Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 247
Chương 247
Ngay khoảnh khắc điện thoại của Kha Dư bị ngắt, Đoạn Dịch Hành đã phán
đoán được: Bà ta bị Trần Lượng Di khống chế rồi. Đáng hận là, Kha Dư chỉ
nói được hai chữ. Anh rất chắc chắn đó là chữ “nhà tang”. Đoạn Dịch Hành
lập tức liên lạc với chú Đăng, nói: “Chú lập tức nhờ cảnh sát tra tìm
các tên đường bắt đầu bằng ‘nhà tang’ ở thành phố B hoặc địa chỉ các khu
chung cư, trung tâm thương mại và các tòa nhà có chứa từ đó.” Chú Đăng
lập tức đáp lại, rồi nói: “Xe cộ ra khỏi nhà tang lễ rất nhiều, đang
tiến hành rà soát rồi.” Đoạn Dịch Hành sững người, lẩm bẩm: “Nhà tang
lễ.” Chú Đăng: “Cậu nói gì cơ?” “Lấy nhà tang lễ làm trung tâm để tra.”
Đoạn Dịch Hành đột nhiên phấn chấn, “Phải tra hết, cái này chỉ là suy
đoán của tôi thôi.” “Được.” Đoạn Dịch Hành vừa cúp máy, điện thoại đột
nhiên nhận được một đoạn video. Ảnh bìa video là một màu máu, Đoạn Dịch
Hành liếc nhìn An Kỳ đang nhìn mình, chỉnh âm lượng về chế độ im lặng.
Video mở ra, Đoạn Dịch Hành nhìn thấy đùi Kha Dư bị bắn một lỗ máu. Tim
anh chìm xuống, giây tiếp theo, lại một đoạn video nữa được gửi tới.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập
vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm
nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu
n Ngay khoảnh khắc điện thoại của Kha Dư bị ngắt, Đoạn Dịch Hành đã phán
đoán được: Bà ta bị Trần Lượng Di khống chế rồi. Đáng hận là, Kha Dư chỉ
nói được hai chữ. Anh rất chắc chắn đó là chữ “nhà tang”. Đoạn Dịch Hành
lập tức liên lạc với chú Đăng, nói: “Chú lập tức nhờ cảnh sát tra tìm
các tên đường bắt đầu bằng ‘nhà tang’ ở thành phố B hoặc địa chỉ các khu
chung cư, trung tâm thương mại và các tòa nhà có chứa từ đó.” Chú Đăng
lập tức đáp lại, rồi nói: “Xe cộ ra khỏi nhà tang lễ rất nhiều, đang
tiến hành rà soát rồi.” Đoạn Dịch Hành sững người, lẩm bẩm: “Nhà tang
lễ.” Chú Đăng: “Cậu nói gì cơ?” “Lấy nhà tang lễ làm trung tâm để tra.”
Đoạn Dịch Hành đột nhiên phấn chấn, “Phải tra hết, cái này chỉ là suy
đoán của tôi thôi.” “Được.” Đoạn Dịch Hành vừa cúp máy, điện thoại đột
nhiên nhận được một đoạn video. Ảnh bìa video là một màu máu, Đoạn Dịch
Hành liếc nhìn An Kỳ đang nhìn mình, chỉnh âm lượng về chế độ im lặng.
Video mở ra, Đoạn Dịch Hành nhìn thấy đùi Kha Dư bị bắn một lỗ máu. Tim
anh chìm xuống, giây tiếp theo, lại một đoạn video nữa được gửi tới.
Ngay khoảnh khắc điện thoại của Kha Dư bị ngắt, Đoạn Dịch Hành đã phán
đoán được: Bà ta bị Trần Lượng Di khống chế rồi. Đáng hận là, Kha Dư chỉ
nói được hai chữ. Anh rất chắc chắn đó là chữ “nhà tang”. Đoạn Dịch Hành
lập tức liên lạc với chú Đăng, nói: “Chú lập tức nhờ cảnh sát tra tìm
các tên đường bắt đầu bằng ‘nhà tang’ ở thành phố B hoặc địa chỉ các khu
chung cư, trung tâm thương mại và các tòa nhà có chứa từ đó.” Chú Đăng
lập tức đáp lại, rồi nói: “Xe cộ ra khỏi nhà tang lễ rất nhiều, đang
tiến hành rà soát rồi.” Đoạn Dịch Hành sững người, lẩm bẩm: “Nhà tang
lễ.” Chú Đăng: “Cậu nói gì cơ?” “Lấy nhà tang lễ làm trung tâm để tra.”
Đoạn Dịch Hành đột nhiên phấn chấn, “Phải tra hết, cái này chỉ là suy
đoán của tôi thôi.” “Được.” Đoạn Dịch Hành vừa cúp máy, điện thoại đột
nhiên nhận được một đoạn video. Ảnh bìa video là một màu máu, Đoạn Dịch
Hành liếc nhìn An Kỳ đang nhìn mình, chỉnh âm lượng về chế độ im lặng.
Video mở ra, Đoạn Dịch Hành nhìn thấy đùi Kha Dư bị bắn một lỗ máu. Tim
anh chìm xuống, giây tiếp theo, lại một đoạn video nữa được gửi tới.
