Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 84
Chương 84
Lâm Hi đến trước cửa phòng ngủ của Đoạn Dịch Hành, đứng lại, gõ cửa. Hồi
lâu không thấy động tĩnh, Lâm Hi lại giơ tay lên, vừa định gõ cửa thì
cửa được mở ra từ bên trong. “Tối nay…” Lời nói của Lâm Hi nghẹn lại,
trố mắt nhìn lồng ngực săn chắc căng tràn sức sống trước mặt, cả người
cứng đờ tại cửa. Nhìn lại Đoạn Dịch Hành, anh đã cởi áo khoác và vest,
tháo cúc áo sơ mi, để lộ mảng lớn da thịt. Từ ngực đến bụng, đường nét
săn chắc mượt mà, cơ bụng rãnh nào ra rãnh nấy rõ ràng. Theo nhịp thở
của anh, những khối cơ bắp đẹp đẽ gợi cảm phập phồng lên xuống, khiến
người ta không thể rời mắt. Đoạn Dịch Hành thong thả cài lại ba chiếc
cúc áo dưới cùng, lúc này Lâm Hi mới bừng tỉnh hoàn hồn, hoảng hốt dời
tầm mắt, từ cổ đỏ bừng lan tới tận vành tai. “Sao anh không mặc áo?” Lâm
Hi kiếm chuyện để nói, hỏi một câu. Đoạn Dịch Hành ngước mắt lên: “Tôi
đang định đi tắm.” Lâm Hi không dám nhìn vào cổ áo vẫn đang mở rộng của
anh, cúi đầu nói: “Tối nay cảm ơn anh.” Đoạn Dịch Hành không nói gì, Lâm
Hi không nhận được phản hồi, liền ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt tròn hạnh
mang theo vẻ nghi hoặc, như muốn hỏi anh “sao thế”. “Bôi thuốc cho Đoạn
Minh Hiên rồi à?” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp
theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì
thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d
cây chấm hót v líu n Lâm Hi đến trước cửa phòng ngủ của Đoạn Dịch Hành,
đứng lại, gõ cửa. Hồi lâu không thấy động tĩnh, Lâm Hi lại giơ tay lên,
vừa định gõ cửa thì cửa được mở ra từ bên trong. “Tối nay…” Lời nói của
Lâm Hi nghẹn lại, trố mắt nhìn lồng ngực săn chắc căng tràn sức sống
trước mặt, cả người cứng đờ tại cửa. Nhìn lại Đoạn Dịch Hành, anh đã cởi
áo khoác và vest, tháo cúc áo sơ mi, để lộ mảng lớn da thịt. Từ ngực đến
bụng, đường nét săn chắc mượt mà, cơ bụng rãnh nào ra rãnh nấy rõ ràng.
Theo nhịp thở của anh, những khối cơ bắp đẹp đẽ gợi cảm phập phồng lên
xuống, khiến người ta không thể rời mắt. Đoạn Dịch Hành thong thả cài
lại ba chiếc cúc áo dưới cùng, lúc này Lâm Hi mới bừng tỉnh hoàn hồn,
hoảng hốt dời tầm mắt, từ cổ đỏ bừng lan tới tận vành tai. “Sao anh
không mặc áo?” Lâm Hi kiếm chuyện để nói, hỏi một câu. Đoạn Dịch Hành
ngước mắt lên: “Tôi đang định đi tắm.” Lâm Hi không dám nhìn vào cổ áo
vẫn đang mở rộng của anh, cúi đầu nói: “Tối nay cảm ơn anh.” Đoạn Dịch
Hành không nói gì, Lâm Hi không nhận được phản hồi, liền ngẩng đầu nhìn
anh, đôi mắt tròn hạnh mang theo vẻ nghi hoặc, như muốn hỏi anh “sao
thế”. “Bôi thuốc cho Đoạn Minh Hiên rồi à?” Lâm Hi đến trước cửa phòng
ngủ của Đoạn Dịch Hành, đứng lại, gõ cửa. Hồi lâu không thấy động tĩnh,
Lâm Hi lại giơ tay lên, vừa định gõ cửa thì cửa được mở ra từ bên trong.
