Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 234
Chương 234
Bốn món mặn một món canh đối với hai người thì hơi nhiều, bên ngoài còn
có hai vệ sĩ đứng gác nghiêm chỉnh. Lâm Hi dứt khoát gọi người vào ăn
cùng. Bà cụ trêu chọc Lâm Hi: “Dịch Hành coi cháu là đồ dễ vỡ à? Đến chỗ
bà mà cũng bày vẽ thế này?” “Bà ngoại, anh ấy làm vậy để đề phòng vạn
nhất thôi ạ.” Lâm Hi nói đỡ cho Đoạn Dịch Hành, “Cháu cũng không thể lúc
anh ấy bận rộn lại làm loạn được, qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi.”
“Một người nguyện đánh một người nguyện chịu, bà quản không nổi đâu.” Bà
cụ cười nói, “Ngược lại hôm nay cháu đột ngột ghé qua làm bà cũng được
quan tâm mà lo sợ đấy.” Lâm Hi bị chọc cười: “Bà ngoại, bà đừng trêu
cháu nữa, hôm nay cháu qua đây là để trò chuyện với bà, bà cho cháu cổ
phần, cháu nói một tiếng cảm ơn cũng không đủ.” Ngặt nỗi Đoạn Dịch Hành
và cô cần số cổ phần này, bà cụ lại nói rõ là sính lễ, cô thực sự không
từ chối được. Bà cụ vỗ tay Lâm Hi: “Đừng áp lực, vốn dĩ là đồ của mẹ
Dịch Hành, là để lại cho Dịch Hành, sau này cháu kết hôn với Dịch Hành
thì của nó tất nhiên cũng là của cháu, tuyệt đối không được tự coi nhẹ
bản thân.” “Bà ngoại, cháu biết ạ.” Lâm Hi có chút cảm động. Cô bất
hạnh, nhưng cũng may mắn. Bà cụ lại nói: “Vì chuyện của cháu và Dịch
Hành, bà tìm ông nội cháu không dưới mười lần, ông ấy đúng là một lão
già bảo thủ.” Lâm Hi kinh ngạc nhìn bà cụ: “Cháu không hề biết chuyện
này.” Bà cụ nói: “Dịch Hành biết, ngày nào bà cũng sang uống trà với ông
ấy, tán gẫu, chắc là chê bà phiền nên mới đồng ý cho hai đứa bên nhau
đấy.” Lâm Hi cười khẽ: “Bà ngoại, bà lợi hại thật.” Ghép các chữ hoặc ký
tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội
dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con
ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Bốn món mặn
một món canh đối với hai người thì hơi nhiều, bên ngoài còn có hai vệ sĩ
đứng gác nghiêm chỉnh. Lâm Hi dứt khoát gọi người vào ăn cùng. Bà cụ
trêu chọc Lâm Hi: “Dịch Hành coi cháu là đồ dễ vỡ à? Đến chỗ bà mà cũng
bày vẽ thế này?” “Bà ngoại, anh ấy làm vậy để đề phòng vạn nhất thôi ạ.”
Lâm Hi nói đỡ cho Đoạn Dịch Hành, “Cháu cũng không thể lúc anh ấy bận
rộn lại làm loạn được, qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi.” “Một người
nguyện đánh một người nguyện chịu, bà quản không nổi đâu.” Bà cụ cười
nói, “Ngược lại hôm nay cháu đột ngột ghé qua làm bà cũng được quan tâm
mà lo sợ đấy.” Lâm Hi bị chọc cười: “Bà ngoại, bà đừng trêu cháu nữa,
hôm nay cháu qua đây là để trò chuyện với bà, bà cho cháu cổ phần, cháu
nói một tiếng cảm ơn cũng không đủ.” Ngặt nỗi Đoạn Dịch Hành và cô cần
số cổ phần này, bà cụ lại nói rõ là sính lễ, cô thực sự không từ chối
được. Bà cụ vỗ tay Lâm Hi: “Đừng áp lực, vốn dĩ là đồ của mẹ Dịch Hành,
là để lại cho Dịch Hành, sau này cháu kết hôn với Dịch Hành thì của nó
tất nhiên cũng là của cháu, tuyệt đối không được tự coi nhẹ bản thân.”
“Bà ngoại, cháu biết ạ.” Lâm Hi có chút cảm động. Cô bất hạnh, nhưng
cũng may mắn. Bà cụ lại nói: “Vì chuyện của cháu và Dịch Hành, bà tìm
ông nội cháu không dưới mười lần, ông ấy đúng là một lão già bảo thủ.”
