Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 59
Chương 59
Lâm Hi nghiêng đầu, dùng ánh mắt hỏi Đoạn Dịch Hành: “Ai là bảo bối của
anh?” Đoạn Dịch Hành nhún vai, đáp lại sự hả hê khi người gặp họa lúc
nãy của cô. Người phụ nữ đứng trước cửa bật ra tiếng cười khẽ đầy kiều
mị: “Hai người… không phải là người yêu đúng không?” Đoạn Dịch Hành hơi
hất cằm, ra hiệu Lâm Hi qua đây. Lâm Hi hừ một tiếng, đứng yên không
động đậy, hoa đào của ai người nấy giải quyết. Đoạn Dịch Hành khẽ gật
đầu, quay sang nói với người phụ nữ đang dây dưa: “Cô nói đúng rồi, cô
ấy là thư ký của tôi.” “Đoạn Dịch Hành.” Tim Lâm Hi giật thót, sợ bị
người ta hiểu lầm, vội vàng lao ra khỏi nhà vệ sinh, một tay bịt miệng
anh lại. Đoạn Dịch Hành đỡ lấy eo cô, ánh mắt dán chặt. Anh chậm rãi lùi
hai bước, cho đến khi lưng tựa vào tường. Ánh mắt người phụ nữ đảo qua
đảo lại giữa hai người, chẳng lẽ mình nhìn nhầm? Lâm Hi liếc mắt, hắng
giọng, giả vờ hung dữ đuổi người: “Sao cô còn chưa đi?” Người phụ nữ
không biết xấu hổ là gì, cô ta bám lấy khung cửa cười với Lâm Hi: “Anh
ta thật sự là bạn trai của cô à?” “Hàng thật giá thật.” Con người ta hễ
chột dạ thì tiếng sẽ to. Một câu này của Lâm Hy khiến khách phòng đối
diện cũng bị lôi ra xem náo nhiệt. Một nam một nữ, trông giống vợ chồng,
hai người chỉ thò đầu ra xem náo nhiệt bên này. Lâm Hi: “…” Ghép các chữ
hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc
nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con
ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Lâm Hi
nghiêng đầu, dùng ánh mắt hỏi Đoạn Dịch Hành: “Ai là bảo bối của anh?”
Đoạn Dịch Hành nhún vai, đáp lại sự hả hê khi người gặp họa lúc nãy của
cô. Người phụ nữ đứng trước cửa bật ra tiếng cười khẽ đầy kiều mị: “Hai
người… không phải là người yêu đúng không?” Đoạn Dịch Hành hơi hất cằm,
ra hiệu Lâm Hi qua đây. Lâm Hi hừ một tiếng, đứng yên không động đậy,
hoa đào của ai người nấy giải quyết. Đoạn Dịch Hành khẽ gật đầu, quay
sang nói với người phụ nữ đang dây dưa: “Cô nói đúng rồi, cô ấy là thư
ký của tôi.” “Đoạn Dịch Hành.” Tim Lâm Hi giật thót, sợ bị người ta hiểu
lầm, vội vàng lao ra khỏi nhà vệ sinh, một tay bịt miệng anh lại. Đoạn
Dịch Hành đỡ lấy eo cô, ánh mắt dán chặt. Anh chậm rãi lùi hai bước, cho
đến khi lưng tựa vào tường. Ánh mắt người phụ nữ đảo qua đảo lại giữa
hai người, chẳng lẽ mình nhìn nhầm? Lâm Hi liếc mắt, hắng giọng, giả vờ
hung dữ đuổi người: “Sao cô còn chưa đi?” Người phụ nữ không biết xấu hổ
là gì, cô ta bám lấy khung cửa cười với Lâm Hi: “Anh ta thật sự là bạn
