Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 51
Chương 51
“Tiểu Hi.” Người còn chưa thấy, giọng đã vang tới trước. Người mà Lâm Hi
không muốn gặp nhất lúc này chính là Đoạn Minh Hiên, cô lập tức trốn
ngay ra sau lưng Đoạn Dịch Hành. Đoạn Minh Hiên bước vào cửa, nhìn thấy
cảnh này thì trong lòng vô cùng khó chịu. Nhưng dạo gần đây năm lần bảy
lượt đều vì Đoạn Dịch Hành mà cãi nhau với Lâm Hi nên Đoạn Minh Hiên cố
sống cố chết kìm nén cơn giận. “Tiểu Hi.” Đoạn Minh Hiên quyết định lướt
qua Đoạn Dịch Hành, “Tại sao họ lại mang hết quần áo của em sang bên
này?” Sự việc đã ầm ĩ đến mức này, Lâm Hi chỉ đành thừa nhận: “Sau này
em sẽ chuyển sang tòa phía Tây.” “Tại sao?” Đoạn Minh Hiên không hiểu,
vươn tay định kéo cô, “Em đừng trốn sau lưng anh ta, em bước ra đây nói
cho rõ ràng.” Đoạn Dịch Hành định ngăn lại nhưng bị Lâm Hi giữ chặt cánh
tay. Cô từ từ bước ra khỏi lưng Đoạn Dịch Hành, để lộ khuôn mặt sưng đỏ,
nhếch nhác của mình trước mắt Đoạn Minh Hiên. “Minh Hiên, em thực sự
không muốn cãi nhau với anh, hôm nay em rất mệt, muốn tạm thời ở lại bên
này, mong anh hiểu cho.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong
câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ
“chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm
trên i cành d cây chấm hót v líu n “Tiểu Hi.” Người còn chưa thấy, giọng
đã vang tới trước. Người mà Lâm Hi không muốn gặp nhất lúc này chính là
Đoạn Minh Hiên, cô lập tức trốn ngay ra sau lưng Đoạn Dịch Hành. Đoạn
Minh Hiên bước vào cửa, nhìn thấy cảnh này thì trong lòng vô cùng khó
chịu. Nhưng dạo gần đây năm lần bảy lượt đều vì Đoạn Dịch Hành mà cãi
nhau với Lâm Hi nên Đoạn Minh Hiên cố sống cố chết kìm nén cơn giận.
“Tiểu Hi.” Đoạn Minh Hiên quyết định lướt qua Đoạn Dịch Hành, “Tại sao
họ lại mang hết quần áo của em sang bên này?” Sự việc đã ầm ĩ đến mức
này, Lâm Hi chỉ đành thừa nhận: “Sau này em sẽ chuyển sang tòa phía
Tây.” “Tại sao?” Đoạn Minh Hiên không hiểu, vươn tay định kéo cô, “Em
đừng trốn sau lưng anh ta, em bước ra đây nói cho rõ ràng.” Đoạn Dịch
Hành định ngăn lại nhưng bị Lâm Hi giữ chặt cánh tay. Cô từ từ bước ra
khỏi lưng Đoạn Dịch Hành, để lộ khuôn mặt sưng đỏ, nhếch nhác của mình
trước mắt Đoạn Minh Hiên. “Minh Hiên, em thực sự không muốn cãi nhau với
anh, hôm nay em rất mệt, muốn tạm thời ở lại bên này, mong anh hiểu
cho.” “Tiểu Hi.” Người còn chưa thấy, giọng đã vang tới trước. Người mà
Lâm Hi không muốn gặp nhất lúc này chính là Đoạn Minh Hiên, cô lập tức
trốn ngay ra sau lưng Đoạn Dịch Hành. Đoạn Minh Hiên bước vào cửa, nhìn
thấy cảnh này thì trong lòng vô cùng khó chịu. Nhưng dạo gần đây năm lần
bảy lượt đều vì Đoạn Dịch Hành mà cãi nhau với Lâm Hi nên Đoạn Minh Hiên
cố sống cố chết kìm nén cơn giận. “Tiểu Hi.” Đoạn Minh Hiên quyết định
lướt qua Đoạn Dịch Hành, “Tại sao họ lại mang hết quần áo của em sang
bên này?” Sự việc đã ầm ĩ đến mức này, Lâm Hi chỉ đành thừa nhận: “Sau
này em sẽ chuyển sang tòa phía Tây.” “Tại sao?” Đoạn Minh Hiên không
hiểu, vươn tay định kéo cô, “Em đừng trốn sau lưng anh ta, em bước ra
đây nói cho rõ ràng.” Đoạn Dịch Hành định ngăn lại nhưng bị Lâm Hi giữ
chặt cánh tay. Cô từ từ bước ra khỏi lưng Đoạn Dịch Hành, để lộ khuôn
mặt sưng đỏ, nhếch nhác của mình trước mắt Đoạn Minh Hiên. “Minh Hiên,
em thực sự không muốn cãi nhau với anh, hôm nay em rất mệt, muốn tạm
