Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 92
Chương 92
Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào? Tiếng động cơ siêu xe cuốn theo dòng suy
nghĩ của Lâm Hi. Rõ ràng ý định ban đầu khi cô về nước là chọc thủng lớp
giấy cửa sổ với Đoạn Minh Hiên. Nhưng vì Chương Mạt, cô đã từ bỏ. Lại vì
Trần Bạch Vi mà từ bỏ hoàn toàn. Vậy thì Đoạn Dịch Hành đã lặng lẽ bước
vào lòng cô từ lúc nào? Lâm Hi bật ra một tiếng cười khẽ, thật ra cũng
chẳng cần phải cố tìm cho ra một thời điểm rung động cụ thể. Càng rõ
ràng, càng đau khổ. So với Đoạn Dịch Hành, ít nhất cô đã giấu mình rất
kỹ. Vào hội sở, chính là sân nhà của Đoạn Minh Hiên. Chu Chính biết Đoạn
Minh Hiên muốn làm khó mình, cũng ăn ý chấp nhận tất cả. Lâm Hi không
muốn có kết quả gì với Chu Chính, đương nhiên không muốn anh ta làm gì
vì mình. Thế là cô huých nhẹ vào tay Đoạn Minh Hiên, nói nhỏ: “Anh đừng
làm khó anh ấy, ngồi chơi một chút rồi về thôi, em chẳng muốn tham gia
cái gì cả.” Đoạn Minh Hiên vừa nghe, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Mới gặp
lần đầu mà Lâm Hi đã bênh vực Chu Chính như vậy rồi? Ghép các chữ hoặc
ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội
dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con
ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Rốt cuộc là
bắt đầu từ khi nào? Tiếng động cơ siêu xe cuốn theo dòng suy nghĩ của
Lâm Hi. Rõ ràng ý định ban đầu khi cô về nước là chọc thủng lớp giấy cửa
sổ với Đoạn Minh Hiên. Nhưng vì Chương Mạt, cô đã từ bỏ. Lại vì Trần
Bạch Vi mà từ bỏ hoàn toàn. Vậy thì Đoạn Dịch Hành đã lặng lẽ bước vào
lòng cô từ lúc nào? Lâm Hi bật ra một tiếng cười khẽ, thật ra cũng chẳng
cần phải cố tìm cho ra một thời điểm rung động cụ thể. Càng rõ ràng,
càng đau khổ. So với Đoạn Dịch Hành, ít nhất cô đã giấu mình rất kỹ. Vào
hội sở, chính là sân nhà của Đoạn Minh Hiên. Chu Chính biết Đoạn Minh
Hiên muốn làm khó mình, cũng ăn ý chấp nhận tất cả. Lâm Hi không muốn có
kết quả gì với Chu Chính, đương nhiên không muốn anh ta làm gì vì mình.
Thế là cô huých nhẹ vào tay Đoạn Minh Hiên, nói nhỏ: “Anh đừng làm khó
anh ấy, ngồi chơi một chút rồi về thôi, em chẳng muốn tham gia cái gì
cả.” Đoạn Minh Hiên vừa nghe, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Mới gặp lần
đầu mà Lâm Hi đã bênh vực Chu Chính như vậy rồi? Rốt cuộc là bắt đầu từ
khi nào? Tiếng động cơ siêu xe cuốn theo dòng suy nghĩ của Lâm Hi. Rõ
ràng ý định ban đầu khi cô về nước là chọc thủng lớp giấy cửa sổ với
Đoạn Minh Hiên. Nhưng vì Chương Mạt, cô đã từ bỏ. Lại vì Trần Bạch Vi mà
từ bỏ hoàn toàn. Vậy thì Đoạn Dịch Hành đã lặng lẽ bước vào lòng cô từ
lúc nào? Lâm Hi bật ra một tiếng cười khẽ, thật ra cũng chẳng cần phải
cố tìm cho ra một thời điểm rung động cụ thể. Càng rõ ràng, càng đau
khổ. So với Đoạn Dịch Hành, ít nhất cô đã giấu mình rất kỹ. Vào hội sở,
chính là sân nhà của Đoạn Minh Hiên. Chu Chính biết Đoạn Minh Hiên muốn
làm khó mình, cũng ăn ý chấp nhận tất cả. Lâm Hi không muốn có kết quả
gì với Chu Chính, đương nhiên không muốn anh ta làm gì vì mình. Thế là
cô huých nhẹ vào tay Đoạn Minh Hiên, nói nhỏ: “Anh đừng làm khó anh ấy,
ngồi chơi một chút rồi về thôi, em chẳng muốn tham gia cái gì cả.” Đoạn
Minh Hiên vừa nghe, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Mới gặp lần đầu mà Lâm
Hi đã bênh vực Chu Chính như vậy rồi? Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào?
