Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 39
Chương 39
Lâm Hi hơi mở to mắt: “Em chuyển vào văn phòng của anh cũng không hợp lý
lắm đâu nhỉ?” Đoạn Dịch Hành chẳng qua chỉ trêu cô, nói: “Tạm thời cứ
như vậy đã, chỗ này là văn phòng chuẩn bị tạm thời sau khi xây dựng khu
mới, không có phòng thư ký.” Lâm Hi gật đầu, hỏi anh: “Thời gian cụ thể
chuyển sang khu mới đã ấn định chưa ạ?” Đoạn Dịch Hành: “Đầu tháng 12.”
Còn một tháng nữa, vừa hay là sau ngày giỗ bố mẹ cô. Lâm Hi thu dọn tài
liệu xong, do dự một lát, nói: “Cuối tháng sau là ngày giỗ bố mẹ em.”
Đoạn Dịch Hành quay sang: “Năm nay em về à?” “Vâng.” Lâm Hi gật đầu,
“Lâu rồi không về, em chỉ muốn báo cáo với anh một tiếng, cuối tuần cuối
cùng của tháng 11, có thể em không ở thành phố B, sợ anh có việc tìm
em.” Việc thư ký có được nghỉ hai ngày cuối tuần bình thường hay không
có liên quan mật thiết đến sự sắp xếp công việc của cấp trên. Thông báo
trước để tránh đến lúc đó Đoạn Dịch Hành còn bắt cô làm việc. “Biết
rồi.” Đoạn Dịch Hành mở cửa phòng họp, “Về một mình à?” Bước chân Lâm Hi
khựng lại, dựa theo quan hệ hiện tại giữa cô và Đoạn Minh Hiên, e là chỉ
có thể về một mình thôi. “Vâng.” Lâm Hi đáp một tiếng. Về đến văn phòng,
vừa hay gặp Tần Dương quay lại công ty. Đoạn Dịch Hành dứt khoát gọi anh
ta cùng ăn cơm. Tần Dương nghi hoặc nhìn Đoạn Dịch Hành: “Đoạn tổng, tôi
không phải…” Đoạn Dịch Hành ném cho một ánh mắt, anh ta im bặt, không
hiểu tại sao Đoạn Dịch Hành lại giữ mình lại ăn cơm. Cho đến khi thấy
Lâm Hi cũng ở lại anh ta lờ mờ nhận ra chút khác biệt. Lâm Hi lịch sự
chào hỏi anh ta, Tần Dương cười đáp lại: “Thư ký Lâm, nghe nói hôm nay
cô tỏa sáng rực rỡ trong cuộc họp giao ban bộ phận kinh doanh, chúc mừng
chúc mừng.” Lâm Hi làm sao chịu nổi lời khen của anh ta, vội vàng khiêm
tốn một hồi, nói mình còn phải học hỏi nhiều. Trên bàn ăn đã bày đầy
thức ăn. Tần Dương trố mắt: “Đoạn tổng, dì giúp việc nhà anh đúng là sợ
anh ăn không no thật đấy.” Lâm Hi rũ mắt cười cười, đại khái có thể đoán
được tại sao dì Mai lại làm nhiều đồ ăn mang đến như vậy. Ánh mắt Đoạn
Dịch Hành khẽ chuyển về hướng Lâm Hi, nhưng lại nói với Tần Dương:
“Tưởng Hồ Lâm thế nào rồi?” Tần Dương nghe vậy sững sờ, chuyện này nói
trước mặt thư ký Lâm được sao? Đoạn tổng đã tin tưởng cô ấy đến mức này
rồi? Đoạn Dịch Hành không nghe thấy câu trả lời, lại hỏi một lần nữa.
Tần Dương hoàn hồn, nói: “Bệnh cũ thôi, hai ngày nữa là xuất viện rồi.”
