Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 52
Chương 52
Quả bóng bị đá qua đá lại ầm ĩ cả buổi tối, cuối cùng lại đá đến chỗ Lâm
Hi. Nếu là trước đây, cô nhất định sẽ nhượng bộ. Nhưng tối nay nhìn thấy
sự chán ghét của Trần Bạch Vi đối với mình, cô không còn mặt mũi nào mà
ở lại. “Xin lỗi, Minh Hiên.” Cơn giận của Đoạn Minh Hiên vì gò má sưng
đỏ của cô mà chỉ đành nén lại, ánh mắt khẩn cầu của anh ta lại lần nữa
nhìn chằm chằm vào Lâm Hi: “Tiểu Hi.” “Anh đừng làm khó em.” Lâm Hi cau
mày. “Được.” Đoạn Minh Hiên sợ chọc cô tức giận, chỉ đành lùi một bước,
“Vậy chuyện chúng ta đã hẹn cuối tháng cùng đi huyện Dung, vẫn còn tính
chứ?” Lâm Hi gật đầu: “Đương nhiên là tính rồi.” Cô cũng cảm ơn anh ta
vì lúc nãy đã bảo vệ mình trước mặt Trần Bạch Vi. Ánh mắt Đoạn Dịch Hành
lướt qua hai người, nhàn nhạt nói: “Lâm Hi, về ngủ.” “Vâng.” Lâm Hi đáp
một tiếng, lại nhìn Đoạn Minh Hiên một cái rồi mới rời đi. Sau khi hai
người đi khỏi, Trần Bạch Vi ngồi phịch xuống ghế sofa bắt đầu khóc lóc.
Đoạn Minh Hiên bị bà ta khóc đến đau cả đầu, kiên nhẫn hỏi: “Mẹ, mẹ nói
cho con biết, tại sao mẹ lại đánh Tiểu Hi?” “Chuyện này còn chưa xong
à?” Trần Bạch Vi mất hết cả thể diện, “Con là con trai mẹ, có thể bênh
vực mẹ một lần không?” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu
tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm”
thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i
cành d cây chấm hót v líu n Quả bóng bị đá qua đá lại ầm ĩ cả buổi tối,
cuối cùng lại đá đến chỗ Lâm Hi. Nếu là trước đây, cô nhất định sẽ
nhượng bộ. Nhưng tối nay nhìn thấy sự chán ghét của Trần Bạch Vi đối với
mình, cô không còn mặt mũi nào mà ở lại. “Xin lỗi, Minh Hiên.” Cơn giận
của Đoạn Minh Hiên vì gò má sưng đỏ của cô mà chỉ đành nén lại, ánh mắt
khẩn cầu của anh ta lại lần nữa nhìn chằm chằm vào Lâm Hi: “Tiểu Hi.”
“Anh đừng làm khó em.” Lâm Hi cau mày. “Được.” Đoạn Minh Hiên sợ chọc cô
tức giận, chỉ đành lùi một bước, “Vậy chuyện chúng ta đã hẹn cuối tháng
cùng đi huyện Dung, vẫn còn tính chứ?” Lâm Hi gật đầu: “Đương nhiên là
tính rồi.” Cô cũng cảm ơn anh ta vì lúc nãy đã bảo vệ mình trước mặt
Trần Bạch Vi. Ánh mắt Đoạn Dịch Hành lướt qua hai người, nhàn nhạt nói:
“Lâm Hi, về ngủ.” “Vâng.” Lâm Hi đáp một tiếng, lại nhìn Đoạn Minh Hiên
một cái rồi mới rời đi. Sau khi hai người đi khỏi, Trần Bạch Vi ngồi
phịch xuống ghế sofa bắt đầu khóc lóc. Đoạn Minh Hiên bị bà ta khóc đến
đau cả đầu, kiên nhẫn hỏi: “Mẹ, mẹ nói cho con biết, tại sao mẹ lại đánh
Tiểu Hi?” “Chuyện này còn chưa xong à?” Trần Bạch Vi mất hết cả thể
diện, “Con là con trai mẹ, có thể bênh vực mẹ một lần không?” Quả bóng
bị đá qua đá lại ầm ĩ cả buổi tối, cuối cùng lại đá đến chỗ Lâm Hi. Nếu
là trước đây, cô nhất định sẽ nhượng bộ. Nhưng tối nay nhìn thấy sự chán
ghét của Trần Bạch Vi đối với mình, cô không còn mặt mũi nào mà ở lại.