thời ở lại bên này, mong anh hiểu cho.” “Tiểu Hi.” Người còn chưa thấy,
giọng đã vang tới trước. Người mà Lâm Hi không muốn gặp nhất lúc này
chính là Đoạn Minh Hiên, cô lập tức trốn ngay ra sau lưng Đoạn Dịch
Hành. Đoạn Minh Hiên bước vào cửa, nhìn thấy cảnh này thì trong lòng vô
cùng khó chịu. Nhưng dạo gần đây năm lần bảy lượt đều vì Đoạn Dịch Hành
mà cãi nhau với Lâm Hi nên Đoạn Minh Hiên cố sống cố chết kìm nén cơn
giận. “Tiểu Hi.” Đoạn Minh Hiên quyết định lướt qua Đoạn Dịch Hành, “Tại
sao họ lại mang hết quần áo của em sang bên này?” Sự việc đã ầm ĩ đến
mức này, Lâm Hi chỉ đành thừa nhận: “Sau này em sẽ chuyển sang tòa phía
Tây.” “Tại sao?” Đoạn Minh Hiên không hiểu, vươn tay định kéo cô, “Em
đừng trốn sau lưng anh ta, em bước ra đây nói cho rõ ràng.” Đoạn Dịch
Hành định ngăn lại nhưng bị Lâm Hi giữ chặt cánh tay. Cô từ từ bước ra
khỏi lưng Đoạn Dịch Hành, để lộ khuôn mặt sưng đỏ, nhếch nhác của mình
trước mắt Đoạn Minh Hiên. “Minh Hiên, em thực sự không muốn cãi nhau với
anh, hôm nay em rất mệt, muốn tạm thời ở lại bên này, mong anh hiểu
cho.” “Tiểu Hi.” Người còn chưa thấy, giọng đã vang tới trước. Người mà
Lâm Hi không muốn gặp nhất lúc này chính là Đoạn Minh Hiên, cô lập tức
trốn ngay ra sau lưng Đoạn Dịch Hành. Đoạn Minh Hiên bước vào cửa, nhìn
thấy cảnh này thì trong lòng vô cùng khó chịu. Nhưng dạo gần đây năm lần
bảy lượt đều vì Đoạn Dịch Hành mà cãi nhau với Lâm Hi nên Đoạn Minh Hiên
cố sống cố chết kìm nén cơn giận. “Tiểu Hi.” Đoạn Minh Hiên quyết định
lướt qua Đoạn Dịch Hành, “Tại sao họ lại mang hết quần áo của em sang
bên này?” Sự việc đã ầm ĩ đến mức này, Lâm Hi chỉ đành thừa nhận: “Sau
này em sẽ chuyển sang tòa phía Tây.” “Tại sao?” Đoạn Minh Hiên không
hiểu, vươn tay định kéo cô, “Em đừng trốn sau lưng anh ta, em bước ra
đây nói cho rõ ràng.” Đoạn Dịch Hành định ngăn lại nhưng bị Lâm Hi giữ
chặt cánh tay. Cô từ từ bước ra khỏi lưng Đoạn Dịch Hành, để lộ khuôn
mặt sưng đỏ, nhếch nhác của mình trước mắt Đoạn Minh Hiên. “Minh Hiên,
em thực sự không muốn cãi nhau với anh, hôm nay em rất mệt, muốn tạm
thời ở lại bên này, mong anh hiểu cho.” Thậm chí Lâm Hi cảm thấy, anh
căn bản không sợ ông nội phát hiện, nói không chừng, ông nội cái gì cũng
biết. Lâm Hi rùng mình một cái, nổi cả da gà. Sau này cô tuyệt đối không
được chọc vào Đoạn Dịch Hành. Trần Bạch Vi cười khẩy hai tiếng, ác ý
nhìn chằm chằm Đoạn Dịch Hành: “Mày vì Lâm Hi mà làm đến mức này, không
phải là muốn thay thế Minh Hiên cưới nó đấy chứ? Mày cũng thật là…” “Dì
Vi.” Lâm Hi nghe thấy không ổn, vội vàng chạy vào ngăn lại, “Sao dì có
thể ăn nói hàm hồ như vậy?” Đoạn Minh Hiên nhíu mày, ánh mắt nhìn về
phía Đoạn Dịch Hành thoáng qua một tia chán ghét. Anh ta thừa biết tâm
tư của Đoạn Dịch Hành đối với Lâm Hi, trước đây chỉ có đầy bụng tức
giận, giờ đây không biết vì sao, lại còn mang theo một tia bất an. Lâm
Hi vừa xuất hiện, trong lòng anh ta lập tức an tâm trở lại. “Tiểu Hi, em
dọn về đi được không?” Đoạn Minh Hiên khẩn cầu nói, “Anh bảo mẹ xin lỗi
em, anh cả muốn hạn chế cái gì cũng được, chuyện hôm nay coi như cho
qua, được không?” Trần Bạch Vi còn định nói gì đó nhưng bị Đoạn Minh
Hiên nắm chặt lấy cánh tay. Lâm Hi theo bản năng nhìn về phía Đoạn Dịch
Hành, phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình.