Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 243
Chương 243
Ngày đưa tang, thời tiết không tốt lắm, trời âm u nhưng không mưa. Lên
núi đưa tang, vì mâu thuẫn nội bộ gia đình nên chia làm ba xe, Lâm Hi và
Đoạn Dịch Hành đương nhiên đi cùng một xe. Trước khi xuất phát, nhân
viên tiến hành kiểm tra và sắp xếp thi hài lần cuối. Xe tang đã chuẩn bị
xong, Đoạn Dịch Hành ở bên ngoài giao tiếp điều phối, mọi giấy tờ thủ
tục cũng cần anh đối chiếu từng cái một. Đến giờ, chú Đăng tới nhắc nhở.
Lâm Hi vừa định rời đi, đột nhiên có một nhân viên mặc đồ đen hốt hoảng
đi tới. “Cô Lâm.” Lâm Hi hỏi anh ta: “Sao thế?” Người đó nói: “Thật sự
xin lỗi, nhưng tôi không dám nói với anh Đoạn, cô Lâm, cô giúp tôi với.”
Lâm Hi nhíu mày: “Rốt cuộc là chuyện gì?” Người này cô có chút ấn tượng,
vẫn luôn phụ trách việc trong linh đường. “Hộp tro cốt của ông Đoạn
trong quá trình di chuyển bị phát hiện có một vết nứt, tuy không ảnh
hưởng gì nhưng cũng không may mắn, có thể tu sửa nhưng cần thời gian, mà
giờ xe tang sắp xuất phát rồi…” Chuyện phía sau, nhân viên không nói Lâm
Hi cũng biết. Giờ xuất phát đều đã định trước, cũng là giờ thầy xem và
chốt rồi. Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi
truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng
dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm
hót v líu n Ngày đưa tang, thời tiết không tốt lắm, trời âm u nhưng
không mưa. Lên núi đưa tang, vì mâu thuẫn nội bộ gia đình nên chia làm
ba xe, Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành đương nhiên đi cùng một xe. Trước khi
xuất phát, nhân viên tiến hành kiểm tra và sắp xếp thi hài lần cuối. Xe
tang đã chuẩn bị xong, Đoạn Dịch Hành ở bên ngoài giao tiếp điều phối,
mọi giấy tờ thủ tục cũng cần anh đối chiếu từng cái một. Đến giờ, chú
Đăng tới nhắc nhở. Lâm Hi vừa định rời đi, đột nhiên có một nhân viên
mặc đồ đen hốt hoảng đi tới. “Cô Lâm.” Lâm Hi hỏi anh ta: “Sao thế?”
Người đó nói: “Thật sự xin lỗi, nhưng tôi không dám nói với anh Đoạn, cô
Lâm, cô giúp tôi với.” Lâm Hi nhíu mày: “Rốt cuộc là chuyện gì?” Người
này cô có chút ấn tượng, vẫn luôn phụ trách việc trong linh đường. “Hộp
tro cốt của ông Đoạn trong quá trình di chuyển bị phát hiện có một vết
nứt, tuy không ảnh hưởng gì nhưng cũng không may mắn, có thể tu sửa
nhưng cần thời gian, mà giờ xe tang sắp xuất phát rồi…” Chuyện phía sau,
nhân viên không nói Lâm Hi cũng biết. Giờ xuất phát đều đã định trước,
cũng là giờ thầy xem và chốt rồi. Ngày đưa tang, thời tiết không tốt
lắm, trời âm u nhưng không mưa. Lên núi đưa tang, vì mâu thuẫn nội bộ
gia đình nên chia làm ba xe, Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành đương nhiên đi
cùng một xe. Trước khi xuất phát, nhân viên tiến hành kiểm tra và sắp
xếp thi hài lần cuối. Xe tang đã chuẩn bị xong, Đoạn Dịch Hành ở bên
ngoài giao tiếp điều phối, mọi giấy tờ thủ tục cũng cần anh đối chiếu
từng cái một. Đến giờ, chú Đăng tới nhắc nhở. Lâm Hi vừa định rời đi,
đột nhiên có một nhân viên mặc đồ đen hốt hoảng đi tới. “Cô Lâm.” Lâm Hi
hỏi anh ta: “Sao thế?” Người đó nói: “Thật sự xin lỗi, nhưng tôi không
dám nói với anh Đoạn, cô Lâm, cô giúp tôi với.” Lâm Hi nhíu mày: “Rốt
cuộc là chuyện gì?” Người này cô có chút ấn tượng, vẫn luôn phụ trách
việc trong linh đường. “Hộp tro cốt của ông Đoạn trong quá trình di
chuyển bị phát hiện có một vết nứt, tuy không ảnh hưởng gì nhưng cũng
không may mắn, có thể tu sửa nhưng cần thời gian, mà giờ xe tang sắp
xuất phát rồi…” Chuyện phía sau, nhân viên không nói Lâm Hi cũng biết.
