Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 43
Chương 43
“Mạt Mạt.” Đoạn Minh Hiên giật mình, chạy đến bên giường, thấy chăn của
Chương Mạt toàn là cháo, túm lấy Lâm Hi, kéo mạnh cô ra phía sau. Lâm Hi
lảo đảo lùi lại, được Lương Vũ Đồng đỡ sau lưng. “Đoạn Minh Hiên, sao
anh có thể…” “Tiểu Hi, sao em có thể đổ bát cháo nóng thế này lên người
cô ấy?” Lời bênh vực của Lương Vũ Đồng còn chưa nói xong đã bị Đoạn Minh
Hiên chặn họng. “Em không có.” Lâm Hi run rẩy giấu tay trái đi. “Minh
Hiên, là do em yếu quá, không cầm được, anh đừng trách Tiểu Hi.” Lâm Hi
mím chặt môi, lại nhấn mạnh một lần nữa: “Em không có.” Lương Vũ Đồng
tức giận nhìn Chương Mạt: “Có phải cô cố ý không?” Đoạn Minh Hiên tức
giận nhìn Lương Vũ Đồng: “Cô có tư cách gì mà nói chuyện?” “Đoạn Minh
Hiên.” Lâm Hi ngăn cản lời lẽ cay nghiệt của anh ta, “Phiền anh tôn
trọng Vũ Đồng một chút, cậu ấy đến thăm anh đấy.” Đoạn Minh Hiên ra hiệu
cho Vu Lãng, người kia liền kéo Lâm Hi và Lương Vũ Đồng ra ngoài. “Đi đi
đi, chúng ta ra ngoài rồi nói.” “Đoạn Minh Hiên.” Lâm Hi vùng vẫy lùi
lại, “Anh cũng không tin em sao?” Cô đánh cược vào tình cảm bao năm
chung sống, Đoạn Minh Hiên hẳn phải hiểu con người cô. Nhưng sự thật lại
khiến cô thất vọng, Đoạn Minh Hiên quay đầu nhíu mày với cô: “Tiểu Hi,
em về trước đi, anh xử lý xong việc ở đây sẽ gọi cho em, được không?”
Lâm Hi cười cười, vừa tự giễu vừa lạc lõng: “Được thôi.” Trong lòng Đoạn
Minh Hiên buồn bực, theo bản năng định bước tới an ủi cô nhưng lại bị
Chương Mạt gọi lại. Lương Vũ Đồng ôm Lâm Hi ra khỏi phòng bệnh, vào
thang máy, cô ấy nói: “Tiểu Hi, cậu đừng thích anh ta nữa.” Lâm Hi dựa
vào cô ấy, nói: “Đi uống một ly không?” Lương Vũ Đồng: “Được thôi, đi Dạ
Cảnh.” Hai người mỗi người một xe, sau khi tách ra, Lâm Hi đi rửa tay.
Cũng chẳng thèm để ý đến bàn tay đỏ ửng đau rát của mình, định cùng
Lương Vũ Đồng uống một trận giải sầu. Đến Dạ Cảnh, Lâm Hi và Lương Vũ
Đồng tìm một góc quầy bar, ra hiệu cho bartender lấy rượu. Bartender
ngày nào cũng gặp đủ loại người, nhìn cái là biết vì tình mà buồn, pha
cho cô một ly Margarita. Lâm Hi bưng lên uống cạn, dọa Lương Vũ Đồng
không dám uống nữa. Nếu cả hai đều say, ai đưa cô về nhà đây. “Cậu uống
từ từ thôi.” Lâm Hi nhìn bartender, ánh mắt “thêm một ly” không cần nói
cũng hiểu. Cô l**m môi, nuốt xuống một ngụm chua ngọt nồng nàn. Chanh
xanh rất chua, giống như sự tiếc nuối khi cô thích Đoạn Minh Hiên nhưng
không thể nói ra, nhưng rượu mùi vị cam lại rót đầy mật ngọt vào bụng
cô. Hết ly này đến ly khác, ánh mắt Lâm Hi bắt đầu mơ màng. “Năm sáu
tuổi tớ đến nhà họ Đoạn, cậu biết người đầu tiên đón tớ là ai không?”
