, anh đi xử lý chuyện Trần Lượng Di đi.” Đoạn Dịch Hành
hơi nhíu mày, ít nhất phải đợi ông cụ tỉnh lại đã. Lâm Hi biết suy nghĩ
của anh, quay sang nhìn chú Đăng. Chú Đăng bước tới, nói với Đoạn Dịch
Hành: “Bắt đầu từ giờ phút này, cậu chính là chủ nhân của nhà họ Đoạn và
Ngân Phàm, có trách nhiệm và nghĩa vụ xử lý mọi yếu tố bất lợi cho tập
đoàn, xoay chuyển ấn tượng của công chúng.” Đoạn Dịch Hành đứng dậy,
nhìn chú Đăng: “Ông nội và Lâm Hi đối với tôi đều quan trọng như nhau,
bệnh viện bên này, mong chú Đăng giúp tôi trông coi.” Chú Đăng khẽ gật
đầu: “Cậu yên tâm.” Lâm Hi cũng đứng dậy: “Mọi việc cẩn thận.” Đoạn Dịch
Hành nửa ôm nửa dìu Lâm Hi ngồi xuống ghế, anh nhỏ giọng an ủi: “Ông nội
sẽ không sao đâu.” Trong đầu Lâm Hi toàn là hình ảnh ông cụ nhắm nghiền
mắt, không chút sức sống. Nhưng bên ngoài mưa máu gió tanh, còn cần Đoạn
Dịch Hành xử lý. Cô quay đầu lại, nói với Đoạn Dịch Hành: “Em ở đây canh
chừng, sẽ không cho bất kỳ ai gặp ông nội, anh đi xử lý chuyện Trần
Lượng Di đi.” Đoạn Dịch Hành hơi nhíu mày, ít nhất phải đợi ông cụ tỉnh
lại đã. Lâm Hi biết suy nghĩ của anh, quay sang nhìn chú Đăng. Chú Đăng
bước tới, nói với Đoạn Dịch Hành: “Bắt đầu từ giờ phút này, cậu chính là
chủ nhân của nhà họ Đoạn và Ngân Phàm, có trách nhiệm và nghĩa vụ xử lý
mọi yếu tố bất lợi cho tập đoàn, xoay chuyển ấn tượng của công chúng.”
Đoạn Dịch Hành đứng dậy, nhìn chú Đăng: “Ông nội và Lâm Hi đối với tôi
đều quan trọng như nhau, bệnh viện bên này, mong chú Đăng giúp tôi trông
coi.” Chú Đăng khẽ gật đầu: “Cậu yên tâm.” Lâm Hi cũng đứng dậy: “Mọi
việc cẩn thận.” Giám đốc bộ phận quan hệ công chúng tưởng Đoạn Dịch Hành
đang nói đùa, do dự trong giây lát. “Đi đi.” Ánh mắt Đoạn Dịch Hành lạnh
đi. Giám đốc bộ phận quan hệ công chúng lập tức nhận lệnh đi làm. Đoạn
Dịch Hành cười lạnh, nếu thực sự đền 2 triệu 90 nghìn tệ này, chẳng phải
là thừa nhận việc anh vô cớ sa thải Trần Lượng Di sao. Mẹ Trần Lượng Di
vừa nghe thấy, lập tức la lối om sòm “tư bản hút máu”, vẻ mặt Trần Lượng
Di cũng kích động, nói với phóng viên: “Tôi ở công ty cần cù chăm chỉ,
chỉ vì không hợp với thư ký Lâm, cuối cùng nhận kết cục như thế này,
công ty phải cho tôi một lời giải thích.” Từ Ngọc lạnh mặt nói: “Công ty
phải cho cô lời giải thích gì? Mọi việc làm theo quy trình, là mẹ cô gây
rối trước, cô không phối hợp sau, công ty cũng đã đưa cô đến bệnh viện
ngay khi cô thấy không khỏe, những việc này đều có camera và nhân chứng,
không phải cô nói hươu nói vượn là được.” “Tất cả đều do Lâm Hi bày mưu,
cô ta từng gặp mẹ nuôi tôi.” Mắt Trần Lượng Di tối sầm, “Là cô ta muốn
tôi rời khỏi công ty mới đưa cho mẹ nuôi tôi một khoản tiền, số tiền mặt
này tôi đã mang đến đây rồi, chính là vật chứng. Lâm Hi đâu? Tôi muốn
gặp cô ta, đối chất trực diện với cô ta.” “Rất tiếc.” Đoạn Dịch Hành
bình tĩnh nói, “Vì cô và mẹ nuôi cô gây rối ở đây, khiến ông nội tôi,
cũng là chủ tịch tập đoàn Ngân Phàm phải nhập viện cấp cứu, Lâm Hi đang
ở bệnh viện. Nếu ông nội tôi có mệnh hệ gì, cô đoán xem, hậu quả của cô
là gì?” Trần Lượng Di sững sờ, cô ta nhìn thấy sát ý lạnh lùng quyết
tuyệt trong đôi mắt bình tĩnh của Đoạn Dịch Hành.