Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 95
Chương 95
Lâm Hi hé mở môi, chỉ trong chớp mắt đã bị anh chặn mất hơi thở. Đoạn
Dịch Hành không còn vẻ trầm ổn dịu dàng thường ngày, hôn vừa dữ dội vừa
gấp gáp. Anh như loài dã thú nuốt chửng con mồi, day nghiến môi răng Lâm
Hi, hai cánh môi mềm mại bị chèn ép đến mất cả sắc hồng. Tay Đoạn Dịch
Hành đỡ sau gáy cô, khẽ bóp nhẹ khiến eo cô mềm nhũn. Lâm Hi không chống
đỡ nổi nữa, thở hổ hển nghiêng đầu né tránh. Đoạn Dịch Hành buông cô ra,
trán tựa vào trán cô cười khẽ: “Đổi kem đánh răng rồi à?” Ánh mắt Lâm Hi
mơ màng, tim đập không ngừng, theo bản năng đáp lại: “Gì cơ?” Đoạn Dịch
Hành mổ nhẹ lên môi cô mấy cái, nói: “Vị hoa hồng.” Hàng mi Lâm Hi run
lên, quay đầu né tránh ánh nhìn thẳng thắn nóng bỏng của anh. Đoạn Dịch
Hành cúi đầu vùi vào cổ cô, khẽ hôn lên đó. “Đừng…” Nửa người Lâm Hi tê
dại. Đoạn Dịch Hành không kìm được bế bổng Lâm Hi lên, xoay người đè cô
xuống giường. “Anh điên rồi à?” Lâm Hi trợn tròn mắt, giãy giụa muốn
thoát ra. “Suỵt, đừng động đậy.” Đoạn Dịch Hành nắm chặt cổ tay cô ấn
xuống tấm ga giường màu nhạt, “Ôm một lát thôi.” Ghép các chữ hoặc ký tự
ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung
đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon
chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Lâm Hi hé mở môi,
chỉ trong chớp mắt đã bị anh chặn mất hơi thở. Đoạn Dịch Hành không còn
vẻ trầm ổn dịu dàng thường ngày, hôn vừa dữ dội vừa gấp gáp. Anh như
loài dã thú nuốt chửng con mồi, day nghiến môi răng Lâm Hi, hai cánh môi
mềm mại bị chèn ép đến mất cả sắc hồng. Tay Đoạn Dịch Hành đỡ sau gáy
cô, khẽ bóp nhẹ khiến eo cô mềm nhũn. Lâm Hi không chống đỡ nổi nữa, thở
hổ hển nghiêng đầu né tránh. Đoạn Dịch Hành buông cô ra, trán tựa vào
trán cô cười khẽ: “Đổi kem đánh răng rồi à?” Ánh mắt Lâm Hi mơ màng, tim
đập không ngừng, theo bản năng đáp lại: “Gì cơ?” Đoạn Dịch Hành mổ nhẹ
lên môi cô mấy cái, nói: “Vị hoa hồng.” Hàng mi Lâm Hi run lên, quay đầu
né tránh ánh nhìn thẳng thắn nóng bỏng của anh. Đoạn Dịch Hành cúi đầu
vùi vào cổ cô, khẽ hôn lên đó. “Đừng…” Nửa người Lâm Hi tê dại. Đoạn
Dịch Hành không kìm được bế bổng Lâm Hi lên, xoay người đè cô xuống
giường. “Anh điên rồi à?” Lâm Hi trợn tròn mắt, giãy giụa muốn thoát ra.
“Suỵt, đừng động đậy.” Đoạn Dịch Hành nắm chặt cổ tay cô ấn xuống tấm ga
giường màu nhạt, “Ôm một lát thôi.” Lâm Hi hé mở môi, chỉ trong chớp mắt
đã bị anh chặn mất hơi thở. Đoạn Dịch Hành không còn vẻ trầm ổn dịu dàng
thường ngày, hôn vừa dữ dội vừa gấp gáp. Anh như loài dã thú nuốt chửng
con mồi, day nghiến môi răng Lâm Hi, hai cánh môi mềm mại bị chèn ép đến
mất cả sắc hồng. Tay Đoạn Dịch Hành đỡ sau gáy cô, khẽ bóp nhẹ khiến eo
cô mềm nhũn. Lâm Hi không chống đỡ nổi nữa, thở hổ hển nghiêng đầu né
tránh. Đoạn Dịch Hành buông cô ra, trán tựa vào trán cô cười khẽ: “Đổi
kem đánh răng rồi à?” Ánh mắt Lâm Hi mơ màng, tim đập không ngừng, theo
bản năng đáp lại: “Gì cơ?” Đoạn Dịch Hành mổ nhẹ lên môi cô mấy cái,
nói: “Vị hoa hồng.” Hàng mi Lâm Hi run lên, quay đầu né tránh ánh nhìn
thẳng thắn nóng bỏng của anh. Đoạn Dịch Hành cúi đầu vùi vào cổ cô, khẽ
hôn lên đó. “Đừng…” Nửa người Lâm Hi tê dại. Đoạn Dịch Hành không kìm
được bế bổng Lâm Hi lên, xoay người đè cô xuống giường. “Anh điên rồi
à?” Lâm Hi trợn tròn mắt, giãy giụa muốn thoát ra. “Suỵt, đừng động
đậy.” Đoạn Dịch Hành nắm chặt cổ tay cô ấn xuống tấm ga giường màu nhạt,
“Ôm một lát thôi.” Lâm Hi hé mở môi, chỉ trong chớp mắt đã bị anh chặn
mất hơi thở. Đoạn Dịch Hành không còn vẻ trầm ổn dịu dàng thường ngày,
hôn vừa dữ dội vừa gấp gáp. Anh như loài dã thú nuốt chửng con mồi, day
nghiến môi răng Lâm Hi, hai cánh môi mềm mại bị chèn ép đến mất cả sắc
hồng. Tay Đoạn Dịch Hành đỡ sau gáy cô, khẽ bóp nhẹ khiến eo cô mềm
nhũn. Lâm Hi không chống đỡ nổi nữa, thở hổ hển nghiêng đầu né tránh.