“Đoạn Minh Hiên chứ ai.” Lương Vũ Đồng đáp, “Cậu nói tám trăm lần rồi.”
Lâm Hi lại uống cạn một hơi: “Anh ấy luôn đối xử rất tốt với tớ, chỉ là
không thích tớ thôi.” Lương Vũ Đồng im lặng, mặc dù bình thường cô ấy
luôn mắng Đoạn Minh Hiên không xứng đáng, nhưng cô ấy cũng không thể phủ
nhận sự tốt bụng của Đoạn Minh Hiên đối với Lâm Hi. Lâm Hi mất bố mẹ khi
mới mấy tuổi, sự chấp nhận của Đoạn Minh Hiên là nền tảng để cô tiếp tục
sống ở nhà họ Đoạn. “Sinh nhật năm nào bọn tớ cũng đón cùng nhau, hồi
nhỏ tớ cứ tưởng cả đời này mình sẽ đón sinh nhật cùng anh ấy.” Thấy Lâm
Hi lại rót rượu, Lương Vũ Đồng bảo cô uống chậm thôi. Rượu chảy qua cổ
họng, Lâm Hi uống đến phát khóc. Cô mượn sự ồn ào của quán bar để khóc
thỏa thích. Lương Vũ Đồng vỗ lưng cô: “Khóc xong rồi cậu còn thích
không?” Lâm Hi lắc đầu: “Tớ sẽ cố gắng, được không?” Lương Vũ Đồng dở
khóc dở cười: “Được, cậu mới 23, đừng treo cổ trên một cái cây, cậu nhìn
quán bar này xem, bao nhiêu trai đẹp, cậu xem ưng anh nào, người chị em
này đi xin WeChat cho cậu.” Đầu óc Lâm Hi như hồ dán, cô quay đầu nhìn
về phía sàn nhảy lớn, giơ tay chỉ: “Anh ta.” Lương Vũ Đồng tối sầm mặt
mũi: “Ai cơ?” Trước mắt Lâm Hi chao đảo một vầng sáng: “Cái anh mặc đồ
hoa hòe hoa sói ấy.” Lương Vũ Đồng nheo mắt nhìn kỹ một lượt: “Áo sơ mi
hoa, dây chuyền bạc kia hả?” “Ha ha, trông có giống Đoạn Minh Hiên
không?” Lâm Hi gục đầu lên vai Lương Vũ Đồng hỏi. Lương Vũ Đồng: “… Cũng
có nét giống thật.” Lâm Hi: “Vậy tớ muốn anh ta.” Lương Vũ Đồng như
tráng sĩ chặt tay, vừa định cứng đầu đi qua thì người đó lại tự đi tới.
Cô ấy theo bản năng chắn trước mặt Lâm Hi: “Làm gì đấy?” Người đàn ông
cười dịu dàng: “Tôi mời hai cô một ly nhé?” “Được.” Lâm Hi cầm ly rượu
giơ tay lên. Người đó dường như bị hành động của cô làm cho thấy đáng
yêu, búng tay với bartender. Người này là khách quen, chỉ cần một ánh
mắt, bartender liền biết anh ta muốn gì. Pha ba ly cocktail, Lâm Hi gục
xuống quầy bar uống rượu nói chuyện với người ta. Đàn ông hay lui tới
quán bar rất biết tán tỉnh, EQ còn cao, Lâm Hi men rượu lên đầu, bị
người ta dỗ đến không biết trời trăng gì, cười đến rung cả người. Lương
Vũ Đồng thấy cũng kha khá rồi, vỗ vai người đó: “Chuyển cho anh một vạn,
nhiệm vụ của anh hoàn thành rồi.” Người đó ngẩn ra: “Tôi không phải trai
bao, tôi thích cô ấy thật.” “Cút đi.” Lương Vũ Đồng trở mặt, “Loại người
như anh tôi gặp nhiều rồi, hôm nay tôi chỉ muốn dỗ bạn tôi vui thôi,
hiểu chưa?” “Chị gái à, chúng tôi đang nói chuyện vui vẻ mà.” Người đó
không chịu đi. Lương Vũ Đồng còn định nói gì đó, Lâm Hi bỗng nắm lấy cổ
tay người đàn ông, mơ màng hỏi: “Vừa nãy anh nói, anh biết làm gì cơ?”