Đoạn Dịch Hành: “Ừ, những điều cần nói đã nói rõ với cậu ta chưa?” “Nói
rõ rồi.” Tần Dương tranh thủ liếc nhìn Lâm Hi, “Dưới trướng cậu ta không
phải không có người trung thành, chỉ là ngại thân phận của Trịnh Ký
Trung, cậu ta thiếu sự ủng hộ của lãnh đạo cấp cao nên mới để Trịnh Ký
Trung đắc ý.” Trong mắt Lâm Hi khó giấu vẻ kinh ngạc, Đoạn Dịch Hành có
vẻ đặt kỳ vọng rất lớn vào vị quản lý Tưởng đang nằm viện này. Bảo Tần
Dương đi truyền lời, đã thể hiện rõ thái độ của mình, muốn liên thủ với
anh ta diệt trừ Trịnh Ký Trung. Nếu Trịnh Ký Trung đi thì khả năng cao
Tưởng Hồ Lâm sẽ lên làm giám đốc bộ phận kinh doanh. Lâm Hi nhất thời
không nhịn được, hỏi Đoạn Dịch Hành: “Trịnh Ký Trung là người của ai?”
Tần Dương hơi ngạc nhiên, anh ta sợ Đoạn Dịch Hành nổi giận, lời giải
thích cho cô cũng đã nghĩ xong rồi, nào ngờ Đoạn Dịch Hành nhẹ nhàng
nói: “Của Tổng giám đốc.” Lâm Hi trợn tròn mắt, câu “chú Đoạn” suýt buột
miệng thốt ra. Ánh mắt Tần Dương đảo qua lại giữa Đoạn Dịch Hành và Lâm
Hi, anh ta bắt đầu tò mò về thân phận của Lâm Hi. Trong công ty ai chẳng
biết Đoạn tổng và Đoạn Chinh là bố con ruột, anh ta điều tra Trịnh Ký
Trung cũng là âm thầm làm, không ngờ Đoạn Dịch Hành lại nói toạc ra hết
với một thư ký mới. Ngại Tần Dương có mặt, suốt bữa ăn Lâm Hi không nói
thêm câu nào. Thu dọn hộp cơm đưa cho tài xế, cô quay lại văn phòng Đoạn
Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành đang pha trà, thấy cô cũng không ngạc nhiên,
gọi cô ngồi xuống. Lâm Hi không muốn làm phiền giờ nghỉ của anh, hỏi
thẳng: “Chú Đoạn còn cài người bên cạnh anh nữa à?” Đoạn Dịch Hành đẩy
cho cô một tách trà: “Ban đầu Trịnh Ký Trung không phải người của ông
ấy, sau khi lên chức giám đốc, cái tâm đó ngày càng phình to. Có người
đi lên cao sẽ cẩn thận sợ ngã tan xương nát thịt, ông ta đi lên cao lại
ngông cuồng cực độ.” “Ông ta cho rằng bộ phận kinh doanh là bộ phận nòng
cốt tạo ra doanh thu cho Ngân Phàm Tech, thiếu ông ta là không xong. Sau
đó trở thành quân cờ cân bằng thế lực được Đoạn Chinh và một số người
trong hội đồng quản trị trọng dụng.” Lâm Hi im lặng bưng tách trà lên
uống một ngụm, sự cân bằng này, thực chất là để đối phó với Đoạn Dịch
Hành. Thảo nào ông nội nhìn chú Đoạn kiểu gì cũng không vừa mắt. Nhưng
suy cho cùng đó cũng là đứa con trai duy nhất còn lại của mình, ông nội
cũng không thể cắt đứt đường lui của Đoạn Chinh. Cuối cùng đều là Đoạn
Dịch Hành chịu đủ ấm ức, đi dọn dẹp tàn cuộc cho bố mình. Lâm Hi chẳng
nói được gì, cũng chẳng làm được gì, chỉ có thể cúi đầu uống cạn tách
trà anh tự tay pha. Trở về văn phòng của mình, cô dựa vào lưng ghế nghỉ
ngơi chưa đến mười phút thì dì Mai gọi điện tới, nói tối nay ông cụ bảo
tất cả mọi người trong nhà đến Bắc viện ăn cơm. Trong lòng Lâm Hi khẽ
động, cảm thấy ông cụ đã biết chuyện cô và Đoạn Minh Hiên làm ầm ĩ ở Nam
viện. Buổi chiều không có khách đến thăm, Lâm Hi lập lịch trình hàng
ngày cho Đoạn Dịch Hành, trong đó có một số chi tiết cô hỏi ý kiến Tần
Dương. Đoạn Dịch Hành không bới lông tìm vết, cho cô tan làm đúng giờ.