Giờ xuất phát đều đã định trước, cũng là giờ thầy xem và chốt rồi. Ngày
đưa tang, thời tiết không tốt lắm, trời âm u nhưng không mưa. Lên núi
đưa tang, vì mâu thuẫn nội bộ gia đình nên chia làm ba xe, Lâm Hi và
Đoạn Dịch Hành đương nhiên đi cùng một xe. Trước khi xuất phát, nhân
viên tiến hành kiểm tra và sắp xếp thi hài lần cuối. Xe tang đã chuẩn bị
xong, Đoạn Dịch Hành ở bên ngoài giao tiếp điều phối, mọi giấy tờ thủ
tục cũng cần anh đối chiếu từng cái một. Đến giờ, chú Đăng tới nhắc nhở.
Lâm Hi vừa định rời đi, đột nhiên có một nhân viên mặc đồ đen hốt hoảng
đi tới. “Cô Lâm.” Lâm Hi hỏi anh ta: “Sao thế?” Người đó nói: “Thật sự
xin lỗi, nhưng tôi không dám nói với anh Đoạn, cô Lâm, cô giúp tôi với.”
Lâm Hi nhíu mày: “Rốt cuộc là chuyện gì?” Người này cô có chút ấn tượng,
vẫn luôn phụ trách việc trong linh đường. “Hộp tro cốt của ông Đoạn
trong quá trình di chuyển bị phát hiện có một vết nứt, tuy không ảnh
hưởng gì nhưng cũng không may mắn, có thể tu sửa nhưng cần thời gian, mà
giờ xe tang sắp xuất phát rồi…” Chuyện phía sau, nhân viên không nói Lâm
Hi cũng biết. Giờ xuất phát đều đã định trước, cũng là giờ thầy xem và
chốt rồi. Ngày đưa tang, thời tiết không tốt lắm, trời âm u nhưng không
mưa. Lên núi đưa tang, vì mâu thuẫn nội bộ gia đình nên chia làm ba xe,
Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành đương nhiên đi cùng một xe. Trước khi xuất
phát, nhân viên tiến hành kiểm tra và sắp xếp thi hài lần cuối. Xe tang
đã chuẩn bị xong, Đoạn Dịch Hành ở bên ngoài giao tiếp điều phối, mọi
giấy tờ thủ tục cũng cần anh đối chiếu từng cái một. Đến giờ, chú Đăng
tới nhắc nhở. Lâm Hi vừa định rời đi, đột nhiên có một nhân viên mặc đồ
đen hốt hoảng đi tới. “Cô Lâm.” Lâm Hi hỏi anh ta: “Sao thế?” Người đó
nói: “Thật sự xin lỗi, nhưng tôi không dám nói với anh Đoạn, cô Lâm, cô
giúp tôi với.” Lâm Hi nhíu mày: “Rốt cuộc là chuyện gì?” Người này cô có
chút ấn tượng, vẫn luôn phụ trách việc trong linh đường. “Hộp tro cốt
của ông Đoạn trong quá trình di chuyển bị phát hiện có một vết nứt, tuy
không ảnh hưởng gì nhưng cũng không may mắn, có thể tu sửa nhưng cần
thời gian, mà giờ xe tang sắp xuất phát rồi…” Chuyện phía sau, nhân viên
không nói Lâm Hi cũng biết. Giờ xuất phát đều đã định trước, cũng là giờ
thầy xem và chốt rồi. Cũng không ai biết dưới vẻ ngoài bình tĩnh của
Đoạn Dịch Hành là sự dày vò như bị lăn trong chảo dầu. Anh nhìn di ảnh
ông cụ, trong lòng cầu xin ông phù hộ. Đoạn Chinh không thấy Đoạn Minh
Hiên đâu, liền gọi điện mắng cho một trận tơi bời. Đoạn Minh Hiên thấy
phiền, cúp máy luôn. Đoạn Dịch Hành đã lên núi rồi, ai còn quan tâm đến
anh ta? Huống hồ, người sống bao giờ cũng quan trọng hơn người đã khuất,
cho dù người đó là ông nội. Giờ khắc này Đoạn Minh Hiên đột nhiên cảm
thấy Đoạn Dịch Hành cũng chỉ đến thế mà thôi. Có được tất cả, cân bằng
các bên, nhưng lại không thể vứt bỏ tất cả để đi tìm Lâm Hi. Nhưng anh
ta – Đoạn Minh Hiên thì có thể. Đoạn Minh Hiên đạp ga phóng khỏi nhà
tang lễ, khi vượt qua một chiếc xe van, biểu cảm anh ta đột nhiên khựng
lại. Khoảng ba năm giây sau, anh ta nhanh chóng quay đầu xe. Gã đàn ông
lái chiếc xe van vừa rồi trông rất quen mắt, hắn từng hợp tác với Trần
Lượng Di, tung tin về mối quan hệ giữa Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành lên
mạng. Anh ta đã âm thầm điều tra, vô tình phát hiện Trần Lượng Di qua
lại thân thiết với một kẻ mới ra tù. Trần Lượng Di gọi hắn là anh Sơn.
Người vừa rồi… rất giống anh Sơn trong miệng Trần Lượng Di.