“Tôi biết hát, có muốn tôi hát cho cô nghe không?” Người đàn ông cố ý hạ
thấp giọng. Lâm Hi áp khuôn mặt nóng hổi lên quầy bar, say đến mức dùng
tay vỗ bàn: “Được, tôi vỗ tay cho anh.” Người đàn ông lại bị chọc cười:
“Cô đáng yêu thật đấy.” Lâm Hi nhíu mày bất mãn: “Tôi không xinh à?”
“Xinh.” Lâm Hi hài lòng, cười nói: “Sao anh trông kỳ cục thế, méo xẹo
hết cả rồi.” Người đàn ông nghe vậy bật cười, cũng học theo cô gục xuống
quầy bar, mắt đối mắt. “Thế này thì ổn rồi.” Lâm Hi cười ngây ngô. Lương
Vũ Đồng: “…” Mục Sóc đứng trên tầng ba, tưởng mình hoa mắt. Cậu ta dụi
dụi mắt, gọi điện cho Lương Vũ Đồng. Lương Vũ Đồng vừa nghe máy, cậu ta
liền biết người đứng cạnh quầy bar dưới lầu chính là cô ấy. “Sao chị lại
ở đây một mình?” Mục Sóc hỏi trong điện thoại. Lương Vũ Đồng át tiếng
nhạc sôi động hét lên: “Tôi không đi một mình, còn có Lâm Hi, cậu ấy
đang uống rượu giải sầu.” “Chị Lâm Hi cũng ở đây à?” “Cũng?” Lương Vũ
Đồng nhìn quanh, “Cậu cũng ở đây à.” Mục Sóc: “Em ở tầng ba, chị ngẩng
đầu lên.” Lương Vũ Đồng vừa ngước mắt, nhìn thấy bên lan can hành lang
ngoài phòng VIP tầng ba, Mục Sóc đang vẫy điện thoại chào cô ấy. Cô ấy
thở phào: “Xuống đây, giúp tôi đuổi một người.” Mục Sóc vội đáp lời, sau
khi xuống lầu, nhìn thấy Lâm Hi kéo tay người đàn ông lạ cười nói vui
vẻ, suýt nữa rớt cả cằm. “Chị ấy sao thế?” Lương Vũ Đồng đảo mắt: “Còn
không phải tại Đoạn Minh Hiên.” Mục Sóc đảo mắt mấy vòng, nói: “Chị ấy
say rồi, chị cũng không tha nổi chị ấy đâu, hay là, em gọi anh Hành đến
nhé?” “Đoạn Dịch Hành?” “Đúng rồi.” Đây cũng là một ý hay, Lương Vũ Đồng
nói: “Tôi gọi ngay đây.” “Không cần phiền phức thế.” Mục Sóc vừa nói vừa
chụp một tấm ảnh Lâm Hi rồi gửi đi. Đoạn Dịch Hành vừa rời khỏi một bàn
tiệc rượu, bước vào ghế sau, anh nới lỏng cà vạt, cầm một chai nước
khoáng uống cạn hơn nửa. Điện thoại rung lên, anh dựa vào ghế mở ra xem.
Mục Sóc gửi đến một tấm ảnh. Trong ảnh, Lâm Hi với khuôn mặt đỏ bừng,
dán vào quầy bar, đang “nhìn nhau đắm đuối” với một con chim công lòe
loẹt. Đoạn Dịch Hành bóp chai nước khoáng kêu răng rắc, ánh mắt lập tức
trầm xuống. “Đến Dạ Cảnh.” Đoạn Dịch Hành ra lệnh cho tài xế quay đầu.