trai của cô à?” “Hàng thật giá thật.” Con người ta hễ chột dạ thì tiếng
sẽ to. Một câu này của Lâm Hy khiến khách phòng đối diện cũng bị lôi ra
xem náo nhiệt. Một nam một nữ, trông giống vợ chồng, hai người chỉ thò
đầu ra xem náo nhiệt bên này. Lâm Hi: “…” Lâm Hi nghiêng đầu, dùng ánh
mắt hỏi Đoạn Dịch Hành: “Ai là bảo bối của anh?” Đoạn Dịch Hành nhún
vai, đáp lại sự hả hê khi người gặp họa lúc nãy của cô. Người phụ nữ
đứng trước cửa bật ra tiếng cười khẽ đầy kiều mị: “Hai người… không phải
là người yêu đúng không?” Đoạn Dịch Hành hơi hất cằm, ra hiệu Lâm Hi qua
đây. Lâm Hi hừ một tiếng, đứng yên không động đậy, hoa đào của ai người
nấy giải quyết. Đoạn Dịch Hành khẽ gật đầu, quay sang nói với người phụ
nữ đang dây dưa: “Cô nói đúng rồi, cô ấy là thư ký của tôi.” “Đoạn Dịch
Hành.” Tim Lâm Hi giật thót, sợ bị người ta hiểu lầm, vội vàng lao ra
khỏi nhà vệ sinh, một tay bịt miệng anh lại. Đoạn Dịch Hành đỡ lấy eo
cô, ánh mắt dán chặt. Anh chậm rãi lùi hai bước, cho đến khi lưng tựa
vào tường. Ánh mắt người phụ nữ đảo qua đảo lại giữa hai người, chẳng lẽ
mình nhìn nhầm? Lâm Hi liếc mắt, hắng giọng, giả vờ hung dữ đuổi người:
“Sao cô còn chưa đi?” Người phụ nữ không biết xấu hổ là gì, cô ta bám
lấy khung cửa cười với Lâm Hi: “Anh ta thật sự là bạn trai của cô à?”
“Hàng thật giá thật.” Con người ta hễ chột dạ thì tiếng sẽ to. Một câu
này của Lâm Hy khiến khách phòng đối diện cũng bị lôi ra xem náo nhiệt.
Một nam một nữ, trông giống vợ chồng, hai người chỉ thò đầu ra xem náo
nhiệt bên này. Lâm Hi: “…” Lâm Hi nghiêng đầu, dùng ánh mắt hỏi Đoạn
Dịch Hành: “Ai là bảo bối của anh?” Đoạn Dịch Hành nhún vai, đáp lại sự
hả hê khi người gặp họa lúc nãy của cô. Người phụ nữ đứng trước cửa bật
ra tiếng cười khẽ đầy kiều mị: “Hai người… không phải là người yêu đúng
không?” Đoạn Dịch Hành hơi hất cằm, ra hiệu Lâm Hi qua đây. Lâm Hi hừ
một tiếng, đứng yên không động đậy, hoa đào của ai người nấy giải quyết.
Đoạn Dịch Hành khẽ gật đầu, quay sang nói với người phụ nữ đang dây dưa:
“Cô nói đúng rồi, cô ấy là thư ký của tôi.” “Đoạn Dịch Hành.” Tim Lâm Hi
giật thót, sợ bị người ta hiểu lầm, vội vàng lao ra khỏi nhà vệ sinh,
một tay bịt miệng anh lại. Đoạn Dịch Hành đỡ lấy eo cô, ánh mắt dán
chặt. Anh chậm rãi lùi hai bước, cho đến khi lưng tựa vào tường. Ánh mắt
người phụ nữ đảo qua đảo lại giữa hai người, chẳng lẽ mình nhìn nhầm?
Lâm Hi liếc mắt, hắng giọng, giả vờ hung dữ đuổi người: “Sao cô còn chưa
đi?” Người phụ nữ không biết xấu hổ là gì, cô ta bám lấy khung cửa cười
với Lâm Hi: “Anh ta thật sự là bạn trai của cô à?” “Hàng thật giá thật.”
