Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 229
Chương 229
Lâm Hi biết Đoạn Dịch Hành đang dỗ mình, nhưng cô nghe xong, trong lòng
rất dễ chịu. Trong sân dần tối, Lâm Hi quay đầu nói: “Xuống nhà đi.”
“Đợi đã.” Ánh mắt Đoạn Dịch Hành xuyên qua tán cây xanh dưới lầu, xoay
mặt Lâm Hi lại, nói, “Hôn tôi một cái.” “Làm gì thế?” Lâm Hi ngượng
ngùng cười cười. Đoạn Dịch Hành giữ eo cô, ra vẻ ép buộc: “Nhanh lên.”
Eo Lâm Hi tì vào lan can, không còn đường lui, đành phải bám lấy vai
anh, dùng môi mình nhẹ nhàng chạm vào môi anh. “Được chưa?” “Chưa được.”
Đoạn Dịch Hành hôn lại, chặn đứng mọi sự phản kháng của Lâm Hi. Khóe mắt
liếc qua, bóng dáng dưới tàn cây xanh cứng đờ khó coi. Đoạn Dịch Hành
khẽ cong môi, hôn rất lâu, rồi ôm Lâm Hi vào trong. Đoạn Minh Hiên đứng
mỏi nhừ cả chân, cũng không nhúc nhích bước nào. “Minh Hiên.” Trần Bạch
Vi từ xa gọi anh ta, “Đi thôi, cái nơi này mẹ một khắc cũng không ở nổi
nữa.” Trong nhà toàn là đồ dùng sinh hoạt của Đoạn Chinh, Trần Bạch Vi
đi đâu cũng cảm nhận được hơi thở của ông ta. Ghép các chữ hoặc ký tự ở
vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy
đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim
tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Lâm Hi biết Đoạn Dịch
Hành đang dỗ mình, nhưng cô nghe xong, trong lòng rất dễ chịu. Trong sân
dần tối, Lâm Hi quay đầu nói: “Xuống nhà đi.” “Đợi đã.” Ánh mắt Đoạn
Dịch Hành xuyên qua tán cây xanh dưới lầu, xoay mặt Lâm Hi lại, nói,
“Hôn tôi một cái.” “Làm gì thế?” Lâm Hi ngượng ngùng cười cười. Đoạn
Dịch Hành giữ eo cô, ra vẻ ép buộc: “Nhanh lên.” Eo Lâm Hi tì vào lan
can, không còn đường lui, đành phải bám lấy vai anh, dùng môi mình nhẹ
nhàng chạm vào môi anh. “Được chưa?” “Chưa được.” Đoạn Dịch Hành hôn
lại, chặn đứng mọi sự phản kháng của Lâm Hi. Khóe mắt liếc qua, bóng
dáng dưới tàn cây xanh cứng đờ khó coi. Đoạn Dịch Hành khẽ cong môi, hôn
rất lâu, rồi ôm Lâm Hi vào trong. Đoạn Minh Hiên đứng mỏi nhừ cả chân,
cũng không nhúc nhích bước nào. “Minh Hiên.” Trần Bạch Vi từ xa gọi anh
ta, “Đi thôi, cái nơi này mẹ một khắc cũng không ở nổi nữa.” Trong nhà
toàn là đồ dùng sinh hoạt của Đoạn Chinh, Trần Bạch Vi đi đâu cũng cảm
nhận được hơi thở của ông ta. Lâm Hi biết Đoạn Dịch Hành đang dỗ mình,
nhưng cô nghe xong, trong lòng rất dễ chịu. Trong sân dần tối, Lâm Hi
quay đầu nói: “Xuống nhà đi.” “Đợi đã.” Ánh mắt Đoạn Dịch Hành xuyên qua
tán cây xanh dưới lầu, xoay mặt Lâm Hi lại, nói, “Hôn tôi một cái.” “Làm
gì thế?” Lâm Hi ngượng ngùng cười cười. Đoạn Dịch Hành giữ eo cô, ra vẻ
ép buộc: “Nhanh lên.” Eo Lâm Hi tì vào lan can, không còn đường lui,
đành phải bám lấy vai anh, dùng môi mình nhẹ nhàng chạm vào môi anh.
“Được chưa?” “Chưa được.” Đoạn Dịch Hành hôn lại, chặn đứng mọi sự phản
kháng của Lâm Hi. Khóe mắt liếc qua, bóng dáng dưới tàn cây xanh cứng đờ
khó coi. Đoạn Dịch Hành khẽ cong môi, hôn rất lâu, rồi ôm Lâm Hi vào
trong. Đoạn Minh Hiên đứng mỏi nhừ cả chân, cũng không nhúc nhích bước
nào. “Minh Hiên.” Trần Bạch Vi từ xa gọi anh ta, “Đi thôi, cái nơi này
mẹ một khắc cũng không ở nổi nữa.” Trong nhà toàn là đồ dùng sinh hoạt
của Đoạn Chinh, Trần Bạch Vi đi đâu cũng cảm nhận được hơi thở của ông
ta. Lâm Hi biết Đoạn Dịch Hành đang dỗ mình, nhưng cô nghe xong, trong
lòng rất dễ chịu. Trong sân dần tối, Lâm Hi quay đầu nói: “Xuống nhà
đi.” “Đợi đã.” Ánh mắt Đoạn Dịch Hành xuyên qua tán cây xanh dưới lầu,
xoay mặt Lâm Hi lại, nói, “Hôn tôi một cái.” “Làm gì thế?” Lâm Hi ngượng
ngùng cười cười. Đoạn Dịch Hành giữ eo cô, ra vẻ ép buộc: “Nhanh lên.”
