Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 29
Chương 29
Đoạn Minh Hiên nửa mở nửa khép mắt nằm liệt trên ghế sofa quán bar, anh
ta ôm chai rượu, ê a gọi tên “Lâm Hi”. Vu Lãng tê cả người. “Thiếu gia,
tôi đưa cậu đi ngủ nhé.” Đoạn Minh Hiên nồng nặc mùi rượu nhưng vẫn nhớ
từ chối, Vu Lãng trực tiếp gọi người tới khiêng anh ta vào phòng nghỉ.
Nghĩ đến việc mình cũng cần tìm chút niềm vui, Vu Lãng bèn ra khỏi phòng
bao VIP. Vừa ngẩng đầu lên, thế mà lại nhìn thấy Chương Mạt. “Sao cô lại
ở đây?” Chương Mạt cười cười: “Đến chơi cùng bạn.” Vu Lãng không mắc
lừa, nói thật, loại phụ nữ như này anh ta gặp nhiều rồi. “Chắc là bám
theo Minh Hiên đến đây chứ gì? Các người không phải chia tay rồi sao?”
Chương Mạt: “Chia tay rồi thì không thể gặp lại sao?” Vu Lãng châm cho
mình điếu thuốc, chậm rãi ngẩng đầu, bỗng nhiên hỏi: “Nghe nói xe Minh
Hiên mua cho cô cô không lấy, phí chia tay cũng không lấy?” Chương Mạt
thất vọng nhếch khóe miệng: “Nói ra, có lẽ anh không tin đâu. Ban đầu
tôi chỉ thấy anh ấy có tiền, sau này tiếp xúc mới phát hiện con người
anh ấy ngoài tính tình nóng nảy một chút thì cái gì cũng tốt, làm bạn
trai thì rất tuyệt. Có chuyện gì anh ấy đều sẵn sàng đến giải quyết chứ
không phải đơn giản thô bạo dùng tiền đập vào mặt.” Vu Lãng là kẻ chơi
bời trác táng, sẽ không vì vài câu nói mà cho cô ta vào phòng bao của
Đoạn Minh Hiên, chỉ cười cười, ý vị không rõ. Chương Mạt thầm tức giận
nhưng mặt ngoài không biểu lộ. Ý tứ đuổi cô ta đi của Vu Lãng rất rõ
ràng, Chương Mạt liếc nhìn về phía cửa phòng bao, trong lòng đã có chủ
ý. — Lương Vũ Đồng và Lâm Hi ngồi ở hàng ghế cuối cùng của xe thương
mại, mặt gần như dán vào nhau. Lương Vũ Đồng thì thầm hỏi: “Anh cả cậu
thật sự muốn đưa chúng ta đến hội sở riêng của anh ấy á?” Lâm Hi cười
nói: “Chẳng phải cậu đang ngồi trên xe rồi sao?” Thật ra không trách
Lương Vũ Đồng kinh ngạc, hội sở riêng của Đoạn Dịch Hành không mở cửa
cho người ngoài, không giống với những nơi giải trí chỉ cần có tài sản
là vào được. Đoạn Dịch Hành thường dùng nơi này để bàn chuyện làm ăn,
đây cũng là lần đầu tiên anh đưa Lâm Hi đến chơi. Hội sở tọa lạc tại Bắc
Khu Nhất Hào, là quà sinh nhật mười tám tuổi ông nội tặng cho Đoạn Dịch
Hành. Nơi này thực chất là một biệt thự trang viên rộng 52 mẫu. Xe
thương mại đi vào cổng lớn, trước mắt là một màu xanh ngát, không nhìn
thấy quần thể kiến trúc chính. Xe chạy vòng quanh hồ nhân tạo nửa vòng,
lại chạy chậm thêm mười phút nữa, cuối cùng mới đến tòa nhà chính màu
trắng. Đoạn Dịch Hành xuống xe trước, đứng đợi sau cửa xe, giơ cánh tay
lên, khẽ nắm tay lại. Lương Vũ Đồng không ngờ Đoạn Dịch Hành lại lịch
thiệp như vậy, hờ hững đặt tay lên cánh tay anh một cái rồi vội vàng
