Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 227
Chương 227
Đoạn Chinh gọi hai người đến đối đầu với chú Đăng: “Ông Đăng, tôi tôn
trọng ông, ông cũng muốn hùa theo con ranh này làm loạn sao?” Chú Đăng
cười nói: “Di chúc của ông chủ nói thế nào, tôi làm thế ấy.” “Đoạn Dịch
Hành bây giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, ông đừng có theo sai người.”
Đoạn Chinh đe dọa. Chú Đăng đứng thẳng lưng: “Mời về cho, ông Đoạn.”
Đoạn Chinh hận đến ngứa răng, vừa định bảo vệ sĩ dùng vũ lực thì bị Đoạn
Minh Hiên chặn lại. Đoạn Chinh quay đầu: “Con cũng muốn cản bố?” “Ông
nội còn chưa tỉnh, dù bố có vào được thì làm được gì?” Đoạn Minh Hiên
cau mày, “Con mặc kệ bố làm gì, không được làm hại Tiểu Hi.” “Đoạn Minh
Hiên, anh khiến em thấy xa lạ quá.” Ánh mắt Lâm Hi lạnh lùng, “Ông nội
ra nông nỗi này, các người hài lòng chưa?” “Tiểu Hi, em phải tin anh,
tâm ý ban đầu của anh chỉ là ở em, không phải làm hại ông nội.” Đoạn
Minh Hiên bước lên giải thích. “Lần này nếu như ông nội…” Lâm Hi nghẹn
ngào, “Em tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh.” “Anh chỉ là thích em, anh
có lỗi gì?” Đoạn Minh Hiên gầm nhẹ, “Anh vì em mà tự tay tống Chương Mạt
vào tù, vì em mà học đi làm, cố gắng chín chắn, chẳng lẽ những thứ này
trong mắt em không có chút ý nghĩa nào sao?” Ghép các chữ hoặc ký tự ở
vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy
đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim
tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Đoạn Chinh gọi hai
người đến đối đầu với chú Đăng: “Ông Đăng, tôi tôn trọng ông, ông cũng
muốn hùa theo con ranh này làm loạn sao?” Chú Đăng cười nói: “Di chúc
của ông chủ nói thế nào, tôi làm thế ấy.” “Đoạn Dịch Hành bây giờ ốc còn
không mang nổi mình ốc, ông đừng có theo sai người.” Đoạn Chinh đe dọa.
Chú Đăng đứng thẳng lưng: “Mời về cho, ông Đoạn.” Đoạn Chinh hận đến
ngứa răng, vừa định bảo vệ sĩ dùng vũ lực thì bị Đoạn Minh Hiên chặn
lại. Đoạn Chinh quay đầu: “Con cũng muốn cản bố?” “Ông nội còn chưa
tỉnh, dù bố có vào được thì làm được gì?” Đoạn Minh Hiên cau mày, “Con
mặc kệ bố làm gì, không được làm hại Tiểu Hi.” “Đoạn Minh Hiên, anh
khiến em thấy xa lạ quá.” Ánh mắt Lâm Hi lạnh lùng, “Ông nội ra nông nỗi
này, các người hài lòng chưa?” “Tiểu Hi, em phải tin anh, tâm ý ban đầu
của anh chỉ là ở em, không phải làm hại ông nội.” Đoạn Minh Hiên bước
lên giải thích. “Lần này nếu như ông nội…” Lâm Hi nghẹn ngào, “Em tuyệt
đối sẽ không tha thứ cho anh.” “Anh chỉ là thích em, anh có lỗi gì?”
Đoạn Minh Hiên gầm nhẹ, “Anh vì em mà tự tay tống Chương Mạt vào tù, vì
em mà học đi làm, cố gắng chín chắn, chẳng lẽ những thứ này trong mắt em
không có chút ý nghĩa nào sao?” Đoạn Chinh gọi hai người đến đối đầu với
chú Đăng: “Ông Đăng, tôi tôn trọng ông, ông cũng muốn hùa theo con ranh
này làm loạn sao?” Chú Đăng cười nói: “Di chúc của ông chủ nói thế nào,
tôi làm thế ấy.” “Đoạn Dịch Hành bây giờ ốc còn không mang nổi mình ốc,
ông đừng có theo sai người.” Đoạn Chinh đe dọa. Chú Đăng đứng thẳng
lưng: “Mời về cho, ông Đoạn.” Đoạn Chinh hận đến ngứa răng, vừa định bảo
vệ sĩ dùng vũ lực thì bị Đoạn Minh Hiên chặn lại. Đoạn Chinh quay đầu:
“Con cũng muốn cản bố?” “Ông nội còn chưa tỉnh, dù bố có vào được thì
làm được gì?” Đoạn Minh Hiên cau mày, “Con mặc kệ bố làm gì, không được
làm hại Tiểu Hi.” “Đoạn Minh Hiên, anh khiến em thấy xa lạ quá.” Ánh mắt
Lâm Hi lạnh lùng, “Ông nội ra nông nỗi này, các người hài lòng chưa?”
“Tiểu Hi, em phải tin anh, tâm ý ban đầu của anh chỉ là ở em, không phải
làm hại ông nội.” Đoạn Minh Hiên bước lên giải thích. “Lần này nếu như
ông nội…” Lâm Hi nghẹn ngào, “Em tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh.”