Tiếng động cơ siêu xe cuốn theo dòng suy nghĩ của Lâm Hi. Rõ ràng ý định
ban đầu khi cô về nước là chọc thủng lớp giấy cửa sổ với Đoạn Minh Hiên.
Nhưng vì Chương Mạt, cô đã từ bỏ. Lại vì Trần Bạch Vi mà từ bỏ hoàn
toàn. Vậy thì Đoạn Dịch Hành đã lặng lẽ bước vào lòng cô từ lúc nào? Lâm
Hi bật ra một tiếng cười khẽ, thật ra cũng chẳng cần phải cố tìm cho ra
một thời điểm rung động cụ thể. Càng rõ ràng, càng đau khổ. So với Đoạn
Dịch Hành, ít nhất cô đã giấu mình rất kỹ. Vào hội sở, chính là sân nhà
của Đoạn Minh Hiên. Chu Chính biết Đoạn Minh Hiên muốn làm khó mình,
cũng ăn ý chấp nhận tất cả. Lâm Hi không muốn có kết quả gì với Chu
Chính, đương nhiên không muốn anh ta làm gì vì mình. Thế là cô huých nhẹ
vào tay Đoạn Minh Hiên, nói nhỏ: “Anh đừng làm khó anh ấy, ngồi chơi một
chút rồi về thôi, em chẳng muốn tham gia cái gì cả.” Đoạn Minh Hiên vừa
nghe, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Mới gặp lần đầu mà Lâm Hi đã bênh vực
Chu Chính như vậy rồi? Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào? Tiếng động cơ
siêu xe cuốn theo dòng suy nghĩ của Lâm Hi. Rõ ràng ý định ban đầu khi
cô về nước là chọc thủng lớp giấy cửa sổ với Đoạn Minh Hiên. Nhưng vì
Chương Mạt, cô đã từ bỏ. Lại vì Trần Bạch Vi mà từ bỏ hoàn toàn. Vậy thì
Đoạn Dịch Hành đã lặng lẽ bước vào lòng cô từ lúc nào? Lâm Hi bật ra một
tiếng cười khẽ, thật ra cũng chẳng cần phải cố tìm cho ra một thời điểm
rung động cụ thể. Càng rõ ràng, càng đau khổ. So với Đoạn Dịch Hành, ít
nhất cô đã giấu mình rất kỹ. Vào hội sở, chính là sân nhà của Đoạn Minh
Hiên. Chu Chính biết Đoạn Minh Hiên muốn làm khó mình, cũng ăn ý chấp
nhận tất cả. Lâm Hi không muốn có kết quả gì với Chu Chính, đương nhiên
không muốn anh ta làm gì vì mình. Thế là cô huých nhẹ vào tay Đoạn Minh
Hiên, nói nhỏ: “Anh đừng làm khó anh ấy, ngồi chơi một chút rồi về thôi,
em chẳng muốn tham gia cái gì cả.” Đoạn Minh Hiên vừa nghe, lửa giận bốc
lên ngùn ngụt. Mới gặp lần đầu mà Lâm Hi đã bênh vực Chu Chính như vậy
rồi? Lâm Hi sững sờ, hỏi dì Mai vừa cúp máy: “Điện thoại của ai thế ạ?”
Dì Mai nói: “Cậu cả, nói tối nay không về nữa.” Mặt Lâm Hi trắng bệch,
lặp lại: “Không về nữa?” Dì Mai nhíu mày: “Cô sao thế? Trông không ổn
lắm, có cần tôi chuẩn bị chút đồ ăn khuya không?” “Không về nghĩa là ở
cùng cô Đàm sao ạ?” Lâm Hi hỏi. “Chắc là vậy.” Dì Mai nói, “Lớn thế rồi,
cuối cùng cũng có bạn gái.” Lâm Hi cảm thấy đắng chát trong lòng, nước
mắt chực trào nơi khóe mắt. Rõ ràng là cô tự mình từ chối, còn ở đây làm
bộ làm tịch cái gì? Dì Mai giật mình: “Cô sao thế? Khó chịu ở đâu à?”
Lâm Hi lắc đầu, kìm nén tiếng khóc: “Cháu không sao, dì Mai, cháu lên
lầu trước đây.” Thế này mà giống không sao à? Dì Mai thực sự không yên
tâm, liền gọi điện cho Đoạn Dịch Hành. Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang ngồi
trong xe, đi về phía trang viên. Nghe điện thoại xong anh sững sờ, khóc
rồi? Im lặng hồi lâu, Đoạn Dịch Hành khép mắt lại, nói với tài xế: “Quay
đầu xe, ngay lập tức.”