Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 46
Chương 46
Trụ sở chính của Ngân Phàm rất rộng lớn, nhân viên hầu như ai cũng có
một chiếc xe trượt điện. Bên ngoài quầy lễ tân của tòa nhà tổng bộ có
một khu vực đỗ xe riêng. Nếu chạy bộ qua đó chắc chắn cô sẽ mệt chết,
nên đành phải nhờ đến chiếc xe điện mini này. Xe của Đoạn Minh Hiên rất
dễ nhận ra, đỏ cam vàng lục lam chàm tím, màu nào cũng có, hôm nay là
màu tím dạ quang. Đứng bên ngoài sợ bị người ta nhận ra, Lâm Hi mở cửa
ghế phụ rồi ngồi vào. Đoạn Minh Hiên vô cùng tự nhiên nắm lấy tay cô,
thấy một mảng đỏ ửng liền đau lòng thổi nhẹ. Lâm Hi cứng đờ người, rụt
tay về. “Đừng động đậy, bôi thuốc cho em đã.” Lâm Hi bất lực nói: “Em
bôi rồi, dì Mai đã chuẩn bị thuốc trị bỏng cho em. Sở dĩ em xuống đây là
vì sợ anh lên lầu tìm em thôi.” “Anh lên tìm em sẽ làm em mất mặt sao?”
Đoạn Minh Hiên cười bất đắc dĩ, “Em ghét bỏ anh đến thế à?” Lâm Hi:
“Không có, nhưng ở công ty không ai biết mối quan hệ của em với nhà họ
Đoạn.” “…” Im lặng một lúc, anh ta nói: “Chương Mạt muốn quay lại với
anh, nhưng anh từ chối rồi.” Lâm Hi theo bản năng nhìn về phía anh ta:
“Tại sao?” Cô còn tưởng rằng chuyện Đoạn Minh Hiên đồng ý chỉ là vấn đề
thời gian. “Hiện tại anh đối với cô ấy chỉ có sự biết ơn.” Từ nhỏ có
chuyện gì Đoạn Minh Hiên cũng nói với Lâm Hi, ngoại trừ chuyện yêu đương
với Chương Mạt. Bản thân Lâm Hi hy vọng tình yêu phải là sự rung động từ
hai phía nên tất nhiên cũng không khuyên giải được gì. “Vậy cô ấy… chắc
là hụt hẫng lắm nhỉ?” “Cũng có một chút.” Đoạn Minh Hiên nói, “Nhưng cô
ấy vì anh mà chịu tội lớn như vậy, anh sẽ không bỏ mặc cô ấy đâu.” Lâm
Hi “ừ” một tiếng. “Thời gian trước đều là anh không tốt.” Đoạn Minh Hiên
lại nắm lấy tay cô, “Tiểu Hi, anh biết em sẽ không rời khỏi Ngân Phàm,
anh thỏa hiệp rồi. Chuyện này chúng ta coi như cho qua nhé, được không?”