“Anh chỉ là thích em, anh có lỗi gì?” Đoạn Minh Hiên gầm nhẹ, “Anh vì em
mà tự tay tống Chương Mạt vào tù, vì em mà học đi làm, cố gắng chín
chắn, chẳng lẽ những thứ này trong mắt em không có chút ý nghĩa nào
sao?” Đoạn Chinh gọi hai người đến đối đầu với chú Đăng: “Ông Đăng, tôi
tôn trọng ông, ông cũng muốn hùa theo con ranh này làm loạn sao?” Chú
Đăng cười nói: “Di chúc của ông chủ nói thế nào, tôi làm thế ấy.” “Đoạn
Dịch Hành bây giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, ông đừng có theo sai
người.” Đoạn Chinh đe dọa. Chú Đăng đứng thẳng lưng: “Mời về cho, ông
Đoạn.” Đoạn Chinh hận đến ngứa răng, vừa định bảo vệ sĩ dùng vũ lực thì
bị Đoạn Minh Hiên chặn lại. Đoạn Chinh quay đầu: “Con cũng muốn cản bố?”
“Ông nội còn chưa tỉnh, dù bố có vào được thì làm được gì?” Đoạn Minh
Hiên cau mày, “Con mặc kệ bố làm gì, không được làm hại Tiểu Hi.” “Đoạn
Minh Hiên, anh khiến em thấy xa lạ quá.” Ánh mắt Lâm Hi lạnh lùng, “Ông
nội ra nông nỗi này, các người hài lòng chưa?” “Tiểu Hi, em phải tin
anh, tâm ý ban đầu của anh chỉ là ở em, không phải làm hại ông nội.”
Đoạn Minh Hiên bước lên giải thích. “Lần này nếu như ông nội…” Lâm Hi
nghẹn ngào, “Em tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh.” “Anh chỉ là thích
em, anh có lỗi gì?” Đoạn Minh Hiên gầm nhẹ, “Anh vì em mà tự tay tống
Chương Mạt vào tù, vì em mà học đi làm, cố gắng chín chắn, chẳng lẽ
những thứ này trong mắt em không có chút ý nghĩa nào sao?” Đoạn Chinh
gọi hai người đến đối đầu với chú Đăng: “Ông Đăng, tôi tôn trọng ông,
ông cũng muốn hùa theo con ranh này làm loạn sao?” Chú Đăng cười nói:
“Di chúc của ông chủ nói thế nào, tôi làm thế ấy.” “Đoạn Dịch Hành bây
giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, ông đừng có theo sai người.” Đoạn
Chinh đe dọa. Chú Đăng đứng thẳng lưng: “Mời về cho, ông Đoạn.” Đoạn
Chinh hận đến ngứa răng, vừa định bảo vệ sĩ dùng vũ lực thì bị Đoạn Minh
Hiên chặn lại. Đoạn Chinh quay đầu: “Con cũng muốn cản bố?” “Ông nội còn
chưa tỉnh, dù bố có vào được thì làm được gì?” Đoạn Minh Hiên cau mày,
“Con mặc kệ bố làm gì, không được làm hại Tiểu Hi.” “Đoạn Minh Hiên, anh
khiến em thấy xa lạ quá.” Ánh mắt Lâm Hi lạnh lùng, “Ông nội ra nông nỗi
này, các người hài lòng chưa?” “Tiểu Hi, em phải tin anh, tâm ý ban đầu
của anh chỉ là ở em, không phải làm hại ông nội.” Đoạn Minh Hiên bước
lên giải thích. “Lần này nếu như ông nội…” Lâm Hi nghẹn ngào, “Em tuyệt
đối sẽ không tha thứ cho anh.” “Anh chỉ là thích em, anh có lỗi gì?”
Đoạn Minh Hiên gầm nhẹ, “Anh vì em mà tự tay tống Chương Mạt vào tù, vì
em mà học đi làm, cố gắng chín chắn, chẳng lẽ những thứ này trong mắt em
không có chút ý nghĩa nào sao?” Đoạn Dịch Hành ra hiệu cho chú Đăng, lập
tức có người chặn vệ sĩ Đoạn Chinh mang đến lại. Hiện trường vì sự tham
gia của Đoạn Dịch Hành mà có sự thay đổi vi diệu. Những kẻ vốn đang chặn
bảo vệ bệnh viện bị người của Đoạn Dịch Hành lần lượt giải quyết. Đoạn
Chinh trong chớp mắt rơi vào thế yếu. Đoạn Minh Hiên đẩy mạnh ông ta vào
tường: “Tất cả những gì ông làm đều là vì đứa con riêng của ông?” Đoạn
Chinh chột dạ tránh ánh mắt: “Con riêng cái gì, đó là em gái mày, mày và
nó đều là con tao, tao đối xử tệ với mày bao giờ chưa?” Lâm Hi lặng lẽ
nắm chặt tay Đoạn Dịch Hành, Đoạn Dịch Hành quay mặt sang, ôm chặt lấy
cô. Cùng lúc đó, luật sư, công chứng viên di chúc của ông cụ… cũng chạy
tới bệnh viện. Đoạn Chinh nhận ra điều bất thường, đẩy Đoạn Minh Hiên
ra, chất vấn chú Đăng: “Ông gọi họ đến đây làm gì?” Cửa phòng bệnh đặc
biệt mở ra từ bên trong, là thư ký của ông cụ – Trần Hâm. Thư ký Trần
lạnh lùng nhìn mọi người, nói: “Chủ tịch tỉnh rồi, mời mọi người vào.”