Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 71
Chương 71
Đoạn Dịch Hành dừng công việc trong tay, hỏi Đàm Kỳ: “Uống gì không?”
Đàm Kỳ vắt chéo chân, dựa vào lưng ghế, hơi nghiêng người nói: “Không
uống, tôi nóng lòng muốn cùng anh dùng bữa tối hơn.” Đoạn Dịch Hành mím
môi cười nhẹ: “Cô có vẻ rất hài lòng với sự sắp xếp của gia đình?” “Hài
lòng.” Đàm Kỳ nhìn chằm chằm vào Đoạn Dịch Hành, “Nói thật, nếu là người
khác có thể tôi sẽ do dự, nhưng đối tượng kết hôn là anh thì tôi hoàn
toàn có thể chấp nhận.” Đoạn Dịch Hành: “Cô có nghe qua bát quái về tôi
trong giới chưa? Ví dụ như chuyện tình cảm?” Đàm Kỳ lắc đầu: “Tin vỉa hè
về gia đình anh thì nghe không ít, nhưng chuyện tình cảm thì thật sự
không có.” “Vậy cô nói xem, một người đàn ông ba mươi tuổi bình thường
như tôi, tại sao bên cạnh lại không có bạn gái?” Đoạn Dịch Hành khẽ cười
nhạt. Đàm Kỳ tìm lý do giúp anh: “OK, tôi thừa nhận những người thành
đạt thường có tinh lực dồi dào, nhưng cũng không phải thánh thần. Mẹ anh
mất khi anh còn rất nhỏ, nhà cậu anh cũng không giúp được gì nhiều. Anh
muốn giành quyền kiểm soát nhà họ Đoạn và Ngân Phàm, sự gian khổ và hy
sinh trong đó người thường không thể tưởng tượng nổi, anh còn thời gian
để yêu đương sao?” “Không có thời gian chỉ là một phần.” Đoạn Dịch Hành
nhướng mi mắt, nhẹ nhàng liếc cô ấy một cái, “Một lý do khác là tôi đã
có người trong lòng.” Đàm Kỳ sửng sốt, theo bản năng phản bác: “Không
thể nào.” Đoạn Dịch Hành hỏi ngược lại: “Tại sao không thể?” “Anh có
người mình thích, không thể nào một chút gió cũng không lọt ra ngoài.”
Trong lòng Đàm Kỳ vẫn rất kinh ngạc, “Nhưng bên cạnh anh ngay cả một
người khác giới cũng không có.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ
trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng
chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non
chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Đoạn Dịch Hành dừng công việc
trong tay, hỏi Đàm Kỳ: “Uống gì không?” Đàm Kỳ vắt chéo chân, dựa vào
lưng ghế, hơi nghiêng người nói: “Không uống, tôi nóng lòng muốn cùng
anh dùng bữa tối hơn.” Đoạn Dịch Hành mím môi cười nhẹ: “Cô có vẻ rất
hài lòng với sự sắp xếp của gia đình?” “Hài lòng.” Đàm Kỳ nhìn chằm chằm
vào Đoạn Dịch Hành, “Nói thật, nếu là người khác có thể tôi sẽ do dự,
nhưng đối tượng kết hôn là anh thì tôi hoàn toàn có thể chấp nhận.” Đoạn
Dịch Hành: “Cô có nghe qua bát quái về tôi trong giới chưa? Ví dụ như
chuyện tình cảm?” Đàm Kỳ lắc đầu: “Tin vỉa hè về gia đình anh thì nghe
không ít, nhưng chuyện tình cảm thì thật sự không có.” “Vậy cô nói xem,
một người đàn ông ba mươi tuổi bình thường như tôi, tại sao bên cạnh lại
không có bạn gái?” Đoạn Dịch Hành khẽ cười nhạt. Đàm Kỳ tìm lý do giúp
anh: “OK, tôi thừa nhận những người thành đạt thường có tinh lực dồi
dào, nhưng cũng không phải thánh thần. Mẹ anh mất khi anh còn rất nhỏ,
nhà cậu anh cũng không giúp được gì nhiều. Anh muốn giành quyền kiểm
soát nhà họ Đoạn và Ngân Phàm, sự gian khổ và hy sinh trong đó người
thường không thể tưởng tượng nổi, anh còn thời gian để yêu đương sao?”