“Tối nay…” Lời nói của Lâm Hi nghẹn lại, trố mắt nhìn lồng ngực săn chắc
căng tràn sức sống trước mặt, cả người cứng đờ tại cửa. Nhìn lại Đoạn
Dịch Hành, anh đã cởi áo khoác và vest, tháo cúc áo sơ mi, để lộ mảng
lớn da thịt. Từ ngực đến bụng, đường nét săn chắc mượt mà, cơ bụng rãnh
nào ra rãnh nấy rõ ràng. Theo nhịp thở của anh, những khối cơ bắp đẹp đẽ
gợi cảm phập phồng lên xuống, khiến người ta không thể rời mắt. Đoạn
Dịch Hành thong thả cài lại ba chiếc cúc áo dưới cùng, lúc này Lâm Hi
mới bừng tỉnh hoàn hồn, hoảng hốt dời tầm mắt, từ cổ đỏ bừng lan tới tận
vành tai. “Sao anh không mặc áo?” Lâm Hi kiếm chuyện để nói, hỏi một
câu. Đoạn Dịch Hành ngước mắt lên: “Tôi đang định đi tắm.” Lâm Hi không
dám nhìn vào cổ áo vẫn đang mở rộng của anh, cúi đầu nói: “Tối nay cảm
ơn anh.” Đoạn Dịch Hành không nói gì, Lâm Hi không nhận được phản hồi,
liền ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt tròn hạnh mang theo vẻ nghi hoặc, như
muốn hỏi anh “sao thế”. “Bôi thuốc cho Đoạn Minh Hiên rồi à?” Lâm Hi đến
trước cửa phòng ngủ của Đoạn Dịch Hành, đứng lại, gõ cửa. Hồi lâu không
thấy động tĩnh, Lâm Hi lại giơ tay lên, vừa định gõ cửa thì cửa được mở
ra từ bên trong. “Tối nay…” Lời nói của Lâm Hi nghẹn lại, trố mắt nhìn
lồng ngực săn chắc căng tràn sức sống trước mặt, cả người cứng đờ tại
cửa. Nhìn lại Đoạn Dịch Hành, anh đã cởi áo khoác và vest, tháo cúc áo
sơ mi, để lộ mảng lớn da thịt. Từ ngực đến bụng, đường nét săn chắc mượt
mà, cơ bụng rãnh nào ra rãnh nấy rõ ràng. Theo nhịp thở của anh, những
khối cơ bắp đẹp đẽ gợi cảm phập phồng lên xuống, khiến người ta không
thể rời mắt. Đoạn Dịch Hành thong thả cài lại ba chiếc cúc áo dưới cùng,
lúc này Lâm Hi mới bừng tỉnh hoàn hồn, hoảng hốt dời tầm mắt, từ cổ đỏ
bừng lan tới tận vành tai. “Sao anh không mặc áo?” Lâm Hi kiếm chuyện để
nói, hỏi một câu. Đoạn Dịch Hành ngước mắt lên: “Tôi đang định đi tắm.”
Lâm Hi không dám nhìn vào cổ áo vẫn đang mở rộng của anh, cúi đầu nói:
“Tối nay cảm ơn anh.” Đoạn Dịch Hành không nói gì, Lâm Hi không nhận
được phản hồi, liền ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt tròn hạnh mang theo vẻ
nghi hoặc, như muốn hỏi anh “sao thế”. “Bôi thuốc cho Đoạn Minh Hiên rồi
à?” Lâm Hi đến trước cửa phòng ngủ của Đoạn Dịch Hành, đứng lại, gõ cửa.
Hồi lâu không thấy động tĩnh, Lâm Hi lại giơ tay lên, vừa định gõ cửa
thì cửa được mở ra từ bên trong. “Tối nay…” Lời nói của Lâm Hi nghẹn
lại, trố mắt nhìn lồng ngực săn chắc căng tràn sức sống trước mặt, cả
người cứng đờ tại cửa. Nhìn lại Đoạn Dịch Hành, anh đã cởi áo khoác và
vest, tháo cúc áo sơ mi, để lộ mảng lớn da thịt. Từ ngực đến bụng, đường
nét săn chắc mượt mà, cơ bụng rãnh nào ra rãnh nấy rõ ràng. Theo nhịp
thở của anh, những khối cơ bắp đẹp đẽ gợi cảm phập phồng lên xuống,
khiến người ta không thể rời mắt. Đoạn Dịch Hành thong thả cài lại ba
chiếc cúc áo dưới cùng, lúc này Lâm Hi mới bừng tỉnh hoàn hồn, hoảng hốt
dời tầm mắt, từ cổ đỏ bừng lan tới tận vành tai. “Sao anh không mặc áo?”
Lâm Hi kiếm chuyện để nói, hỏi một câu. Đoạn Dịch Hành ngước mắt lên:
“Tôi đang định đi tắm.” Lâm Hi không dám nhìn vào cổ áo vẫn đang mở rộng
của anh, cúi đầu nói: “Tối nay cảm ơn anh.” Đoạn Dịch Hành không nói gì,
Lâm Hi không nhận được phản hồi, liền ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt tròn
hạnh mang theo vẻ nghi hoặc, như muốn hỏi anh “sao thế”. “Bôi thuốc cho
Đoạn Minh Hiên rồi à?” Mặt Lâm Hi đỏ bừng: “Cậu đừng nói nữa.” “Cái
giọng điệu thẹn quá hóa giận này, không phải cậu hôn rồi đấy chứ?”
“Chưa… chưa hôn bao giờ.” Lâm Hi sợ đến mức bắt đầu lắp bắp, “Tớ… tớ yêu
còn chưa yêu đương bao giờ, sao có thể hôn rồi được.” Lương Vũ Đồng uể
oải đáp một tiếng: “Thế còn tạm được, tớ thấy Đoạn Dịch Hành cũng đáng
tin cậy đấy, cậu có thể thử xem.” Lâm Hi dở khóc dở cười: “Cậu còn tâm
trí lo chuyện tình cảm của tớ à?” Lương Vũ Đồng đau lòng đến mức sắp tê
liệt rồi, nói chuyện với Lâm Hi rất lâu, tâm trạng cũng khá hơn chút.
Biết Lâm Hi đi công tác, hai mươi phút sau, cô ấy cúp máy. Lâm Hi thở
phào một hơi, sợ đánh thức Đoạn Dịch Hành, liền đứng dậy ngoái nhìn ra
sau. Cái nhìn này suýt chút nữa khiến cô hồn bay phách lạc, chỉ thấy
Đoạn Dịch Hành đang ngủ say sưa lại mở mắt cười tủm tỉm nhìn cô. “Anh
tỉnh từ bao giờ thế?” Đoạn Dịch Hành không vòng vo, nói: “Tỉnh từ lúc em
nói với Lương Vũ Đồng em chưa từng yêu đương, cũng chưa từng hôn ai.”
“…” Trong tầm mắt của Đoạn Dịch Hành, Lâm Hi từ từ trượt xuống ghế, cho
đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn..