Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 244
Chương 244
Tại nghĩa trang trên núi, nghi thức an táng và tiễn đưa hoàn thành một
cách trật tự. Đoạn Dịch Hành vẫy tay, ra hiệu cho chú Đăng đưa mọi người
rời đi trước. Chú Đăng nhìn Đoạn Dịch Hành, lại nhìn Đoạn Chinh, cuối
cùng quay người rời đi. Hai bố con cũng nên hòa giải rồi. “Chú Đăng.”
Đoạn Dịch Hành đột nhiên gọi giật lại. Chú Đăng quay người, hỏi: “Cậu
còn gì dặn dò?” Đoạn Dịch Hành nói: “Thời gian trước Trần Lượng Di bị
mất dấu, cô ta và Lâm Hi vốn không hòa thuận, hiện giờ tinh thần lại có
vấn đề, Lâm Hi tám chín phần là do cô ta bắt cóc, chú lập tức xuống núi
đến cục cảnh sát đi.” Chú Đăng: “Được, tôi đi ngay đây.” Nói xong, Đoạn
Dịch Hành đưa cho Đoạn Chinh một điếu thuốc, gọi một tiếng: “Bố.” Đoạn
Chinh hơi ngẩn ra: “Lâu lắm rồi con không gọi bố.” Đoạn Dịch Hành nhìn
chằm chằm vào bia mộ, nói: “Ông nội đã đi rồi, bố có thế nào đi nữa cũng
vẫn là bố của con.” Đoạn Chinh hơi xúc động, cười một tiếng, nói: “Bố
tưởng cả đời này con sẽ không tha thứ cho bố.” “Con để bố về tham dự
tang lễ, bố không hiểu hàm ý trong đó sao?” Đoạn Dịch Hành nói. Ghép các
chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để
đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen
con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Tại nghĩa
trang trên núi, nghi thức an táng và tiễn đưa hoàn thành một cách trật
tự. Đoạn Dịch Hành vẫy tay, ra hiệu cho chú Đăng đưa mọi người rời đi
trước. Chú Đăng nhìn Đoạn Dịch Hành, lại nhìn Đoạn Chinh, cuối cùng quay
người rời đi. Hai bố con cũng nên hòa giải rồi. “Chú Đăng.” Đoạn Dịch
Hành đột nhiên gọi giật lại. Chú Đăng quay người, hỏi: “Cậu còn gì dặn
dò?” Đoạn Dịch Hành nói: “Thời gian trước Trần Lượng Di bị mất dấu, cô
ta và Lâm Hi vốn không hòa thuận, hiện giờ tinh thần lại có vấn đề, Lâm
Hi tám chín phần là do cô ta bắt cóc, chú lập tức xuống núi đến cục cảnh
sát đi.” Chú Đăng: “Được, tôi đi ngay đây.” Nói xong, Đoạn Dịch Hành đưa
cho Đoạn Chinh một điếu thuốc, gọi một tiếng: “Bố.” Đoạn Chinh hơi ngẩn
ra: “Lâu lắm rồi con không gọi bố.” Đoạn Dịch Hành nhìn chằm chằm vào
bia mộ, nói: “Ông nội đã đi rồi, bố có thế nào đi nữa cũng vẫn là bố của
con.” Đoạn Chinh hơi xúc động, cười một tiếng, nói: “Bố tưởng cả đời này
con sẽ không tha thứ cho bố.” “Con để bố về tham dự tang lễ, bố không
hiểu hàm ý trong đó sao?” Đoạn Dịch Hành nói. Tại nghĩa trang trên núi,
nghi thức an táng và tiễn đưa hoàn thành một cách trật tự. Đoạn Dịch
Hành vẫy tay, ra hiệu cho chú Đăng đưa mọi người rời đi trước. Chú Đăng
nhìn Đoạn Dịch Hành, lại nhìn Đoạn Chinh, cuối cùng quay người rời đi.
Hai bố con cũng nên hòa giải rồi. “Chú Đăng.” Đoạn Dịch Hành đột nhiên
gọi giật lại. Chú Đăng quay người, hỏi: “Cậu còn gì dặn dò?” Đoạn Dịch
Hành nói: “Thời gian trước Trần Lượng Di bị mất dấu, cô ta và Lâm Hi vốn
không hòa thuận, hiện giờ tinh thần lại có vấn đề, Lâm Hi tám chín phần
là do cô ta bắt cóc, chú lập tức xuống núi đến cục cảnh sát đi.” Chú
Đăng: “Được, tôi đi ngay đây.” Nói xong, Đoạn Dịch Hành đưa cho Đoạn
Chinh một điếu thuốc, gọi một tiếng: “Bố.” Đoạn Chinh hơi ngẩn ra: “Lâu
lắm rồi con không gọi bố.” Đoạn Dịch Hành nhìn chằm chằm vào bia mộ,
nói: “Ông nội đã đi rồi, bố có thế nào đi nữa cũng vẫn là bố của con.”
