Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 233
Chương 233
Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi đi vào trong, cảm thấy hàng vạn ánh đèn rực rỡ
bên đường lúc về cũng không sánh bằng ngọn đèn trong nhà này. Dì Mai
nghe tiếng động từ phòng đi ra, Đoạn Dịch Hành liếc thấy, vội vàng ra
hiệu cho bà quay về. Nếu bà ấy mà ra hỏi han này nọ, với tư thế không
biết xấu hổ thế này của hai người, không chừng Lâm Hi sẽ xấu hổ đến mức
muốn đập đầu xuống đất mất. Lên cầu thang, Đoạn Dịch Hành vỗ nhẹ vào
thắt lưng Lâm Hi: “Sao còn chưa ngủ?” Lâm Hi ôm lấy anh, thì thầm: “Em
hứa với dì Mai 12 giờ sẽ đi ngủ, ai ngờ anh về đúng lúc thế.” Đoạn Dịch
Hành bế người lên tầng ba, Lâm Hi đung đưa cẳng chân: “Có mệt không?”
Đoạn Dịch Hành cười nói: “Ở công ty đối phó với một đám người thì rất
mệt, nhưng bế em lên lầu thì không mệt.” Vào phòng ngủ, Đoạn Dịch Hành
đặt Lâm Hi xuống giường rồi nằm im đè lên. Hơi thở ấm nóng của anh phả
vào cổ Lâm Hi, cô v**t v* mái tóc ngắn của anh, biết anh rất mệt. “Đi
tắm trước đi đã.” Lâm Hi dịu dàng nói, “Có muốn ăn khuya không?” “Không
ăn đâu.” Đoạn Dịch Hành vùi mặt vào cổ cô, nói, “Lấy giúp tôi bộ đồ được
không?” “Được.” Lâm Hi nhận lời ngay, “Anh dậy trước đi đã, em sắp bị
anh đè bẹp dí rồi.” Đoạn Dịch Hành nghiêng đầu, hôn lên tai Lâm Hi một
cái: “Tôi vào phòng tắm trước đây.” Lâm Hi đứng dậy mới sực nhớ ra Đoạn
Dịch Hành đi vào phòng tắm của cô. Định tối nay ngủ ở đây sao? Ghép các
chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để
đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen
con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Đoạn Dịch
Hành bế Lâm Hi đi vào trong, cảm thấy hàng vạn ánh đèn rực rỡ bên đường
lúc về cũng không sánh bằng ngọn đèn trong nhà này. Dì Mai nghe tiếng
động từ phòng đi ra, Đoạn Dịch Hành liếc thấy, vội vàng ra hiệu cho bà
quay về. Nếu bà ấy mà ra hỏi han này nọ, với tư thế không biết xấu hổ
thế này của hai người, không chừng Lâm Hi sẽ xấu hổ đến mức muốn đập đầu
xuống đất mất. Lên cầu thang, Đoạn Dịch Hành vỗ nhẹ vào thắt lưng Lâm
Hi: “Sao còn chưa ngủ?” Lâm Hi ôm lấy anh, thì thầm: “Em hứa với dì Mai
12 giờ sẽ đi ngủ, ai ngờ anh về đúng lúc thế.” Đoạn Dịch Hành bế người
lên tầng ba, Lâm Hi đung đưa cẳng chân: “Có mệt không?” Đoạn Dịch Hành
cười nói: “Ở công ty đối phó với một đám người thì rất mệt, nhưng bế em
lên lầu thì không mệt.” Vào phòng ngủ, Đoạn Dịch Hành đặt Lâm Hi xuống
giường rồi nằm im đè lên. Hơi thở ấm nóng của anh phả vào cổ Lâm Hi, cô
v**t v* mái tóc ngắn của anh, biết anh rất mệt. “Đi tắm trước đi đã.”
Lâm Hi dịu dàng nói, “Có muốn ăn khuya không?” “Không ăn đâu.” Đoạn Dịch
Hành vùi mặt vào cổ cô, nói, “Lấy giúp tôi bộ đồ được không?” “Được.”
Lâm Hi nhận lời ngay, “Anh dậy trước đi đã, em sắp bị anh đè bẹp dí
rồi.” Đoạn Dịch Hành nghiêng đầu, hôn lên tai Lâm Hi một cái: “Tôi vào
phòng tắm trước đây.” Lâm Hi đứng dậy mới sực nhớ ra Đoạn Dịch Hành đi
vào phòng tắm của cô. Định tối nay ngủ ở đây sao? Đoạn Dịch Hành bế Lâm
Hi đi vào trong, cảm thấy hàng vạn ánh đèn rực rỡ bên đường lúc về cũng
không sánh bằng ngọn đèn trong nhà này. Dì Mai nghe tiếng động từ phòng
đi ra, Đoạn Dịch Hành liếc thấy, vội vàng ra hiệu cho bà quay về. Nếu bà
ấy mà ra hỏi han này nọ, với tư thế không biết xấu hổ thế này của hai
người, không chừng Lâm Hi sẽ xấu hổ đến mức muốn đập đầu xuống đất mất.
Lên cầu thang, Đoạn Dịch Hành vỗ nhẹ vào thắt lưng Lâm Hi: “Sao còn chưa
ngủ?” Lâm Hi ôm lấy anh, thì thầm: “Em hứa với dì Mai 12 giờ sẽ đi ngủ,
ai ngờ anh về đúng lúc thế.” Đoạn Dịch Hành bế người lên tầng ba, Lâm Hi
đung đưa cẳng chân: “Có mệt không?” Đoạn Dịch Hành cười nói: “Ở công ty
đối phó với một đám người thì rất mệt, nhưng bế em lên lầu thì không
mệt.” Vào phòng ngủ, Đoạn Dịch Hành đặt Lâm Hi xuống giường rồi nằm im
đè lên. Hơi thở ấm nóng của anh phả vào cổ Lâm Hi, cô v**t v* mái tóc
ngắn của anh, biết anh rất mệt. “Đi tắm trước đi đã.” Lâm Hi dịu dàng
nói, “Có muốn ăn khuya không?” “Không ăn đâu.” Đoạn Dịch Hành vùi mặt
vào cổ cô, nói, “Lấy giúp tôi bộ đồ được không?” “Được.” Lâm Hi nhận lời
ngay, “Anh dậy trước đi đã, em sắp bị anh đè bẹp dí rồi.” Đoạn Dịch Hành
nghiêng đầu, hôn lên tai Lâm Hi một cái: “Tôi vào phòng tắm trước đây.”
Lâm Hi đứng dậy mới sực nhớ ra Đoạn Dịch Hành đi vào phòng tắm của cô.
Định tối nay ngủ ở đây sao? Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi đi vào trong, cảm
thấy hàng vạn ánh đèn rực rỡ bên đường lúc về cũng không sánh bằng ngọn
đèn trong nhà này. Dì Mai nghe tiếng động từ phòng đi ra, Đoạn Dịch Hành
liếc thấy, vội vàng ra hiệu cho bà quay về. Nếu bà ấy mà ra hỏi han này
nọ, với tư thế không biết xấu hổ thế này của hai người, không chừng Lâm
Hi sẽ xấu hổ đến mức muốn đập đầu xuống đất mất. Lên cầu thang, Đoạn
Dịch Hành vỗ nhẹ vào thắt lưng Lâm Hi: “Sao còn chưa ngủ?” Lâm Hi ôm lấy
anh, thì thầm: “Em hứa với dì Mai 12 giờ sẽ đi ngủ, ai ngờ anh về đúng
lúc thế.” Đoạn Dịch Hành bế người lên tầng ba, Lâm Hi đung đưa cẳng
chân: “Có mệt không?” Đoạn Dịch Hành cười nói: “Ở công ty đối phó với
một đám người thì rất mệt, nhưng bế em lên lầu thì không mệt.” Vào phòng
ngủ, Đoạn Dịch Hành đặt Lâm Hi xuống giường rồi nằm im đè lên. Hơi thở
ấm nóng của anh phả vào cổ Lâm Hi, cô v**t v* mái tóc ngắn của anh, biết
anh rất mệt. “Đi tắm trước đi đã.” Lâm Hi dịu dàng nói, “Có muốn ăn
khuya không?” “Không ăn đâu.” Đoạn Dịch Hành vùi mặt vào cổ cô, nói,
“Lấy giúp tôi bộ đồ được không?” “Được.” Lâm Hi nhận lời ngay, “Anh dậy
trước đi đã, em sắp bị anh đè bẹp dí rồi.” Đoạn Dịch Hành nghiêng đầu,
hôn lên tai Lâm Hi một cái: “Tôi vào phòng tắm trước đây.” Lâm Hi đứng
dậy mới sực nhớ ra Đoạn Dịch Hành đi vào phòng tắm của cô. Định tối nay
ngủ ở đây sao? Đoạn Dịch Hành bế Lâm Hi đi vào trong, cảm thấy hàng vạn
ánh đèn rực rỡ bên đường lúc về cũng không sánh bằng ngọn đèn trong nhà
này. Dì Mai nghe tiếng động từ phòng đi ra, Đoạn Dịch Hành liếc thấy,
vội vàng ra hiệu cho bà quay về. Nếu bà ấy mà ra hỏi han này nọ, với tư
thế không biết xấu hổ thế này của hai người, không chừng Lâm Hi sẽ xấu
hổ đến mức muốn đập đầu xuống đất mất. Lên cầu thang, Đoạn Dịch Hành vỗ
nhẹ vào thắt lưng Lâm Hi: “Sao còn chưa ngủ?” Lâm Hi ôm lấy anh, thì
thầm: “Em hứa với dì Mai 12 giờ sẽ đi ngủ, ai ngờ anh về đúng lúc thế.”
Đoạn Dịch Hành bế người lên tầng ba, Lâm Hi đung đưa cẳng chân: “Có mệt
không?” Đoạn Dịch Hành cười nói: “Ở công ty đối phó với một đám người
thì rất mệt, nhưng bế em lên lầu thì không mệt.” Vào phòng ngủ, Đoạn
Dịch Hành đặt Lâm Hi xuống giường rồi nằm im đè lên. Hơi thở ấm nóng của
anh phả vào cổ Lâm Hi, cô v**t v* mái tóc ngắn của anh, biết anh rất
mệt. “Đi tắm trước đi đã.” Lâm Hi dịu dàng nói, “Có muốn ăn khuya
không?” “Không ăn đâu.” Đoạn Dịch Hành vùi mặt vào cổ cô, nói, “Lấy giúp
tôi bộ đồ được không?” “Được.” Lâm Hi nhận lời ngay, “Anh dậy trước đi
đã, em sắp bị anh đè bẹp dí rồi.” Đoạn Dịch Hành nghiêng đầu, hôn lên
tai Lâm Hi một cái: “Tôi vào phòng tắm trước đây.” Lâm Hi đứng dậy mới
sực nhớ ra Đoạn Dịch Hành đi vào phòng tắm của cô. Định tối nay ngủ ở
đây sao? Buổi trưa ăn cơm cùng ông cụ, Lâm Hi phát hiện ông ăn rất ít.
Trước mặt ông cụ, Lâm Hi không hỏi, quay sang hỏi chú Đăng. Chú Đăng
nói: “Bảo là không có khẩu vị, tôi bảo đi bệnh viện một chuyến thì lại
nổi cáu.” Lâm Hi thật sự ngạc nhiên: “Còn nổi cáu ạ?” Chú Đăng: “Có thể
là tâm trạng không tốt, cô cũng đừng lo quá, tôi vẫn luôn theo sát mà.”
Lâm Hi biết chú Đăng tận tâm tận lực với ông cụ, bản thân cũng tin tưởng
chú, liền gật đầu: “Chỗ ông nội vất vả cho chú rồi, tối nay cháu phải ra
ngoài một chuyến, chú nói với ông là mai cháu lại sang ăn cơm với ông
nhé.” Chú Đăng: “Được.” Trước khi đến khu hẻm nhỏ, Lâm Hi ghé qua tiệm
hoa một chuyến. Đến nhà tay không thì bất lịch sự, bà cụ cái gì cũng
không thiếu, nhưng lại yêu hoa. Bà cụ thấy cô đến một mình thì hơi ngạc
nhiên, biết Đoạn Dịch Hành lát nữa sẽ tới, sau khi cắm hoa cùng Lâm Hi
xong liền quay vào bếp bận rộn. Lâm Hi cũng vào phụ giúp, loay hoay hơn
một tiếng đồng hồ, làm ra bốn món mặn một món canh. Khoảng 7 giờ, Đoạn
Dịch Hành vẫn chưa đến, Lâm Hi vừa định gọi điện thì chuông điện thoại
reo. Lâm Hi vui vẻ bắt máy: “Anh đến đâu rồi?” “Xin lỗi, tôi không qua
được rồi.” Giọng Đoạn Dịch Hành vừa trầm vừa nhẹ, “Em ăn với bà ngoại
trước đi, ăn xong cũng đừng về vội, đợi tôi đến đón.” Lâm Hi hơi hụt
hẫng nhưng không nhiều, biết anh bận nên cười cười bảo anh cứ làm việc
đi.