“Không có thời gian chỉ là một phần.” Đoạn Dịch Hành nhướng mi mắt, nhẹ
nhàng liếc cô ấy một cái, “Một lý do khác là tôi đã có người trong
lòng.” Đàm Kỳ sửng sốt, theo bản năng phản bác: “Không thể nào.” Đoạn
Dịch Hành hỏi ngược lại: “Tại sao không thể?” “Anh có người mình thích,
không thể nào một chút gió cũng không lọt ra ngoài.” Trong lòng Đàm Kỳ
vẫn rất kinh ngạc, “Nhưng bên cạnh anh ngay cả một người khác giới cũng
không có.” Đoạn Dịch Hành dừng công việc trong tay, hỏi Đàm Kỳ: “Uống gì
không?” Đàm Kỳ vắt chéo chân, dựa vào lưng ghế, hơi nghiêng người nói:
“Không uống, tôi nóng lòng muốn cùng anh dùng bữa tối hơn.” Đoạn Dịch
Hành mím môi cười nhẹ: “Cô có vẻ rất hài lòng với sự sắp xếp của gia
đình?” “Hài lòng.” Đàm Kỳ nhìn chằm chằm vào Đoạn Dịch Hành, “Nói thật,
nếu là người khác có thể tôi sẽ do dự, nhưng đối tượng kết hôn là anh
thì tôi hoàn toàn có thể chấp nhận.” Đoạn Dịch Hành: “Cô có nghe qua bát
quái về tôi trong giới chưa? Ví dụ như chuyện tình cảm?” Đàm Kỳ lắc đầu:
“Tin vỉa hè về gia đình anh thì nghe không ít, nhưng chuyện tình cảm thì
thật sự không có.” “Vậy cô nói xem, một người đàn ông ba mươi tuổi bình
thường như tôi, tại sao bên cạnh lại không có bạn gái?” Đoạn Dịch Hành
khẽ cười nhạt. Đàm Kỳ tìm lý do giúp anh: “OK, tôi thừa nhận những người
thành đạt thường có tinh lực dồi dào, nhưng cũng không phải thánh thần.
Mẹ anh mất khi anh còn rất nhỏ, nhà cậu anh cũng không giúp được gì
nhiều. Anh muốn giành quyền kiểm soát nhà họ Đoạn và Ngân Phàm, sự gian
khổ và hy sinh trong đó người thường không thể tưởng tượng nổi, anh còn
thời gian để yêu đương sao?” “Không có thời gian chỉ là một phần.” Đoạn
Dịch Hành nhướng mi mắt, nhẹ nhàng liếc cô ấy một cái, “Một lý do khác
là tôi đã có người trong lòng.” Đàm Kỳ sửng sốt, theo bản năng phản bác:
“Không thể nào.” Đoạn Dịch Hành hỏi ngược lại: “Tại sao không thể?” “Anh
có người mình thích, không thể nào một chút gió cũng không lọt ra
ngoài.” Trong lòng Đàm Kỳ vẫn rất kinh ngạc, “Nhưng bên cạnh anh ngay cả
một người khác giới cũng không có.” Đoạn Dịch Hành dừng công việc trong
tay, hỏi Đàm Kỳ: “Uống gì không?” Đàm Kỳ vắt chéo chân, dựa vào lưng
ghế, hơi nghiêng người nói: “Không uống, tôi nóng lòng muốn cùng anh
dùng bữa tối hơn.” Đoạn Dịch Hành mím môi cười nhẹ: “Cô có vẻ rất hài
lòng với sự sắp xếp của gia đình?” “Hài lòng.” Đàm Kỳ nhìn chằm chằm vào
Đoạn Dịch Hành, “Nói thật, nếu là người khác có thể tôi sẽ do dự, nhưng
đối tượng kết hôn là anh thì tôi hoàn toàn có thể chấp nhận.” Đoạn Dịch
Hành: “Cô có nghe qua bát quái về tôi trong giới chưa? Ví dụ như chuyện
tình cảm?” Đàm Kỳ lắc đầu: “Tin vỉa hè về gia đình anh thì nghe không
ít, nhưng chuyện tình cảm thì thật sự không có.” “Vậy cô nói xem, một
người đàn ông ba mươi tuổi bình thường như tôi, tại sao bên cạnh lại
không có bạn gái?” Đoạn Dịch Hành khẽ cười nhạt. Đàm Kỳ tìm lý do giúp
anh: “OK, tôi thừa nhận những người thành đạt thường có tinh lực dồi
dào, nhưng cũng không phải thánh thần. Mẹ anh mất khi anh còn rất nhỏ,
nhà cậu anh cũng không giúp được gì nhiều. Anh muốn giành quyền kiểm
soát nhà họ Đoạn và Ngân Phàm, sự gian khổ và hy sinh trong đó người
thường không thể tưởng tượng nổi, anh còn thời gian để yêu đương sao?”