Lâm Hi nhìn vào đôi mắt chân thành của Đoạn Minh Hiên, cảm giác như mình
vừa nhai cả một quả chanh, chua xót vô cùng. Lúc Đoạn Minh Hiên bị tai
nạn xe cô sợ đến mức tay chân bủn rủn. Đã có khoảnh khắc cô rất muốn nói
ra tâm ý của mình, nhưng thân phận đặc biệt giữa hai người cuối cùng đã
khiến cô im lặng. Đêm qua ở bệnh viện, khi nghe câu chất vấn đầu tiên
của Đoạn Minh Hiên, cô cảm thấy ngay cả hơi thở cũng dính liền với nỗi
đau nơi lồng ngực. Lúc này, dường như anh đã học được cách tôn trọng,
nhưng đã muộn rồi. “Minh Hiên.” Lâm Hi cười hỏi, “Anh thích kiểu con gái
như thế nào? Kiểu mà anh thật lòng muốn kết hôn ấy.” Đoạn Minh Hiên nhìn
vào đôi mắt hạnh tròn vo của cô, tim bỗng đập thịch một cái. Anh ta theo
bản năng lảng tránh ánh mắt, nói: “Không biết, hiện tại vẫn chưa gặp
được. Nếu thật sự có một người như vậy, trước tiên phải là người anh
thích đã.” Anh nói không sai, Lâm Hi thầm nghĩ. Đoạn Minh Hiên không cần
kế thừa gia nghiệp, có tiền tiêu không hết, kết hôn đương nhiên chỉ cần
theo ý mình là được. Lâm Hi siết chặt đầu ngón tay, từ từ thở ra một
hơi, ra vẻ nhẹ nhàng hỏi: “Cuối tháng em về huyện Dung, anh còn đi cùng
em không?” “Đi chứ.” Đoạn Minh Hiên nói, “Anh đã nói là sẽ đi cùng em
mà.” “Được.” Cô muốn để Đoạn Minh Hiên nhìn thấy nơi cô sinh ra, sau đó
đặt một dấu chấm hết cho mối tình đơn phương không có kết quả này. Sau
này, cô và Đoạn Minh Hiên chỉ là tình nghĩa thanh mai trúc mã. “Thôi,
không nói với anh nữa, em phải đi đây.” Lâm Hi lại lái chiếc xe trượt
điện của mình quay về công ty. Nói thêm vài câu với Đoạn Minh Hiên, rốt
cuộc vẫn hơi trễ. Khó khăn lắm mới cất được xe vào khu vực đỗ, cô vội
vàng chạy vào tòa nhà, qua cổng soát vé. Lên đến tầng ba mươi sáu, cô
lao ra khỏi thang máy rẽ phải, không phanh kịp, liền đâm sầm vào Đoạn
Dịch Hành. “Cẩn thận.” Đoạn Dịch Hành đưa tay giữ lấy cô, giúp cô đứng
vững, “Em đi đâu mà vội vàng thế? Không phải đã đến công ty từ sớm rồi
sao?” Lâm Hi xoa xoa cái trán bị va đau, nói: “Đoạn Minh Hiên vừa tới.”
“Ừ.” Đoạn Dịch Hành giơ tay xem đồng hồ, “Tôi với Tần Dương đi sang
trung tâm R&D ở khu cũ một chuyến, báo cáo tiến độ trên bàn tôi về sẽ
xem sau.” Lâm Hi gật đầu: “Vâng.” Đoạn Dịch Hành: “Chắc tôi sẽ ở bên đó
cả buổi chiều, đến giờ em cứ tự tan làm.” “Vâng ạ.” Đoạn Dịch Hành không
ở đây, Lâm Hi cũng không dám lười biếng. Lúc không có việc gì thì xem
tài liệu dự án để học hỏi, ngồi một mạch mấy tiếng đồng hồ. Lúc đó, Đoạn
Minh Hiên và Trần Bạch Vi cùng nhau bước ra khỏi Tĩnh Lâm. Thấy Đoạn
Minh Hiên lại định chạy đến bệnh viện, bà liền kéo Đoạn Minh Hiên lại:
“Chuyện mẹ nói với con, con có nghe thấy không? Thời gian này quan tâm
đến ông nội con nhiều hơn một chút.” “Con biết rồi.” “Con biết cái gì?”
Trần Bạch Vi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, “Ông nội con đã tìm luật
sư, định soạn thảo di chúc rồi, ngày mai con phải đến công ty đi làm cho
mẹ.” Sắc mặt Đoạn Minh Hiên khó chịu: “Ngày mai con đi làm thì ông nội
sẽ giao công ty cho con chắc? Mẹ, hay là mẹ trông cậy vào bố con đi.”
Trần Bạch Vi tức điên lên, nhưng bà biết Đoạn Minh Hiên nói sự thật.
