Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 57
Chương 57
Đại sảnh khách sạn ồn ào hỗn loạn, Lâm Hi đưa mắt nhìn cơn mưa xối xả
ngoài cửa sổ. Đoạn Dịch Hành giữ lấy vali của hai người, đưa ra quyết
định: “Đến khách sạn xa hơn chút đi.” Anh vừa định quay người thì cánh
tay đã bị Lâm Hi giữ lại. “Thôi bỏ đi, ở tạm một đêm trước đã.” Lâm Hi
cố gắng tỏ ra tự nhiên, không để lộ sự lúng túng, “Thời tiết tệ quá, đi
đường cũng không an toàn.” Đoạn Dịch Hành nắm chặt tay kéo vali: “Vậy đi
thôi, cặp đôi kia vừa nãy đã xuống rồi.” Lâm Hi đã nhìn thấy từ sớm,
trông giống một cặp sinh viên đại học. Làm xong thủ tục, bốn người cùng
lên lầu. Lâm Hi bị cô gái nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, đưa tay vuốt
tóc. Cô gái ghé sát Lâm Hi, cười nói bên tai cô: “Bạn trai chị đẹp trai
quá.” Giọng cô ấy không nhỏ, trong thang máy còn có người khác, tất cả
đều nhìn về phía Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành. “Chúng tôi không phải…” “Cảm
ơn.” Đoạn Dịch Hành từ phía sau Lâm Hi vòng tay qua vai cô, cắt ngang
lời phủ nhận của cô. Cô gái cười tủm tỉm, không nhịn được nhìn chằm chằm
Đoạn Dịch Hành thêm mấy lần. Bạn trai cô ấy có chút ghen, bóp cằm cô ấy
xoay người lại. Vai áo ẩm ướt của Lâm Hi cọ vào lồng ngực Đoạn Dịch
Hành, cảm thấy hơi nóng trên người anh như lan sang cả mặt cô rồi. Ghép
các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào
đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé.
Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Đại sảnh khách sạn ồn ào hỗn loạn, Lâm Hi đưa mắt nhìn cơn mưa xối xả
ngoài cửa sổ. Đoạn Dịch Hành giữ lấy vali của hai người, đưa ra quyết
định: “Đến khách sạn xa hơn chút đi.” Anh vừa định quay người thì cánh
tay đã bị Lâm Hi giữ lại. “Thôi bỏ đi, ở tạm một đêm trước đã.” Lâm Hi
cố gắng tỏ ra tự nhiên, không để lộ sự lúng túng, “Thời tiết tệ quá, đi
đường cũng không an toàn.” Đoạn Dịch Hành nắm chặt tay kéo vali: “Vậy đi
thôi, cặp đôi kia vừa nãy đã xuống rồi.” Lâm Hi đã nhìn thấy từ sớm,
trông giống một cặp sinh viên đại học. Làm xong thủ tục, bốn người cùng
lên lầu. Lâm Hi bị cô gái nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, đưa tay vuốt
tóc. Cô gái ghé sát Lâm Hi, cười nói bên tai cô: “Bạn trai chị đẹp trai
quá.” Giọng cô ấy không nhỏ, trong thang máy còn có người khác, tất cả
đều nhìn về phía Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành. “Chúng tôi không phải…” “Cảm
ơn.” Đoạn Dịch Hành từ phía sau Lâm Hi vòng tay qua vai cô, cắt ngang
lời phủ nhận của cô. Cô gái cười tủm tỉm, không nhịn được nhìn chằm chằm
Đoạn Dịch Hành thêm mấy lần. Bạn trai cô ấy có chút ghen, bóp cằm cô ấy
xoay người lại. Vai áo ẩm ướt của Lâm Hi cọ vào lồng ngực Đoạn Dịch
Hành, cảm thấy hơi nóng trên người anh như lan sang cả mặt cô rồi. Đại
sảnh khách sạn ồn ào hỗn loạn, Lâm Hi đưa mắt nhìn cơn mưa xối xả ngoài
cửa sổ. Đoạn Dịch Hành giữ lấy vali của hai người, đưa ra quyết định:
“Đến khách sạn xa hơn chút đi.” Anh vừa định quay người thì cánh tay đã
bị Lâm Hi giữ lại. “Thôi bỏ đi, ở tạm một đêm trước đã.” Lâm Hi cố gắng
tỏ ra tự nhiên, không để lộ sự lúng túng, “Thời tiết tệ quá, đi đường
cũng không an toàn.” Đoạn Dịch Hành nắm chặt tay kéo vali: “Vậy đi thôi,
cặp đôi kia vừa nãy đã xuống rồi.” Lâm Hi đã nhìn thấy từ sớm, trông
giống một cặp sinh viên đại học. Làm xong thủ tục, bốn người cùng lên
lầu. Lâm Hi bị cô gái nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, đưa tay vuốt tóc.