Lâm Hi kinh ngạc nhìn bà cụ: “Cháu không hề biết chuyện này.” Bà cụ nói:
“Dịch Hành biết, ngày nào bà cũng sang uống trà với ông ấy, tán gẫu,
chắc là chê bà phiền nên mới đồng ý cho hai đứa bên nhau đấy.” Lâm Hi
cười khẽ: “Bà ngoại, bà lợi hại thật.” Bốn món mặn một món canh đối với
hai người thì hơi nhiều, bên ngoài còn có hai vệ sĩ đứng gác nghiêm
chỉnh. Lâm Hi dứt khoát gọi người vào ăn cùng. Bà cụ trêu chọc Lâm Hi:
“Dịch Hành coi cháu là đồ dễ vỡ à? Đến chỗ bà mà cũng bày vẽ thế này?”
“Bà ngoại, anh ấy làm vậy để đề phòng vạn nhất thôi ạ.” Lâm Hi nói đỡ
cho Đoạn Dịch Hành, “Cháu cũng không thể lúc anh ấy bận rộn lại làm loạn
được, qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi.” “Một người nguyện đánh một
người nguyện chịu, bà quản không nổi đâu.” Bà cụ cười nói, “Ngược lại
hôm nay cháu đột ngột ghé qua làm bà cũng được quan tâm mà lo sợ đấy.”
Lâm Hi bị chọc cười: “Bà ngoại, bà đừng trêu cháu nữa, hôm nay cháu qua
đây là để trò chuyện với bà, bà cho cháu cổ phần, cháu nói một tiếng cảm
ơn cũng không đủ.” Ngặt nỗi Đoạn Dịch Hành và cô cần số cổ phần này, bà
cụ lại nói rõ là sính lễ, cô thực sự không từ chối được. Bà cụ vỗ tay
Lâm Hi: “Đừng áp lực, vốn dĩ là đồ của mẹ Dịch Hành, là để lại cho Dịch
Hành, sau này cháu kết hôn với Dịch Hành thì của nó tất nhiên cũng là
của cháu, tuyệt đối không được tự coi nhẹ bản thân.” “Bà ngoại, cháu
biết ạ.” Lâm Hi có chút cảm động. Cô bất hạnh, nhưng cũng may mắn. Bà cụ
lại nói: “Vì chuyện của cháu và Dịch Hành, bà tìm ông nội cháu không
dưới mười lần, ông ấy đúng là một lão già bảo thủ.” Lâm Hi kinh ngạc
nhìn bà cụ: “Cháu không hề biết chuyện này.” Bà cụ nói: “Dịch Hành biết,
ngày nào bà cũng sang uống trà với ông ấy, tán gẫu, chắc là chê bà phiền
nên mới đồng ý cho hai đứa bên nhau đấy.” Lâm Hi cười khẽ: “Bà ngoại, bà
lợi hại thật.” Bốn món mặn một món canh đối với hai người thì hơi nhiều,
bên ngoài còn có hai vệ sĩ đứng gác nghiêm chỉnh. Lâm Hi dứt khoát gọi
người vào ăn cùng. Bà cụ trêu chọc Lâm Hi: “Dịch Hành coi cháu là đồ dễ
vỡ à? Đến chỗ bà mà cũng bày vẽ thế này?” “Bà ngoại, anh ấy làm vậy để
đề phòng vạn nhất thôi ạ.” Lâm Hi nói đỡ cho Đoạn Dịch Hành, “Cháu cũng
không thể lúc anh ấy bận rộn lại làm loạn được, qua một thời gian nữa sẽ
ổn thôi.” “Một người nguyện đánh một người nguyện chịu, bà quản không
nổi đâu.” Bà cụ cười nói, “Ngược lại hôm nay cháu đột ngột ghé qua làm
bà cũng được quan tâm mà lo sợ đấy.” Lâm Hi bị chọc cười: “Bà ngoại, bà
đừng trêu cháu nữa, hôm nay cháu qua đây là để trò chuyện với bà, bà cho
cháu cổ phần, cháu nói một tiếng cảm ơn cũng không đủ.” Ngặt nỗi Đoạn
Dịch Hành và cô cần số cổ phần này, bà cụ lại nói rõ là sính lễ, cô thực
sự không từ chối được. Bà cụ vỗ tay Lâm Hi: “Đừng áp lực, vốn dĩ là đồ
của mẹ Dịch Hành, là để lại cho Dịch Hành, sau này cháu kết hôn với Dịch
Hành thì của nó tất nhiên cũng là của cháu, tuyệt đối không được tự coi
nhẹ bản thân.” “Bà ngoại, cháu biết ạ.” Lâm Hi có chút cảm động. Cô bất
hạnh, nhưng cũng may mắn. Bà cụ lại nói: “Vì chuyện của cháu và Dịch
Hành, bà tìm ông nội cháu không dưới mười lần, ông ấy đúng là một lão
già bảo thủ.” Lâm Hi kinh ngạc nhìn bà cụ: “Cháu không hề biết chuyện
này.” Bà cụ nói: “Dịch Hành biết, ngày nào bà cũng sang uống trà với ông
ấy, tán gẫu, chắc là chê bà phiền nên mới đồng ý cho hai đứa bên nhau
đấy.” Lâm Hi cười khẽ: “Bà ngoại, bà lợi hại thật.” Bốn món mặn một món
canh đối với hai người thì hơi nhiều, bên ngoài còn có hai vệ sĩ đứng
gác nghiêm chỉnh. Lâm Hi dứt khoát gọi người vào ăn cùng. Bà cụ trêu
chọc Lâm Hi: “Dịch Hành coi cháu là đồ dễ vỡ à? Đến chỗ bà mà cũng bày
vẽ thế này?” “Bà ngoại, anh ấy làm vậy để đề phòng vạn nhất thôi ạ.” Lâm
Hi nói đỡ cho Đoạn Dịch Hành, “Cháu cũng không thể lúc anh ấy bận rộn
lại làm loạn được, qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi.” “Một người nguyện
đánh một người nguyện chịu, bà quản không nổi đâu.” Bà cụ cười nói,
“Ngược lại hôm nay cháu đột ngột ghé qua làm bà cũng được quan tâm mà lo
sợ đấy.” Lâm Hi bị chọc cười: “Bà ngoại, bà đừng trêu cháu nữa, hôm nay
cháu qua đây là để trò chuyện với bà, bà cho cháu cổ phần, cháu nói một
tiếng cảm ơn cũng không đủ.” Ngặt nỗi Đoạn Dịch Hành và cô cần số cổ
phần này, bà cụ lại nói rõ là sính lễ, cô thực sự không từ chối được. Bà
cụ vỗ tay Lâm Hi: “Đừng áp lực, vốn dĩ là đồ của mẹ Dịch Hành, là để lại
cho Dịch Hành, sau này cháu kết hôn với Dịch Hành thì của nó tất nhiên
cũng là của cháu, tuyệt đối không được tự coi nhẹ bản thân.” “Bà ngoại,
cháu biết ạ.” Lâm Hi có chút cảm động. Cô bất hạnh, nhưng cũng may mắn.
Bà cụ lại nói: “Vì chuyện của cháu và Dịch Hành, bà tìm ông nội cháu
không dưới mười lần, ông ấy đúng là một lão già bảo thủ.” Lâm Hi kinh
ngạc nhìn bà cụ: “Cháu không hề biết chuyện này.” Bà cụ nói: “Dịch Hành
biết, ngày nào bà cũng sang uống trà với ông ấy, tán gẫu, chắc là chê bà
phiền nên mới đồng ý cho hai đứa bên nhau đấy.” Lâm Hi cười khẽ: “Bà
ngoại, bà lợi hại thật.” Lâm Hi thấy Đoạn Dịch Hành mãi không động đậy,
vội vỗ vỗ anh: “Không phải anh ngủ rồi đấy chứ?” “Không có.” Đoạn Dịch
Hành nghiêng đầu, sợ hơi rượu phả vào Lâm Hi. Lâm Hi đẩy anh: “Vậy còn
ngẩn ra đó làm gì, lên lầu thôi.” Đoạn Dịch Hành buông cô ra, kéo cô
cùng lên lầu, vào phòng tắm. Dì Mai gõ cửa một phút, không ai trả lời,
đành phải xuống lầu. Lâm Hi đứng dưới vòi hoa sen bị ướt như chuột lột,
chưa kịp phản ứng đã bị chặn môi lưỡi. Cô nhất thời không để ý bị sặc
một ngụm nước, ho như muốn nôn cả tim gan phèo phổi ra. Đoạn Dịch Hành
lập tức tỉnh táo lại, bàn tay vuốt lưng cô hơi cứng đờ. Lâm Hi thở được,
liền đấm mạnh anh một cái. “Xin lỗi.” Đoạn Dịch Hành nhỏ giọng nhận
thua, tiến lên một bước ép Lâm Hi vào tường, “Không cố ý mà.” “Hứ.” “Tôi
thích em.” “… Anh đừng tưởng nói mấy lời này là em tha thứ cho anh.”
“Vậy phải làm sao mới tha thứ cho tôi?