Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 4
Chương 4
Tiếng trống dồn dập k*ch th*ch dây thần kinh hưng phấn của mọi người.
Đoạn Minh Hiên lắc lư eo theo nhịp điệu âm nhạc mạnh mẽ, xương quai xanh
nối liền với lồng ngực để lộ mảng lớn cơ ngực. Chương Mạt dán chặt lấy
anh ta, hông cọ vào hông, cổ tay quàng lên vai Đoạn Minh Hiên. “Wao…
wao…” “Minh Hiên, điệu nhảy này của cậu không bốc lửa bằng Mạt Mạt đâu.”
“Lẳng lơ chết đi được, Đoạn Minh Hiên.” “Gần chút nữa, hôn một cái đi.”
Đám bạn bè lêu lổng của Đoạn Minh Hiên đứng dưới bục hò hét. Chương Mạt
túm lấy cổ áo Đoạn Minh Hiên, dâng lên đôi môi đỏ mọng của mình. Lại là
một trận la hét muốn tung nóc nhà. Lâm Hi cụp mắt, nhét miếng sushi vào
miệng. Cô bạn thân Lương Vũ Đồng huých Lâm Hi: “Tình hình gì thế? Đoạn
Minh Hiên chơi bời phóng túng thế này từ bao giờ vậy?” Lâm Hi: “Là bạn
gái anh ấy.” “Bạn gái…” Lương Vũ Đồng nghẹn họng, nhìn sang Lâm Hi, “Yêu
nhau bao lâu rồi?” Lâm Hi: “Nghe nói sắp một năm rồi.” Lương Vũ Đồng:
“Tớ ở ngay thành phố B, sao không nghe thấy chút động tĩnh nào?” “Chắc
là nghiêm túc đấy.” Lâm Hi cười cười, “Bảo mật kỹ càng.” Lương Vũ Đồng
lo lắng: “Vậy cậu…” Lâm Hi lắc đầu với cô ấy, Lương Vũ Đồng còn định nói
gì đó thì hai người đang nhảy đã quay lại. Đoạn Minh Hiên chen vào cạnh
Lâm Hi, bưng ly rượu của mình nốc một ngụm Whiskey, nói: “Tiểu Hi, em
đừng uống rượu nhé.” Lâm Hi vốn không uống rượu, nhưng nghe Đoạn Minh
Hiên nói vậy lại sinh ra tâm lý phản nghịch. “Em muốn uống, không phải
tiệc tẩy trần tổ chức cho em sao?” “Em là một…” “Tôi nói này, cậu có
quản rộng quá không đấy?” Vu Lãng, bạn nối khố của Đoạn Minh Hiên nhìn
không nổi nữa, “Em ấy 23 rồi, uống chút rượu thì sao? Hơn nữa, mấy anh
em mình là người chết à, ai dám bắt nạt em ấy?” Đoạn Minh Hiên nghĩ cũng
phải: “Vậy cậu pha cho em ấy ly cocktail, độ cồn đừng cao quá.” Vu Lãng
cười hì hì: “Tuân lệnh.” Chương Mạt nghiêng người, dựa vào Đoạn Minh
Hiên, cười tươi rói nói: “Minh Hiên, Vu Lãng nói đúng đấy, anh đúng là
quản rộng thật.” “Cái này tính là gì?” Vu Lãng ngước mắt lên, “Lâm Hi đi
Mỹ 5 năm, mỗi tháng cậu ta đều bay qua thăm, mưa gió sấm chớp cũng không
ngăn được.” Nụ cười Chương Mạt cứng lại, trong nháy mắt lại khôi phục
bình thường, cô ta hừ một tiếng, véo mạnh vào cánh tay Đoạn Minh Hiên,
nũng nịu chất vấn: “Hóa ra hồi mới yêu em, mỗi tháng anh biến mất mấy
ngày đó là đi Mỹ à. Người biết thì bảo anh đi thăm em gái, không biết
còn tưởng anh đến kỳ kinh nguyệt đấy.” Đoạn Minh Hiên bị cô ta véo đến
nhe răng trợn mắt, ngoài miệng xin tha vài câu, khiến cả đám người trong
sảnh cười ầm lên. Chương Mạt liếc mắt qua Lâm Hi, đề nghị: “Chán quá à,
chúng ta chơi trò chơi đi?” Vừa dứt lời, mấy cô gái liền hùa theo, họ