Cô gái ghé sát Lâm Hi, cười nói bên tai cô: “Bạn trai chị đẹp trai quá.”
Giọng cô ấy không nhỏ, trong thang máy còn có người khác, tất cả đều
nhìn về phía Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành. “Chúng tôi không phải…” “Cảm ơn.”
Đoạn Dịch Hành từ phía sau Lâm Hi vòng tay qua vai cô, cắt ngang lời phủ
nhận của cô. Cô gái cười tủm tỉm, không nhịn được nhìn chằm chằm Đoạn
Dịch Hành thêm mấy lần. Bạn trai cô ấy có chút ghen, bóp cằm cô ấy xoay
người lại. Vai áo ẩm ướt của Lâm Hi cọ vào lồng ngực Đoạn Dịch Hành, cảm
thấy hơi nóng trên người anh như lan sang cả mặt cô rồi. Đại sảnh khách
sạn ồn ào hỗn loạn, Lâm Hi đưa mắt nhìn cơn mưa xối xả ngoài cửa sổ.
Đoạn Dịch Hành giữ lấy vali của hai người, đưa ra quyết định: “Đến khách
sạn xa hơn chút đi.” Anh vừa định quay người thì cánh tay đã bị Lâm Hi
giữ lại. “Thôi bỏ đi, ở tạm một đêm trước đã.” Lâm Hi cố gắng tỏ ra tự
nhiên, không để lộ sự lúng túng, “Thời tiết tệ quá, đi đường cũng không
an toàn.” Đoạn Dịch Hành nắm chặt tay kéo vali: “Vậy đi thôi, cặp đôi
kia vừa nãy đã xuống rồi.” Lâm Hi đã nhìn thấy từ sớm, trông giống một
cặp sinh viên đại học. Làm xong thủ tục, bốn người cùng lên lầu. Lâm Hi
bị cô gái nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, đưa tay vuốt tóc. Cô gái ghé
sát Lâm Hi, cười nói bên tai cô: “Bạn trai chị đẹp trai quá.” Giọng cô
ấy không nhỏ, trong thang máy còn có người khác, tất cả đều nhìn về phía
Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành. “Chúng tôi không phải…” “Cảm ơn.” Đoạn Dịch
Hành từ phía sau Lâm Hi vòng tay qua vai cô, cắt ngang lời phủ nhận của
cô. Cô gái cười tủm tỉm, không nhịn được nhìn chằm chằm Đoạn Dịch Hành
thêm mấy lần. Bạn trai cô ấy có chút ghen, bóp cằm cô ấy xoay người lại.
Vai áo ẩm ướt của Lâm Hi cọ vào lồng ngực Đoạn Dịch Hành, cảm thấy hơi
nóng trên người anh như lan sang cả mặt cô rồi. Đại sảnh khách sạn ồn ào
hỗn loạn, Lâm Hi đưa mắt nhìn cơn mưa xối xả ngoài cửa sổ. Đoạn Dịch
Hành giữ lấy vali của hai người, đưa ra quyết định: “Đến khách sạn xa
hơn chút đi.” Anh vừa định quay người thì cánh tay đã bị Lâm Hi giữ lại.
“Thôi bỏ đi, ở tạm một đêm trước đã.” Lâm Hi cố gắng tỏ ra tự nhiên,
không để lộ sự lúng túng, “Thời tiết tệ quá, đi đường cũng không an
toàn.” Đoạn Dịch Hành nắm chặt tay kéo vali: “Vậy đi thôi, cặp đôi kia
vừa nãy đã xuống rồi.” Lâm Hi đã nhìn thấy từ sớm, trông giống một cặp
sinh viên đại học. Làm xong thủ tục, bốn người cùng lên lầu. Lâm Hi bị
cô gái nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, đưa tay vuốt tóc. Cô gái ghé sát
Lâm Hi, cười nói bên tai cô: “Bạn trai chị đẹp trai quá.” Giọng cô ấy
không nhỏ, trong thang máy còn có người khác, tất cả đều nhìn về phía
Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành. “Chúng tôi không phải…” “Cảm ơn.” Đoạn Dịch
Hành từ phía sau Lâm Hi vòng tay qua vai cô, cắt ngang lời phủ nhận của
cô. Cô gái cười tủm tỉm, không nhịn được nhìn chằm chằm Đoạn Dịch Hành
thêm mấy lần. Bạn trai cô ấy có chút ghen, bóp cằm cô ấy xoay người lại.
Vai áo ẩm ướt của Lâm Hi cọ vào lồng ngực Đoạn Dịch Hành, cảm thấy hơi
nóng trên người anh như lan sang cả mặt cô rồi. Đoạn Dịch Hành ừ một
tiếng, mở vali của mình ra, chuẩn bị quần áo lát nữa đi tắm. Mười phút
sau, Lâm Hi chỉ còn lại ngọn tóc hơi ẩm. Cô ra khỏi phòng tắm, nói với
Đoạn Dịch Hành: “Anh đi tắm đi, em ra ngoài đi dạo chút.” “Đừng ra
ngoài.” Đoạn Dịch Hành đứng dậy ngăn cản, “Trong khách sạn người nào
cũng có, tôi không yên tâm.” Nhất là vừa tắm xong, khuôn mặt như đóa sen
mới nở, khó đảm bảo không có kẻ nảy sinh ý đồ xấu. Lâm Hi dừng bước,
chậm chạp quay về phía đầu giường. Đoạn Dịch Hành bật cười: “Em nghỉ
ngơi trước đi, tôi còn sợ em nhìn trộm tôi tắm à?” “Ai thèm nhìn trộm
anh tắm.” Lâm Hi vội vàng phản bác, “Cái kính này cũng đâu có nhìn thấy
gì.” Chỉ có thể nhìn thấy cái bóng mờ ảo, nhưng thế cũng đủ ngượng rồi.
Đoạn Dịch Hành vào phòng tắm, khóe miệng còn vương nụ cười, chỉ là sau
khi hơi nóng bốc lên, anh không cười nổi nữa. Phòng tắm nhỏ xíu, còn
không to bằng nhà vệ sinh ở nhà, bên trong tràn ngập mùi hương của Lâm
Hi. Cô đã ở đây trút bỏ quần áo, nhắm mắt gội đầu, sữa tắm xoa thành bọt
trên người cô. Đoạn Dịch Hành nhắm mắt lại, trong đầu toàn là những ý
nghĩ đen tối, anh khẽ th* d*c, vặn thấp nhiệt độ nước. Lâm Hi nằm
nghiêng một bên giường, quay lưng về phía vách kính. Nghe tiếng nước
chảy, vành tai lặng lẽ đỏ lên. Hồi lâu sau, cửa phòng tắm mở ra, cô vội
vàng nhắm mắt lại… giả vờ ngủ.