Lâm Hi bảo tài xế đi thẳng đến Bắc viện, cùng Đoạn Dịch Hành kẻ trước
người sau về đến nhà. Ông cụ thấy Lâm Hi thì cười cười, quan tâm hỏi cô
ở công ty có quen không. Lâm Hi không vội trả lời, kéo chăn trên chân
ông lên cao một chút. Trần Bạch Vi và Đoạn Chinh cùng lúc bước vào phòng
khách, Lâm Hi đứng dậy, đứng bên cạnh ông cụ. Ông cụ nhíu mày: “Minh
Hiên đâu?” Trần Bạch Vi nhéo Đoạn Chinh một cái, Đoạn Chinh nén đau,
nói: “Dạo này tâm trạng nó không tốt nên đi chơi với bạn rồi.” Ông cụ
không nói gì, bảo người giúp việc chuẩn bị dọn cơm. Không khí trên bàn
ăn cũng coi như hòa bình, lúc gần kết thúc, ánh mắt ông cụ rơi trên
người Đoạn Chinh, nói: “Sau khi mẹ con và anh cả con qua đời, hai bố con
chúng ta nương tựa vào nhau mà sống, bố đã đặt kỳ vọng rất lớn vào con.”
Đoạn Chinh đặt đũa xuống, cung kính “vâng” một tiếng. “Mấy năm con sinh
ra Dịch Hành là khoảng thời gian bố vui vẻ nhất.” Trần Bạch Vi âm thầm
đảo mắt, Đoạn Chinh im lặng không nói, cũng không dám nhìn Đoạn Dịch
Hành. “Bố nhìn từng đứa các con lớn lên, biết các con có bao nhiêu cân
lượng, cho nên hôm nay đã ủy thác luật sư viết di chúc…” “Bố?” Đoạn
Chinh đột ngột mở miệng ngắt lời, “Bố đây là…” Ông cụ xua tay: “Đề phòng
vạn nhất thôi, hôm nay gọi các con đến là muốn nói cho các con biết, một
khi công chứng xong, bố sẽ lập tức công bố trong nội bộ gia đình, đến
lúc đó đừng ai vắng mặt.” Trần Bạch Vi cuống lên, biết sớm thế này thì
hôm nay dù thế nào cũng không để Đoạn Minh Hiên ra ngoài lêu lổng, ít
nhất cũng tranh thủ được chút điểm ấn tượng. Lâm Hi không quan tâm di
chúc, cô chỉ lo lắng cho sức khỏe của ông nội. “Có phải ông thấy không
khỏe không ạ?” Đoạn Dịch Hành hỏi, “Ngày mai sắp xếp bác sĩ…” “Không
cần.” Ông cụ xua tay, “Ông vẫn khỏe.” Đoạn Dịch Hành nhíu mày, còn muốn
nói gì đó thì điện thoại Trần Bạch Vi reo lên. Là Vu Lãng gọi tới. Giây
tiếp theo, Trần Bạch Vi run rẩy đứng dậy, vịn vào mặt bàn, sắc mặt trắng
bệch như người chết. “Sao thế?” Đoạn Chinh mất kiên nhẫn hỏi. Trần Bạch
Vi hét lên một tiếng, túm chặt lấy cánh tay Đoạn Chinh, khóc nức nở:
“Mau… mau… mau đến bệnh viện, Minh Hiên bị tai nạn xe rồi.”