đều là do Chương Mạt dẫn đến chơi. Lương Vũ Đồng quét mắt nhìn qua một
lượt là biết ngay đến để câu đại gia. Nhưng chuyện này một người nguyện
đánh một người nguyện chịu, không đến lượt cô lên tiếng, nhưng đây là
tiệc tẩy trần của Lâm Hi. Cô đá Vu Lãng một cái: “Tiệc tẩy trần của Tiểu
Hi, hạng người tạp nham gì cũng vào được à? Mấy người bây giờ ăn tạp
thật đấy, lợn cũng ăn cám gạo cơ à.” Vu Lãng và Đoạn Minh Hiên nhìn
nhau, nhất thời cạn lời, biết mồm miệng Lương Vũ Đồng độc địa, nhưng thế
này cũng độc quá rồi. Mục Sóc cười một tiếng, ngoan ngoãn giơ tay về
phía Lương Vũ Đồng và Lâm Hi: “Hai chị ơi, em không gần nữ sắc đâu nhé.”
Lương Vũ Đồng cười khẩy: “Vậy cậu qua đây làm gì?” Mục Sóc: “Hi tỷ tỷ
hồi cung, em đến tiếp đón mà.” Lương Vũ Đồng cười muốn chết: “Xem ‘Chân
Hoàn Truyện’ nhiều quá rồi phải không.” Lâm Hi bị cậu ta gọi một câu “Hi
tỷ tỷ” làm cho sặc ho. Đoạn Minh Hiên vỗ lưng cô, vặn nắp chai nước tinh
khiết đưa cho cô, động tác thành thục, giọng điệu cưng chiều: “Lớn thế
này rồi mà còn để bị sặc.” Lâm Hi nhận lấy nước uống một ngụm, lặng lẽ
kéo giãn khoảng cách với Đoạn Minh Hiên. Thấy Đoạn Minh Hiên nhíu mày,
cô cười cười: “Không phải muốn chơi trò chơi sao?” Chương Mạt lập tức
tiếp lời: “Chơi Thật hay Thách nhé?” Lương Vũ Đồng cười, giọng điệu mỉa
mai quái gở: “Mạt Mạt, cô là Tiểu Long Nữ từ ngôi mộ cổ nào chui ra thế,
còn chơi Thật hay Thách nữa hả?” “Hả?” Chương Mạt chớp mắt, “Nhưng tôi
và bạn bè đều chơi thế mà.” Lương Vũ Đồng “ồ” một tiếng: “Thảo nào nhìn
cô đơn thuần thế.” Vu Lãng và Mục Sóc đồng thời rụt người vào trong,
tránh bị “hỏa lực” của Lương Vũ Đồng lan tới. Đoạn Minh Hiên cũng không
ngốc, đương nhiên anh ta nghe ra ý tứ trong lời nói của Lương Vũ Đồng,
đây là đang nói bạn gái anh ta không đơn thuần. Nhưng không nể mặt anh
ta chút nào thì hơi quá đáng rồi. Anh ta bưng đĩa trái cây cho Lâm Hi,
cười híp mắt nhìn Lương Vũ Đồng: “Nể mặt chút đi, dù sao cũng là bạn gái
tôi.” Chương Mạt hừ một tiếng, lườm Lương Vũ Đồng một cái. Thấy Đoạn
Minh Hiên chống lưng cho mình, cô ta rất đắc ý. Lương Vũ Đồng giả ngốc,
vẻ mặt khó hiểu: “Tôi nói gì à?” Đoạn Minh Hiên: “…” Thật không biết tại
sao Lâm Hi lại chơi với cô ấy, bình thường không bị cái miệng đó của
Lương Vũ Đồng bắt nạt sao? Vu Lãng pha xong cocktail, đưa sang Lâm Hi và
Lương Vũ Đồng, giảng hòa: “Nào nào nào, chơi trò chơi.” Trong sảnh mười
mấy người, nam nam nữ nữ hưởng ứng, mồm năm miệng mười bàn xem chơi cái
gì, cuối cùng chơi một phiên bản nâng cấp của Thật hay Thách. Lương Vũ
Đồng thực sự hết sức để chê bai. Lâm Hi không muốn chơi, một đám nam nữ
ở cùng nhau, mượn cớ chơi trò chơi để chuyên đào bới đời tư người khác.
Cô nói: “Tôi rót rượu cho mọi người nhé, mọi người chơi đi.” Chương Mạt
vội vàng ngăn cản: “Đừng mà, đây là tiệc tẩy trần chuẩn bị cho em, em
đứng ngoài cuộc thì còn tính là gì nữa?” Lương Vũ Đồng tặc lưỡi, vừa
định đáp trả thì bị Lâm Hi cản lại. Cô nhìn Chương Mạt, giọng điệu rất
nhạt: “Vậy thì chơi.” Khi khe đựng bài ở giữa bàn rượu đã trống rỗng mấy
vòng, Lâm Hi bốc trúng mấy lần thẻ có hoa văn. Có thể trả lời câu hỏi,
cũng có thể chọn mạo hiểm. Cái trước rõ ràng dễ hơn cái sau, nếu không
trả lời còn có thể uống rượu cho qua. Không ngoại lệ đều là chuyện tình
cảm, nếu cô nói ra sẽ để lộ tâm tư mình dành cho Đoạn Minh Hiên. Lâm Hi
chọn uống rượu trốn tránh, sắc đỏ leo lên gò má, Chương Mạt vẫn chưa
buông tha cô. “Tiểu Hi, em thích kiểu con trai thế nào?” Lâm Hi uống
không nổi nữa, khẽ cười một tiếng: “Tôi thích người lớn tuổi.” Thế này
đã hài lòng chưa? Những người có mặt nhìn nhau, Mục Sóc giơ tay cướp
lời: “Em biết, chẳng phải là kiểu chín chắn vững vàng biết quan tâm
người khác sao.” Đoạn Minh Hiên bị câu trả lời của Lâm Hi chọc cười,
cũng biết bịa chuyện ra phết. “Ván cuối cùng.” Đoạn Minh Hiên bốc bài
trước, “Chơi xong đi đánh bida.” Lâm Hi mơ màng cầm một tấm thẻ, là thẻ
an toàn màu trắng, cô thở phào một hơi nặng nề, dựa vào vai Lương Vũ
Đồng nghỉ ngơi một lát. Đoạn Minh Hiên nhìn thấy thẻ của mình nụ cười
tắt ngấm, hồi lâu không động đậy. Chương Mạt hô lên: “Chồng ơi, anh bốc
trúng thẻ đặc biệt rồi.” Vu Lãng vui vẻ, đứng dậy rút tấm thẻ từ tay
Đoạn Minh Hiên: “Thằng nhóc cậu số đỏ thế, chơi mấy vòng chẳng ai bốc
trúng, lại bị cậu bốc được.” “Cậu đưa tôi.” Đoạn Minh Hiên đứng dậy định
lấy. Vu Lãng đứng lên ghế sofa cầm ra xa, mồm miệng ngứa ngáy, đọc từng
chữ một: “Chọn cô gái đầu tiên tính từ bên trái hoặc bên phải bạn, chọn
một người trong hai cô gái đó, để cô ấy hôn một người khác giới có mặt
tại đây trong 30 giây. Mở ngoặc, không bao gồm bản thân người bốc thẻ.”
Vu Lãng đặt tấm thẻ xuống cười nhạo Đoạn Minh Hiên: “Đệt, thằng ngu nào
làm ra cái thẻ trò chơi này thế, người bốc thẻ không có phúc lợi gì à?”
Lâm Hi bỗng nhiên giật mình, bên trái bên phải Đoạn Minh Hiên, lần lượt
là cô và Chương Mạt.