“Không có thời gian chỉ là một phần.” Đoạn Dịch Hành nhướng mi mắt, nhẹ
nhàng liếc cô ấy một cái, “Một lý do khác là tôi đã có người trong
lòng.” Đàm Kỳ sửng sốt, theo bản năng phản bác: “Không thể nào.” Đoạn
Dịch Hành hỏi ngược lại: “Tại sao không thể?” “Anh có người mình thích,
không thể nào một chút gió cũng không lọt ra ngoài.” Trong lòng Đàm Kỳ
vẫn rất kinh ngạc, “Nhưng bên cạnh anh ngay cả một người khác giới cũng
không có.” Đoạn Dịch Hành dừng công việc trong tay, hỏi Đàm Kỳ: “Uống gì
không?” Đàm Kỳ vắt chéo chân, dựa vào lưng ghế, hơi nghiêng người nói:
“Không uống, tôi nóng lòng muốn cùng anh dùng bữa tối hơn.” Đoạn Dịch
Hành mím môi cười nhẹ: “Cô có vẻ rất hài lòng với sự sắp xếp của gia
đình?” “Hài lòng.” Đàm Kỳ nhìn chằm chằm vào Đoạn Dịch Hành, “Nói thật,
nếu là người khác có thể tôi sẽ do dự, nhưng đối tượng kết hôn là anh
thì tôi hoàn toàn có thể chấp nhận.” Đoạn Dịch Hành: “Cô có nghe qua bát
quái về tôi trong giới chưa? Ví dụ như chuyện tình cảm?” Đàm Kỳ lắc đầu:
“Tin vỉa hè về gia đình anh thì nghe không ít, nhưng chuyện tình cảm thì
thật sự không có.” “Vậy cô nói xem, một người đàn ông ba mươi tuổi bình
thường như tôi, tại sao bên cạnh lại không có bạn gái?” Đoạn Dịch Hành
khẽ cười nhạt. Đàm Kỳ tìm lý do giúp anh: “OK, tôi thừa nhận những người
thành đạt thường có tinh lực dồi dào, nhưng cũng không phải thánh thần.
Mẹ anh mất khi anh còn rất nhỏ, nhà cậu anh cũng không giúp được gì
nhiều. Anh muốn giành quyền kiểm soát nhà họ Đoạn và Ngân Phàm, sự gian
khổ và hy sinh trong đó người thường không thể tưởng tượng nổi, anh còn
thời gian để yêu đương sao?” “Không có thời gian chỉ là một phần.” Đoạn
Dịch Hành nhướng mi mắt, nhẹ nhàng liếc cô ấy một cái, “Một lý do khác
là tôi đã có người trong lòng.” Đàm Kỳ sửng sốt, theo bản năng phản bác:
“Không thể nào.” Đoạn Dịch Hành hỏi ngược lại: “Tại sao không thể?” “Anh
có người mình thích, không thể nào một chút gió cũng không lọt ra
ngoài.” Trong lòng Đàm Kỳ vẫn rất kinh ngạc, “Nhưng bên cạnh anh ngay cả
một người khác giới cũng không có.” Lâm Hi lúng túng hắng giọng, ngước
mắt cười với Đoạn Dịch Hành: “Chỗ này hình như không hợp cho hai chúng
ta đến.” Đoạn Dịch Hành không lộ ra chút lúng túng hay không tình nguyện
nào, anh bình thường đến mức như thể bữa tối nay vốn dĩ nên ăn cùng Lâm
Hi vậy. “Chỉ là một bữa đồ Tây thôi.” Giọng nói của Đoạn Dịch Hành hòa
cùng tiếng rượu vang rót vào ly, mang theo hương trái cây nồng nàn đầy
ám muội, “Không có gì là hợp hay không hợp.” Lâm Hi nhìn quanh một lượt,
cặp đôi nào cũng được bao phủ trong ánh đèn vàng mờ ảo lãng mạn. Họ hoặc
cười nhẹ với nhau, hoặc nắm tay v**t v* trò chuyện, chẳng có đôi nào như
hai người họ, mặc đồ công sở đến đây, chỉ coi như ăn một bữa cơm thường.
Cô khẽ “vâng” một tiếng với Đoạn Dịch Hành, tầm mắt rơi xuống mặt đồng
hồ trên cổ tay. Đoạn Dịch Hành nhận ra động tác của cô, hỏi: “Gần đây có
trung tâm thương mại nào không?” Chỉ cần có chủ đề để nói, Lâm Hi sẽ
không thấy ngại, quả nhiên cô thoát khỏi trạng thái không có việc gì
làm, ngẩng đầu nói: “Có ạ.” Đoạn Dịch Hành: “Được, ăn xong thì tiện
đường đi dạo một chút.” Lâm Hi: “Anh muốn mua gì sao?” Theo lý mà nói,
anh chẳng thiếu thứ gì mới phải, dì Mai lo liệu mọi việc lớn nhỏ, đều sẽ
chuẩn bị tốt cho anh. Đoạn Dịch Hành không trả lời trực tiếp, nói: “Đến
lúc đó em sẽ biết.”