Eo Lâm Hi tì vào lan can, không còn đường lui, đành phải bám lấy vai
anh, dùng môi mình nhẹ nhàng chạm vào môi anh. “Được chưa?” “Chưa được.”
Đoạn Dịch Hành hôn lại, chặn đứng mọi sự phản kháng của Lâm Hi. Khóe mắt
liếc qua, bóng dáng dưới tàn cây xanh cứng đờ khó coi. Đoạn Dịch Hành
khẽ cong môi, hôn rất lâu, rồi ôm Lâm Hi vào trong. Đoạn Minh Hiên đứng
mỏi nhừ cả chân, cũng không nhúc nhích bước nào. “Minh Hiên.” Trần Bạch
Vi từ xa gọi anh ta, “Đi thôi, cái nơi này mẹ một khắc cũng không ở nổi
nữa.” Trong nhà toàn là đồ dùng sinh hoạt của Đoạn Chinh, Trần Bạch Vi
đi đâu cũng cảm nhận được hơi thở của ông ta. Lâm Hi biết Đoạn Dịch Hành
đang dỗ mình, nhưng cô nghe xong, trong lòng rất dễ chịu. Trong sân dần
tối, Lâm Hi quay đầu nói: “Xuống nhà đi.” “Đợi đã.” Ánh mắt Đoạn Dịch
Hành xuyên qua tán cây xanh dưới lầu, xoay mặt Lâm Hi lại, nói, “Hôn tôi
một cái.” “Làm gì thế?” Lâm Hi ngượng ngùng cười cười. Đoạn Dịch Hành
giữ eo cô, ra vẻ ép buộc: “Nhanh lên.” Eo Lâm Hi tì vào lan can, không
còn đường lui, đành phải bám lấy vai anh, dùng môi mình nhẹ nhàng chạm
vào môi anh. “Được chưa?” “Chưa được.” Đoạn Dịch Hành hôn lại, chặn đứng
mọi sự phản kháng của Lâm Hi. Khóe mắt liếc qua, bóng dáng dưới tàn cây
xanh cứng đờ khó coi. Đoạn Dịch Hành khẽ cong môi, hôn rất lâu, rồi ôm
Lâm Hi vào trong. Đoạn Minh Hiên đứng mỏi nhừ cả chân, cũng không nhúc
nhích bước nào. “Minh Hiên.” Trần Bạch Vi từ xa gọi anh ta, “Đi thôi,
cái nơi này mẹ một khắc cũng không ở nổi nữa.” Trong nhà toàn là đồ dùng
sinh hoạt của Đoạn Chinh, Trần Bạch Vi đi đâu cũng cảm nhận được hơi thở
của ông ta. Đương nhiên, địa chỉ của Đoạn Chinh và Kha Dư cũng là do
Đoạn Dịch Hành đưa cho bà ta. Kha Dư và Đoạn Chinh càng khó chịu anh mới
càng thoải mái. Đêm đã khuya, Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi về phòng ngủ.
Sáng sớm hôm sau, hai người gần như dậy cùng lúc. Dì Mai đã sớm chuẩn bị
quần áo cho hai người, biết hôm nay rất quan trọng, đều chọn theo hướng
trang nhã nghiêm túc. Dáng người Lâm Hi không cao bằng con gái phương
Bắc, nhưng được cái tỷ lệ đẹp. Hai người từ phòng mình bước ra đều sững
sờ, Đoạn Dịch Hành liếc nhìn dì Mai đang chờ được khen dưới lầu: “Không
tệ, rất đẹp.” Lâm Hi nhìn thấy màu khăn tay túi áo của Đoạn Dịch Hành y
hệt màu váy của mình, liền biết dì Mai đã tốn công sức. 9 giờ 20, Lâm Hi
lên xe Đoạn Dịch Hành, đi theo sau xe ông cụ đến tập đoàn. Oan gia ngõ
hẹp, lại gặp Đoạn Chinh và Kha Dư ở cửa. Chỉ là mặt mày Đoạn Chinh và
Kha Dư trắng bệch, khiến Lâm Hi giật mình. Cô ghé sát Đoạn Dịch Hành,
nhỏ giọng hỏi: “Hai người họ bị làm sao vậy? Sao trông như đánh cả đống
phấn nền thế?” Như quét vôi lên tường vậy.