Ngay khoảnh khắc điện thoại của Kha Dư bị ngắt, Đoạn Dịch Hành đã phán
đoán được: Bà ta bị Trần Lượng Di khống chế rồi. Đáng hận là, Kha Dư chỉ
nói được hai chữ. Anh rất chắc chắn đó là chữ “nhà tang”. Đoạn Dịch Hành
lập tức liên lạc với chú Đăng, nói: “Chú lập tức nhờ cảnh sát tra tìm
các tên đường bắt đầu bằng ‘nhà tang’ ở thành phố B hoặc địa chỉ các khu
chung cư, trung tâm thương mại và các tòa nhà có chứa từ đó.” Chú Đăng
lập tức đáp lại, rồi nói: “Xe cộ ra khỏi nhà tang lễ rất nhiều, đang
tiến hành rà soát rồi.” Đoạn Dịch Hành sững người, lẩm bẩm: “Nhà tang
lễ.” Chú Đăng: “Cậu nói gì cơ?” “Lấy nhà tang lễ làm trung tâm để tra.”
Đoạn Dịch Hành đột nhiên phấn chấn, “Phải tra hết, cái này chỉ là suy
đoán của tôi thôi.” “Được.” Đoạn Dịch Hành vừa cúp máy, điện thoại đột
nhiên nhận được một đoạn video. Ảnh bìa video là một màu máu, Đoạn Dịch
Hành liếc nhìn An Kỳ đang nhìn mình, chỉnh âm lượng về chế độ im lặng.
Video mở ra, Đoạn Dịch Hành nhìn thấy đùi Kha Dư bị bắn một lỗ máu. Tim
anh chìm xuống, giây tiếp theo, lại một đoạn video nữa được gửi tới.
Ngay khoảnh khắc điện thoại của Kha Dư bị ngắt, Đoạn Dịch Hành đã phán
đoán được: Bà ta bị Trần Lượng Di khống chế rồi. Đáng hận là, Kha Dư chỉ
nói được hai chữ. Anh rất chắc chắn đó là chữ “nhà tang”. Đoạn Dịch Hành
lập tức liên lạc với chú Đăng, nói: “Chú lập tức nhờ cảnh sát tra tìm
các tên đường bắt đầu bằng ‘nhà tang’ ở thành phố B hoặc địa chỉ các khu
chung cư, trung tâm thương mại và các tòa nhà có chứa từ đó.” Chú Đăng
lập tức đáp lại, rồi nói: “Xe cộ ra khỏi nhà tang lễ rất nhiều, đang
tiến hành rà soát rồi.” Đoạn Dịch Hành sững người, lẩm bẩm: “Nhà tang
lễ.” Chú Đăng: “Cậu nói gì cơ?” “Lấy nhà tang lễ làm trung tâm để tra.”
Đoạn Dịch Hành đột nhiên phấn chấn, “Phải tra hết, cái này chỉ là suy
đoán của tôi thôi.” “Được.” Đoạn Dịch Hành vừa cúp máy, điện thoại đột
nhiên nhận được một đoạn video. Ảnh bìa video là một màu máu, Đoạn Dịch
Hành liếc nhìn An Kỳ đang nhìn mình, chỉnh âm lượng về chế độ im lặng.
Video mở ra, Đoạn Dịch Hành nhìn thấy đùi Kha Dư bị bắn một lỗ máu. Tim
anh chìm xuống, giây tiếp theo, lại một đoạn video nữa được gửi tới.
Đoạn Minh Hiên gật đầu: “Tôi còn ổn, Tiểu Hi bị trói lâu hơn.” Đoạn Dịch
Hành nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt Lâm Hi, an ủi cô: “Tôi sẽ không để em
xảy ra chuyện đâu.” Trần Lượng Di cười khẩy, còn chưa kịp mở miệng nói
chuyện, trên lầu bỗng truyền đến tiếng động lớn. Sắc mặt Trần Lượng Di
trầm xuống, nói với anh Sơn: “Đóng cửa chỗ này lại, đi theo em lên
trên.” Lâm Hi theo bản năng túm chặt áo Đoạn Dịch Hành: “Chắc chắn là
Kha Dư.” Đoạn Dịch Hành lại thở phào nhẹ nhõm — điều này không nghi ngờ
gì đã cho anh thêm chút thời gian. Anh cởi áo vest, bế Lâm Hi đến bên
chiếc ghế cạnh đó. Trải áo khoác lên chiếc ghế đầy bụi, để Lâm Hi ngồi
xuống: “Ngồi yên đừng động đậy.” Đoạn Dịch Hành quay đầu nhìn Đoạn Minh
Hiên: “Cùng tôi tìm xem, có dụng cụ gì vừa tay không.” Đoạn Minh Hiên
nhíu mày: “Người ta có súng, anh cầm dụng cụ gì cũng vô dụng thôi.” Đoạn
Dịch Hành cười khẩy: “Thế rồi ngồi đây chờ chết à? Tôi lại muốn xem xem
một khẩu súng của cô ta, làm sao lấy mạng ba người chúng ta.” Đoạn Minh
Hiên nghẹn lời, ngoan ngoãn tìm kiếm dọc theo bức tường. Bây giờ anh ta
chỉ có thể cầu nguyện Kha Dư có chút tác dụng, kéo chân Trần Lượng Di
lâu hơn một chút.