“Lần trước bà Tống giới thiệu con gái út nhà họ Hạ cho mẹ làm quen, mẹ
thấy người cũng được, xứng với con…” “Mẹ, bây giờ con làm gì có tâm
trạng nào mà đi xem mắt?” Đoạn Minh Hiên mất kiên nhẫn. Chuông cảnh báo
trong đầu Trần Bạch Vi vang lên: “Vừa nãy ông nội con lại nhắc đến hôn
sự của con và Tiểu Hi? Chẳng lẽ con…” Đoạn Minh Hiên ghét nhất mẹ mình
nói những điều này, theo kinh nghiệm trước đây, chỉ cần anh ta nói đang
ở bên Lâm Hi, đảm bảo bà sẽ im miệng. “Cũng không phải là không thể cân
nhắc.” Đoạn Minh Hiên cười nói, “Ông nội cũng thương Tiểu Hi, chắc sẽ
chia cho cô ấy không ít tài sản đâu.” Tim gan Trần Bạch Vi run lên, chọc
vào đầu Đoạn Minh Hiên: “Con ngốc à, đã cho nó cổ phần tập đoàn rồi, nó
là một đứa không mang họ Đoạn, dựa vào cái gì mà phải chia tài sản cho
nó? Nó có mặt mũi nào mà đòi không?” Đoạn Minh Hiên không muốn tranh
luận với bà những chuyện chưa được quyết định, nhấc chân lên xe thể
thao, vẫy tay với Trần Bạch Vi: “Mẹ, con đến bệnh viện trước đây.” Trần
Bạch Vi đi đến bên xe của mình, hỏi tài xế: “Chuyện lần trước tôi bảo
cậu điều tra thế nào rồi?” Tài xế đưa cho bà ta một tập tài liệu từ
trong xe: “Đều ở trong này cả rồi ạ.” Trần Bạch Vi lên xe, lật xem tài
liệu về Chương Mạt. Càng xem, trong lòng càng khinh thường. Xuất thân
nghèo khó, trên có chị dưới có em trai, thứ duy nhất lấy ra được là chỉ
số IQ cũng tạm, cũng tốt nghiệp trường danh tiếng trong nước. Chỉ tiếc
là không có khí chất của trường danh tiếng, một lòng luồn lách giữa đám
phú nhị đại, rõ ràng là nhắm đến việc gả vào hào môn. Trần Bạch Vi nhìn
những việc Chương Mạt đã làm trong quá khứ, châm chọc đánh giá một câu:
“Cũng coi như sạch sẽ, miễn cưỡng có tư cách sinh con cho Minh Hiên.”
Tài xế nghe vậy thì im lặng không nói gì. Ánh mắt Trần Bạch Vi gợn sóng
ngầm, chuyện Minh Hiên đến công ty bà ta không trông cậy được rồi, lúc
này chỉ có thể dựa vào đầu người để lấy tài sản. Cho dù công chứng có
công bố thì đã sao, ông cụ còn có thể không nhận dòng giống nhà họ Đoạn
à? Chương Mạt có ý với Minh Hiên, trong thời gian yêu đương mà mang thai
cũng là chuyện bình thường. Còn về chuyện kết hôn, bà ta sẽ không đồng ý
để Đoạn Minh Hiên cưới Chương Mạt. Trong giới hào môn, phụ nữ sinh liền
mấy đứa con mà không đăng ký kết hôn thì nhiều vô kể. Chuyện này còn cần
phải bàn bạc kỹ với Chương Mạt. “Sắp xếp một chút.” Trần Bạch Vi nói với
tài xế, “Tìm lúc nào cậu hai không ở bệnh viện, tôi muốn gặp cô Chương
Mạt này.” “Vâng.” Trần Bạch Vi cười đắc ý, gọi điện thoại cho Lâm Hi.
Sau khi bắt máy, bà ta dỗ dành: “Tiểu Hi à, thời gian này đi làm có mệt
không? Dì bảo dì Mai chuẩn bị nhiều món cháu thích ăn lắm, về sớm nhé.”
Lâm Hi sững sờ: “À… vâng ạ.” Trần Bạch Vi: “Vậy dì ở nhà đợi cháu.” Lâm
Hi cầm điện thoại im lặng hồi lâu, trực giác mách bảo có chuyện chẳng
lành. Cũng không biết Trần Bạch Vi tìm cô có việc gì?