nhảy xuống. Đúng vậy, không sai, là nhảy. Lâm Hi vội hét lên ở phía sau:
“Có một lần cậu cũng nhảy như thế, chân mềm nhũn quỳ luôn xuống trước
mặt tài xế cậu quên rồi à?” Lương Vũ Đồng hận không thể bịt miệng cô
lại, vừa quay đầu thì thấy Đoạn Dịch Hành buông lỏng nắm tay, lòng bàn
tay hướng lên trên đưa về phía Lâm Hi. Lâm Hi là người phương Nam, dáng
người nhỏ nhắn, không cao ráo như Lương Vũ Đồng. Trước chiếc xe thương
mại to lớn cồng kềnh, trông cô có chút nhỏ bé. Cô cười cảm ơn Đoạn Dịch
Hành, đặt tay lên lòng bàn tay anh. Đoạn Dịch Hành siết chặt năm ngón
tay, dắt cô xuống. Miệng Lâm Hi vẫn còn đang nhắc nhở Lương Vũ Đồng,
chân không chú ý một cái liền trượt xuống từ mép bậc lên xuống. “Cẩn
thận.” Đoạn Dịch Hành nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô. “Ha ha ha ha…”
Lương Vũ Đồng cười nhạo không chút lương tâm, “Cậu còn bảo tớ cẩn thận,
bản thân ngã trước rồi kìa.” Lâm Hi mất mặt đến tận ba mươi cây số, mặt
đỏ bừng. Đoạn Dịch Hành cũng nín cười để cô đứng vững. Lâm Hi kéo lại
vạt áo, vừa đứng vững thì mấy tiếng động cơ trầm thấp mạnh mẽ vang lên
xen lẫn nhau. Một chiếc Bugatti màu đen, một chiếc Ferrari màu đỏ và một
chiếc McLaren màu xanh lá. Lâm Hi nhìn chiếc Lexus LM của Đoạn Dịch
Hành, có vẻ lạc quẻ. Mục Chiêu xuống xe, vuốt mái tóc đen hơi dài ra
sau, cười híp mắt chào hỏi Lâm Hi: “Yo, em gái đến rồi!” Mục Sóc kịp
thời tiếp lời: “Anh, em trai anh vẫn còn đây này, nhận vơ em gái gì
đấy?” Lâm Hi không ngờ Mục Sóc cũng đến, cười gật đầu. Trong lòng lại
thắc mắc, không phải trước đây cậu ta chơi cùng Đoạn Minh Hiên sao? Mục
Sóc chào hỏi Đoạn Dịch Hành xong, đi đến bên cạnh Lương Vũ Đồng, đứng
im. Trên chiếc McLaren bước xuống hai người đàn ông trẻ tuổi, trông trạc
tuổi Đoạn Dịch Hành. Lâm Hi thực sự có quen, một người là anh họ của
Đoạn Dịch Hành – Mạnh Hoài Sơn, một người là bạn thân nối khố của Mạnh
Hoài Sơn – Chu Lê. Đương nhiên, vì quan hệ của Mạnh Hoài Sơn, Chu Lê và
Đoạn Dịch Hành cũng là bạn tốt. Mục Chiêu thấy người đã đến đông đủ, hỏi
Mạnh Hoài Sơn: “Còn ai đến nữa không?” Bản thân Mục Chiêu sẽ không dẫn
người đến nếu chưa được sự đồng ý của Đoạn Dịch Hành, cũng chỉ có Mạnh
Hoài Sơn cậy vào thân phận mới dám làm như vậy. Ánh mắt mọi người tập
trung vào chiếc Ferrari màu đỏ. Cửa xe nâng lên, một đôi chân dài bước
ra khỏi thân xe, ngay sau đó lộ diện chân dung – một khuôn mặt xinh đẹp
rực rỡ quá mức. “Chào mọi người.” Người đó khẽ gật đầu, mi mắt lạnh
lùng, “Tôi là Đàm Kỳ.” Lâm Hi theo bản năng nhìn về phía Đoạn Dịch Hành,
đó chẳng phải là cháu dâu tương lai mà ông nội nhắm trúng sao? Lương Vũ
Đồng huých vào tay Lâm Hi: “Cậu có thấy khí chất của cô ta rất quen
không?” Lâm Hi lắc đầu: “Cậu quen à?” Lương Vũ Đồng liếc nhìn Đoạn Dịch
Hành: “Cậu không thấy vị Đàm tiểu thư này là phiên bản nữ của Đoạn Dịch
Hành sao?” Lâm Hi được cô ấy nhắc nhở, nhìn lại Đàm Kỳ, thế mà lại cảm
thấy đúng là như vậy. Lâm Hi tưởng tượng một chút, nếu hai người này kết
hôn, nhiệt độ không khí chắc giảm xuống hai độ mất. Đoạn Dịch Hành nhìn
Mạnh Hoài Sơn, người sau nhún vai, vẻ mặt vô tội. Là chủ nhân của trang
viên, người đã đến cửa rồi, tất nhiên phải tiếp đãi chu đáo. Lúc này
đang là giờ cơm, mọi người theo Đoạn Dịch Hành di chuyển đến phòng ăn
tầng một. Phòng ăn rất lớn, có một bàn tròn to và một bàn tròn nhỏ, bọn
họ chưa đến mười người, để tiện nói chuyện nên ngồi vào bàn tròn nhỏ. Dù
vậy, ngồi vẫn rất thưa thớt. Đều là người cùng thế hệ, tất nhiên không
câu nệ, Đoạn Dịch Hành ngồi xuống cạnh Lâm Hi, nhưng không ngờ, Đàm Kỳ
chẳng chút ngại ngùng, ngồi xuống phía bên kia của anh. Lương Vũ Đồng
mím môi, mắt đảo liên tục, dưới gầm bàn chạm vào đầu gối Lâm Hi, vẻ mặt
hóng hớt xem kịch. Lâm Hi liếc thấy Mạnh Hoài Sơn nháy mắt ra hiệu với
Đoạn Dịch Hành, trong lòng đã có suy đoán. Hôm nay e là không chỉ là
sinh nhật Đoạn Dịch Hành mà còn là ngày xem mắt của anh. Chỉ có hai
người sợ ngượng ngùng, dứt khoát mượn cơ hội sinh nhật gọi một đám người
đến tụ tập, như vậy cũng dễ mở lời hơn. Lâm Hi ngượng ngùng giơ tay, mu
bàn tay cọ qua chóp mũi. Trước đây trong cuộc sống cô và Đoạn Dịch Hành
không có giao thiệp, nếu không phải mình và Đoạn Minh Hiên cãi nhau thì
tuyệt đối không thể đến hội sở riêng của anh. Trong ngày quan trọng như
thế này mà vẫn còn có thể để ý đến cảm xúc của cô, Đoạn Dịch Hành tuyệt
đối không phải là người lạnh lùng xa cách như vẻ bề ngoài. Anh giống như
hơi ấm ẩn giấu dưới lớp băng hàn, ôn hòa và trầm tĩnh. Nếu anh có thể có
một mối nhân duyên tốt, tất nhiên Lâm Hi mừng cho anh. Người phục vụ
trong nhà hàng tiến lên rót rượu khai vị cho những người đã ngồi vào
chỗ. Lâm Hi thích nhìn những bọt khí nhỏ li ti của rượu sâm panh hòa lẫn
với rượu cuộn trào bay lên, không để ý ánh mắt Đoạn Dịch Hành rơi trên
đầu ngón tay trắng ngần của cô. Vì sự xuất hiện bất ngờ của Đàm Kỳ, đến
cả Mục Chiêu, người vốn nói nhiều cũng không dám tùy tiện mở miệng. Mạnh
Hoài Sơn là người đưa Đàm Kỳ đến, tất nhiên phải duy trì không khí bàn
ăn. Bắt đầu từ chủ đề công việc rồi chuyển sang chuyện cá nhân. Những
người có mặt đều chưa kết hôn, đối với chủ đề kết hôn cũng có vài phần
hứng thú. Cổ tay Đàm Kỳ xoay chuyển, ly sâm panh “keng” một tiếng chạm
vào ly của Đoạn Dịch Hành, khiến mọi người đều nhìn sang. Đàm Kỳ không
hề để ý đến những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, nhìn chằm chằm vào
góc nghiêng của Đoạn Dịch Hành, khẽ hỏi: “Anh Đoạn, chúc anh sinh nhật
vui vẻ. Ba mươi là tuổi lập thân, không biết anh có ý định kết hôn
chưa?”