Đoạn Dịch Hành buông cô ra, trán tựa vào trán cô cười khẽ: “Đổi kem đánh
răng rồi à?” Ánh mắt Lâm Hi mơ màng, tim đập không ngừng, theo bản năng
đáp lại: “Gì cơ?” Đoạn Dịch Hành mổ nhẹ lên môi cô mấy cái, nói: “Vị hoa
hồng.” Hàng mi Lâm Hi run lên, quay đầu né tránh ánh nhìn thẳng thắn
nóng bỏng của anh. Đoạn Dịch Hành cúi đầu vùi vào cổ cô, khẽ hôn lên đó.
“Đừng…” Nửa người Lâm Hi tê dại. Đoạn Dịch Hành không kìm được bế bổng
Lâm Hi lên, xoay người đè cô xuống giường. “Anh điên rồi à?” Lâm Hi trợn
tròn mắt, giãy giụa muốn thoát ra. “Suỵt, đừng động đậy.” Đoạn Dịch Hành
nắm chặt cổ tay cô ấn xuống tấm ga giường màu nhạt, “Ôm một lát thôi.”
Lâm Hi hé mở môi, chỉ trong chớp mắt đã bị anh chặn mất hơi thở. Đoạn
Dịch Hành không còn vẻ trầm ổn dịu dàng thường ngày, hôn vừa dữ dội vừa
gấp gáp. Anh như loài dã thú nuốt chửng con mồi, day nghiến môi răng Lâm
Hi, hai cánh môi mềm mại bị chèn ép đến mất cả sắc hồng. Tay Đoạn Dịch
Hành đỡ sau gáy cô, khẽ bóp nhẹ khiến eo cô mềm nhũn. Lâm Hi không chống
đỡ nổi nữa, thở hổ hển nghiêng đầu né tránh. Đoạn Dịch Hành buông cô ra,
trán tựa vào trán cô cười khẽ: “Đổi kem đánh răng rồi à?” Ánh mắt Lâm Hi
mơ màng, tim đập không ngừng, theo bản năng đáp lại: “Gì cơ?” Đoạn Dịch
Hành mổ nhẹ lên môi cô mấy cái, nói: “Vị hoa hồng.” Hàng mi Lâm Hi run
lên, quay đầu né tránh ánh nhìn thẳng thắn nóng bỏng của anh. Đoạn Dịch
Hành cúi đầu vùi vào cổ cô, khẽ hôn lên đó. “Đừng…” Nửa người Lâm Hi tê
dại. Đoạn Dịch Hành không kìm được bế bổng Lâm Hi lên, xoay người đè cô
xuống giường. “Anh điên rồi à?” Lâm Hi trợn tròn mắt, giãy giụa muốn
thoát ra. “Suỵt, đừng động đậy.” Đoạn Dịch Hành nắm chặt cổ tay cô ấn
xuống tấm ga giường màu nhạt, “Ôm một lát thôi.” Môi chạm môi, tình cảm
như bát nước hắt đi không lấy lại được. Cô từ bỏ cảm giác đạo đức đã giữ
suốt bao năm, chỉ tận hưởng niềm vui sướng trong khoảnh khắc ấy. Lâm Hi
dường như đã nghĩ thông suốt, nhìn anh, nói: “Đã đồng ý rồi, em không
hối hận, nhưng em cũng có điều kiện khác.” Đoạn Dịch Hành: “Em nói đi.”
“Một khi có khả năng bị phát hiện, chúng ta lập tức kết thúc.” “Được.”
Đoạn Dịch Hành đồng ý dứt khoát, còn trong lòng nghĩ gì thì Lâm Hi không
biết. “Còn nữa, ở công ty, cho dù chỉ có hai chúng ta, anh cũng không
được vượt giới hạn.” Lâm Hi bổ sung. “Em đây là đang lập quy tắc à?”
Đoạn Dịch Hành cười nói, “Còn nữa không?” Lâm Hi lắc đầu: “Tạm thời
không có.” “Được, anh đều đồng ý.” Lâm Hi vừa định nói gì đó thì cửa
phòng đột nhiên bị gõ vang. Cô hoảng hốt đẩy Đoạn Dịch Hành xuống
giường. Đoạn Dịch Hành an ủi cô: “Đừng hoảng, có thể là dì Mai.” Lâm Hi
càng hoảng hơn.