Đoạn Chinh hơi xúc động, cười một tiếng, nói: “Bố tưởng cả đời này con
sẽ không tha thứ cho bố.” “Con để bố về tham dự tang lễ, bố không hiểu
hàm ý trong đó sao?” Đoạn Dịch Hành nói. Tại nghĩa trang trên núi, nghi
thức an táng và tiễn đưa hoàn thành một cách trật tự. Đoạn Dịch Hành vẫy
tay, ra hiệu cho chú Đăng đưa mọi người rời đi trước. Chú Đăng nhìn Đoạn
Dịch Hành, lại nhìn Đoạn Chinh, cuối cùng quay người rời đi. Hai bố con
cũng nên hòa giải rồi. “Chú Đăng.” Đoạn Dịch Hành đột nhiên gọi giật
lại. Chú Đăng quay người, hỏi: “Cậu còn gì dặn dò?” Đoạn Dịch Hành nói:
“Thời gian trước Trần Lượng Di bị mất dấu, cô ta và Lâm Hi vốn không hòa
thuận, hiện giờ tinh thần lại có vấn đề, Lâm Hi tám chín phần là do cô
ta bắt cóc, chú lập tức xuống núi đến cục cảnh sát đi.” Chú Đăng: “Được,
tôi đi ngay đây.” Nói xong, Đoạn Dịch Hành đưa cho Đoạn Chinh một điếu
thuốc, gọi một tiếng: “Bố.” Đoạn Chinh hơi ngẩn ra: “Lâu lắm rồi con
không gọi bố.” Đoạn Dịch Hành nhìn chằm chằm vào bia mộ, nói: “Ông nội
đã đi rồi, bố có thế nào đi nữa cũng vẫn là bố của con.” Đoạn Chinh hơi
xúc động, cười một tiếng, nói: “Bố tưởng cả đời này con sẽ không tha thứ
cho bố.” “Con để bố về tham dự tang lễ, bố không hiểu hàm ý trong đó
sao?” Đoạn Dịch Hành nói. Tại nghĩa trang trên núi, nghi thức an táng và
tiễn đưa hoàn thành một cách trật tự. Đoạn Dịch Hành vẫy tay, ra hiệu
cho chú Đăng đưa mọi người rời đi trước. Chú Đăng nhìn Đoạn Dịch Hành,
lại nhìn Đoạn Chinh, cuối cùng quay người rời đi. Hai bố con cũng nên
hòa giải rồi. “Chú Đăng.” Đoạn Dịch Hành đột nhiên gọi giật lại. Chú
Đăng quay người, hỏi: “Cậu còn gì dặn dò?” Đoạn Dịch Hành nói: “Thời
gian trước Trần Lượng Di bị mất dấu, cô ta và Lâm Hi vốn không hòa
thuận, hiện giờ tinh thần lại có vấn đề, Lâm Hi tám chín phần là do cô
ta bắt cóc, chú lập tức xuống núi đến cục cảnh sát đi.” Chú Đăng: “Được,
tôi đi ngay đây.” Nói xong, Đoạn Dịch Hành đưa cho Đoạn Chinh một điếu
thuốc, gọi một tiếng: “Bố.” Đoạn Chinh hơi ngẩn ra: “Lâu lắm rồi con
không gọi bố.” Đoạn Dịch Hành nhìn chằm chằm vào bia mộ, nói: “Ông nội
đã đi rồi, bố có thế nào đi nữa cũng vẫn là bố của con.” Đoạn Chinh hơi
xúc động, cười một tiếng, nói: “Bố tưởng cả đời này con sẽ không tha thứ
cho bố.” “Con để bố về tham dự tang lễ, bố không hiểu hàm ý trong đó
sao?” Đoạn Dịch Hành nói. An Kỳ nhìn vệ sĩ, lại nhìn Đoạn Dịch Hành ngồi
đối diện mình, to gan hỏi: “Anh chính là anh cả của em sao?” Đoạn Dịch
Hành nhìn cô bé, hỏi: “Em có biết mẹ em đã làm gì không?” An Kỳ lắc đầu:
“Mẹ không biết em về nước.” Đoạn Dịch Hành đưa ảnh Lâm Hi trong điện
thoại cho An Kỳ xem, hỏi cô bé: “Có biết chị này không?” An Kỳ ngạc
nhiên há hốc mồm: “Biết ạ, em từng gặp chị này rồi.” Đoạn Dịch Hành nói:
“Cô ấy là vợ chưa cưới của anh, bị mẹ em bắt cóc rồi.” An Kỳ mếu máo,
sắp khóc: “Thật ạ?” Đoạn Dịch Hành gật đầu: “Cho nên tạm thời anh phải
đưa em đi, em có liên lạc được với mẹ em không?” An Kỳ lắc lắc cổ tay:
“Em có đồng hồ.” Đoạn Dịch Hành ra hiệu cho cô bé tháo ra, An Kỳ ngoan
ngoãn tháo xuống, Đoạn Dịch Hành nhận lấy rồi ném thẳng cho vệ sĩ, vệ sĩ
ném ra ngoài xe. “Bên trong có định vị đúng không?” Đoạn Dịch Hành hỏi.
An Kỳ gật đầu: “Lúc đến em đã tắt đồng hồ rồi, bố nói muốn đến bái lạy
ông nội thì không được để mẹ biết.” Xe của Đoạn Dịch Hành đi xuống núi,
anh đưa chiếc điện thoại đã chuẩn bị sẵn cho An Kỳ, nói: “Bây giờ, gọi
điện cho mẹ em.”