“Xin lỗi, Minh Hiên.” Cơn giận của Đoạn Minh Hiên vì gò má sưng đỏ của
cô mà chỉ đành nén lại, ánh mắt khẩn cầu của anh ta lại lần nữa nhìn
chằm chằm vào Lâm Hi: “Tiểu Hi.” “Anh đừng làm khó em.” Lâm Hi cau mày.
“Được.” Đoạn Minh Hiên sợ chọc cô tức giận, chỉ đành lùi một bước, “Vậy
chuyện chúng ta đã hẹn cuối tháng cùng đi huyện Dung, vẫn còn tính chứ?”
Lâm Hi gật đầu: “Đương nhiên là tính rồi.” Cô cũng cảm ơn anh ta vì lúc
nãy đã bảo vệ mình trước mặt Trần Bạch Vi. Ánh mắt Đoạn Dịch Hành lướt
qua hai người, nhàn nhạt nói: “Lâm Hi, về ngủ.” “Vâng.” Lâm Hi đáp một
tiếng, lại nhìn Đoạn Minh Hiên một cái rồi mới rời đi. Sau khi hai người
đi khỏi, Trần Bạch Vi ngồi phịch xuống ghế sofa bắt đầu khóc lóc. Đoạn
Minh Hiên bị bà ta khóc đến đau cả đầu, kiên nhẫn hỏi: “Mẹ, mẹ nói cho
con biết, tại sao mẹ lại đánh Tiểu Hi?” “Chuyện này còn chưa xong à?”
Trần Bạch Vi mất hết cả thể diện, “Con là con trai mẹ, có thể bênh vực
mẹ một lần không?” Quả bóng bị đá qua đá lại ầm ĩ cả buổi tối, cuối cùng
lại đá đến chỗ Lâm Hi. Nếu là trước đây, cô nhất định sẽ nhượng bộ.
Nhưng tối nay nhìn thấy sự chán ghét của Trần Bạch Vi đối với mình, cô
không còn mặt mũi nào mà ở lại. “Xin lỗi, Minh Hiên.” Cơn giận của Đoạn
Minh Hiên vì gò má sưng đỏ của cô mà chỉ đành nén lại, ánh mắt khẩn cầu
của anh ta lại lần nữa nhìn chằm chằm vào Lâm Hi: “Tiểu Hi.” “Anh đừng
làm khó em.” Lâm Hi cau mày. “Được.” Đoạn Minh Hiên sợ chọc cô tức giận,
chỉ đành lùi một bước, “Vậy chuyện chúng ta đã hẹn cuối tháng cùng đi
huyện Dung, vẫn còn tính chứ?” Lâm Hi gật đầu: “Đương nhiên là tính
rồi.” Cô cũng cảm ơn anh ta vì lúc nãy đã bảo vệ mình trước mặt Trần
Bạch Vi. Ánh mắt Đoạn Dịch Hành lướt qua hai người, nhàn nhạt nói: “Lâm
Hi, về ngủ.” “Vâng.” Lâm Hi đáp một tiếng, lại nhìn Đoạn Minh Hiên một
cái rồi mới rời đi. Sau khi hai người đi khỏi, Trần Bạch Vi ngồi phịch
xuống ghế sofa bắt đầu khóc lóc. Đoạn Minh Hiên bị bà ta khóc đến đau cả
đầu, kiên nhẫn hỏi: “Mẹ, mẹ nói cho con biết, tại sao mẹ lại đánh Tiểu
Hi?” “Chuyện này còn chưa xong à?” Trần Bạch Vi mất hết cả thể diện,
“Con là con trai mẹ, có thể bênh vực mẹ một lần không?” Quả bóng bị đá
qua đá lại ầm ĩ cả buổi tối, cuối cùng lại đá đến chỗ Lâm Hi. Nếu là
trước đây, cô nhất định sẽ nhượng bộ. Nhưng tối nay nhìn thấy sự chán
ghét của Trần Bạch Vi đối với mình, cô không còn mặt mũi nào mà ở lại.
“Xin lỗi, Minh Hiên.” Cơn giận của Đoạn Minh Hiên vì gò má sưng đỏ của
cô mà chỉ đành nén lại, ánh mắt khẩn cầu của anh ta lại lần nữa nhìn
chằm chằm vào Lâm Hi: “Tiểu Hi.” “Anh đừng làm khó em.” Lâm Hi cau mày.
“Được.” Đoạn Minh Hiên sợ chọc cô tức giận, chỉ đành lùi một bước, “Vậy
chuyện chúng ta đã hẹn cuối tháng cùng đi huyện Dung, vẫn còn tính chứ?”
Lâm Hi gật đầu: “Đương nhiên là tính rồi.” Cô cũng cảm ơn anh ta vì lúc
nãy đã bảo vệ mình trước mặt Trần Bạch Vi. Ánh mắt Đoạn Dịch Hành lướt
qua hai người, nhàn nhạt nói: “Lâm Hi, về ngủ.” “Vâng.” Lâm Hi đáp một
tiếng, lại nhìn Đoạn Minh Hiên một cái rồi mới rời đi. Sau khi hai người
đi khỏi, Trần Bạch Vi ngồi phịch xuống ghế sofa bắt đầu khóc lóc. Đoạn
Minh Hiên bị bà ta khóc đến đau cả đầu, kiên nhẫn hỏi: “Mẹ, mẹ nói cho
con biết, tại sao mẹ lại đánh Tiểu Hi?” “Chuyện này còn chưa xong à?”
Trần Bạch Vi mất hết cả thể diện, “Con là con trai mẹ, có thể bênh vực
mẹ một lần không?” “Báo cáo tôi xem rồi, vẫn có tiềm năng thị trường,
tôi sẽ bảo thư ký Lâm sắp xếp lịch trình nửa tháng sau.” Lâm Hi nghe anh
nhắc đến mình, đợi anh cúp máy liền hỏi: “Anh phải đi công tác à?” Đoạn
Dịch Hành: “Ừ, chắc phải đi khoảng một tuần, sắp xếp vào cuối tháng, tạm
thời chưa vội, cứ lo công việc hiện tại trước đã.” Lâm Hi hỏi: “Đi đâu
thế ạ?” Đoạn Dịch Hành: “Thành phố H.” Lâm Hi sững sờ: “Thành phố H?
Huyện Dung chính là huyện trực thuộc thành phố H.” “Ừ.” Đoạn Dịch Hành
tất nhiên biết, nhưng đi công tác thành phố H thuần túy là trùng hợp, “Ở
đó có gì chơi không?” Lâm Hi cười gượng gạo: “Tuy em sinh ra ở thành phố
H nhưng sáu tuổi em đã đến thành phố B rồi, thật sự cũng không biết.”
Đoạn Dịch Hành: “Vậy để tôi đi xem trước, có gì vui sẽ nói cho em biết.”
Lâm Hi bật cười, làm như đi du lịch vậy. Vì chuyến công tác cuối tháng,
mọi công việc của Đoạn Dịch Hành đều bị dồn lại, ngân hạnh cũng không đi
xem được. Nửa tháng sau, Đoạn Dịch Hành bay đến thành phố H, Lâm Hi với
tư cách là thư ký của anh, công việc bỗng chốc nhàn rỗi hẳn đi. Cô đếm
từng ngày trên lịch. Cuối tháng 11, chiều tối thứ 6, cô cùng Đoạn Minh
Hiên bay đến thành phố H rồi chuyển xe đến huyện Dung. Lúc đó, Đoạn Dịch
Hành cũng sắp kết thúc chuyến công tác.