Con người ta hễ chột dạ thì tiếng sẽ to. Một câu này của Lâm Hy khiến
khách phòng đối diện cũng bị lôi ra xem náo nhiệt. Một nam một nữ, trông
giống vợ chồng, hai người chỉ thò đầu ra xem náo nhiệt bên này. Lâm Hi:
“…” Lâm Hi nghiêng đầu, dùng ánh mắt hỏi Đoạn Dịch Hành: “Ai là bảo bối
của anh?” Đoạn Dịch Hành nhún vai, đáp lại sự hả hê khi người gặp họa
lúc nãy của cô. Người phụ nữ đứng trước cửa bật ra tiếng cười khẽ đầy
kiều mị: “Hai người… không phải là người yêu đúng không?” Đoạn Dịch Hành
hơi hất cằm, ra hiệu Lâm Hi qua đây. Lâm Hi hừ một tiếng, đứng yên không
động đậy, hoa đào của ai người nấy giải quyết. Đoạn Dịch Hành khẽ gật
đầu, quay sang nói với người phụ nữ đang dây dưa: “Cô nói đúng rồi, cô
ấy là thư ký của tôi.” “Đoạn Dịch Hành.” Tim Lâm Hi giật thót, sợ bị
người ta hiểu lầm, vội vàng lao ra khỏi nhà vệ sinh, một tay bịt miệng
anh lại. Đoạn Dịch Hành đỡ lấy eo cô, ánh mắt dán chặt. Anh chậm rãi lùi
hai bước, cho đến khi lưng tựa vào tường. Ánh mắt người phụ nữ đảo qua
đảo lại giữa hai người, chẳng lẽ mình nhìn nhầm? Lâm Hi liếc mắt, hắng
giọng, giả vờ hung dữ đuổi người: “Sao cô còn chưa đi?” Người phụ nữ
không biết xấu hổ là gì, cô ta bám lấy khung cửa cười với Lâm Hi: “Anh
ta thật sự là bạn trai của cô à?” “Hàng thật giá thật.” Con người ta hễ
chột dạ thì tiếng sẽ to. Một câu này của Lâm Hy khiến khách phòng đối
diện cũng bị lôi ra xem náo nhiệt. Một nam một nữ, trông giống vợ chồng,
hai người chỉ thò đầu ra xem náo nhiệt bên này. Lâm Hi: “…” Trong giây
lát ngẩn ngơ, Đoạn Dịch Hành cũng đang nhìn Lâm Hi. Anh nhớ lại người
đàn ông đối diện nói Lâm Hi là “hoa hồng trắng”, Đoạn Dịch Hành lại
không nghĩ vậy. Cô rõ ràng là đóa hoa nhài “thanh khiết xuất trần, dịu
dàng như ánh trăng”. Nhìn một cái là thưởng thức, nhìn hai cái đã là mạo
phạm. Anh không chỉ nhìn, còn từng hôn. Đoạn Dịch Hành dời mắt đi, lại
hỏi: “Ánh đèn được chưa?” Lâm Hi chợt bừng tỉnh, thầm giận bản thân như
bị trúng tà. “Được rồi ạ.” Cô vội vàng trả lời rồi nằm xuống. Ban ngày
hai người đều đã nghỉ ngơi, ngoài hành lang thi thoảng vẫn có người nói
chuyện, giờ này chẳng ai ngủ được. Lâm Hi rất cần cái gì đó để phá vỡ sự
yên tĩnh trong phòng, như tự nói một mình: “Tivi trong phòng có xem được
không nhỉ?” Đoạn Dịch Hành với tay lấy điều khiển từ xa, nói: “Chắc là
được.” Vị tổng tài cao ngạo quả thực chưa từng tự mình bật tivi bao giờ,
ấn nút nguồn theo hướng dẫn tiếng Trung trên điều khiển. Hồi lâu không
phản ứng, Lâm Hi vừa định ngồi dậy xem thử thì điện thoại đột nhiên reo
lên. Cô cầm lên xem, là cuộc gọi video của Đoạn Minh Hiên!