Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 96
Chương 96
Lâm Hi đứng dậy chỉnh lại tóc tai cổ áo, hỏi Đoạn Dịch Hành: “Em trông
có bình thường không?” Đoạn Dịch Hành nói: “Rất bình thường.” Lâm Hi
chột dạ đích thân ra mở cửa. Dì Mai nhìn thấy cô thì sững sờ: “Cô sao
thế? Sốt à?” Lâm Hi ngơ ngác: “Không ạ?” Dì Mai như không tin sờ lên
trán cô: “Mặt cô trông nóng quá.” Lâm Hi lặng lẽ lùi lại một bước, thầm
trừng mắt với Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nín cười bước lên giải vây
cho cô: “Không phải dì nói tâm trạng cô ấy không tốt sao, tôi dỗ hai
câu, cô ấy xấu hổ rồi.” Dì Mai “hazz” một tiếng: “Có gì mà phải xấu hổ,
anh dỗ em gái là chuyện bình thường nhất trên đời mà.” Khuôn mặt ửng đỏ
của Lâm Hi lập tức trắng bệch vài phần. Đoạn Dịch Hành kéo cô ra sau
lưng mình, hỏi dì Mai: “Muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?” “Ông cụ bảo
cậu qua đó một chuyến.” Đoạn Dịch Hành nhíu mày kiếm: “Bây giờ?” Dì Mai
gật đầu: “Ngủ một giấc vừa tỉnh, gọi điện sang hỏi tình hình tối nay của
hai người, biết cậu vừa về nên bảo tôi sang gọi cậu đến Bắc viện một
chuyến.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi
truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng
dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm
hót v líu n Lâm Hi đứng dậy chỉnh lại tóc tai cổ áo, hỏi Đoạn Dịch Hành:
“Em trông có bình thường không?” Đoạn Dịch Hành nói: “Rất bình thường.”
Lâm Hi chột dạ đích thân ra mở cửa. Dì Mai nhìn thấy cô thì sững sờ: “Cô
sao thế? Sốt à?” Lâm Hi ngơ ngác: “Không ạ?” Dì Mai như không tin sờ lên
trán cô: “Mặt cô trông nóng quá.” Lâm Hi lặng lẽ lùi lại một bước, thầm
trừng mắt với Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nín cười bước lên giải vây
cho cô: “Không phải dì nói tâm trạng cô ấy không tốt sao, tôi dỗ hai
câu, cô ấy xấu hổ rồi.” Dì Mai “hazz” một tiếng: “Có gì mà phải xấu hổ,
anh dỗ em gái là chuyện bình thường nhất trên đời mà.” Khuôn mặt ửng đỏ
của Lâm Hi lập tức trắng bệch vài phần. Đoạn Dịch Hành kéo cô ra sau
lưng mình, hỏi dì Mai: “Muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?” “Ông cụ bảo
cậu qua đó một chuyến.” Đoạn Dịch Hành nhíu mày kiếm: “Bây giờ?” Dì Mai
gật đầu: “Ngủ một giấc vừa tỉnh, gọi điện sang hỏi tình hình tối nay của
hai người, biết cậu vừa về nên bảo tôi sang gọi cậu đến Bắc viện một
chuyến.” Lâm Hi đứng dậy chỉnh lại tóc tai cổ áo, hỏi Đoạn Dịch Hành:
“Em trông có bình thường không?” Đoạn Dịch Hành nói: “Rất bình thường.”
Lâm Hi chột dạ đích thân ra mở cửa. Dì Mai nhìn thấy cô thì sững sờ: “Cô
sao thế? Sốt à?” Lâm Hi ngơ ngác: “Không ạ?” Dì Mai như không tin sờ lên
trán cô: “Mặt cô trông nóng quá.” Lâm Hi lặng lẽ lùi lại một bước, thầm
trừng mắt với Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nín cười bước lên giải vây
cho cô: “Không phải dì nói tâm trạng cô ấy không tốt sao, tôi dỗ hai
câu, cô ấy xấu hổ rồi.” Dì Mai “hazz” một tiếng: “Có gì mà phải xấu hổ,
anh dỗ em gái là chuyện bình thường nhất trên đời mà.” Khuôn mặt ửng đỏ
của Lâm Hi lập tức trắng bệch vài phần. Đoạn Dịch Hành kéo cô ra sau
lưng mình, hỏi dì Mai: “Muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?” “Ông cụ bảo
cậu qua đó một chuyến.” Đoạn Dịch Hành nhíu mày kiếm: “Bây giờ?” Dì Mai
gật đầu: “Ngủ một giấc vừa tỉnh, gọi điện sang hỏi tình hình tối nay của
hai người, biết cậu vừa về nên bảo tôi sang gọi cậu đến Bắc viện một
chuyến.” Lâm Hi đứng dậy chỉnh lại tóc tai cổ áo, hỏi Đoạn Dịch Hành:
“Em trông có bình thường không?” Đoạn Dịch Hành nói: “Rất bình thường.”
Lâm Hi chột dạ đích thân ra mở cửa. Dì Mai nhìn thấy cô thì sững sờ: “Cô
sao thế? Sốt à?” Lâm Hi ngơ ngác: “Không ạ?” Dì Mai như không tin sờ lên
trán cô: “Mặt cô trông nóng quá.” Lâm Hi lặng lẽ lùi lại một bước, thầm
trừng mắt với Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nín cười bước lên giải vây
cho cô: “Không phải dì nói tâm trạng cô ấy không tốt sao, tôi dỗ hai
câu, cô ấy xấu hổ rồi.” Dì Mai “hazz” một tiếng: “Có gì mà phải xấu hổ,
anh dỗ em gái là chuyện bình thường nhất trên đời mà.” Khuôn mặt ửng đỏ
của Lâm Hi lập tức trắng bệch vài phần. Đoạn Dịch Hành kéo cô ra sau
lưng mình, hỏi dì Mai: “Muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?” “Ông cụ bảo
cậu qua đó một chuyến.” Đoạn Dịch Hành nhíu mày kiếm: “Bây giờ?” Dì Mai
gật đầu: “Ngủ một giấc vừa tỉnh, gọi điện sang hỏi tình hình tối nay của
hai người, biết cậu vừa về nên bảo tôi sang gọi cậu đến Bắc viện một
chuyến.” Lâm Hi đứng dậy chỉnh lại tóc tai cổ áo, hỏi Đoạn Dịch Hành:
“Em trông có bình thường không?” Đoạn Dịch Hành nói: “Rất bình thường.”
Lâm Hi chột dạ đích thân ra mở cửa. Dì Mai nhìn thấy cô thì sững sờ: “Cô
sao thế? Sốt à?” Lâm Hi ngơ ngác: “Không ạ?” Dì Mai như không tin sờ lên
trán cô: “Mặt cô trông nóng quá.” Lâm Hi lặng lẽ lùi lại một bước, thầm
trừng mắt với Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nín cười bước lên giải vây
cho cô: “Không phải dì nói tâm trạng cô ấy không tốt sao, tôi dỗ hai
câu, cô ấy xấu hổ rồi.” Dì Mai “hazz” một tiếng: “Có gì mà phải xấu hổ,
anh dỗ em gái là chuyện bình thường nhất trên đời mà.” Khuôn mặt ửng đỏ
của Lâm Hi lập tức trắng bệch vài phần. Đoạn Dịch Hành kéo cô ra sau
lưng mình, hỏi dì Mai: “Muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?” “Ông cụ bảo
cậu qua đó một chuyến.” Đoạn Dịch Hành nhíu mày kiếm: “Bây giờ?” Dì Mai
gật đầu: “Ngủ một giấc vừa tỉnh, gọi điện sang hỏi tình hình tối nay của
hai người, biết cậu vừa về nên bảo tôi sang gọi cậu đến Bắc viện một
chuyến.” Đoạn Dịch Hành không để ý đến anh ta, quay người theo bước chân
Lâm Hi tìm đến cửa phòng cô. Chưa đợi anh gõ cửa, Lâm Hi đột ngột mở cửa
phòng, kéo anh vào trong. “Ông nội nói gì với anh?” Đoạn Dịch Hành không
đáp mà hỏi lại: “Đoạn Minh Hiên nói gì với em?” Lâm Hi: “Em không ngủ
được, muốn ra sân đợi anh, đúng lúc gặp anh ấy, nói chuyện linh tinh vài
câu, là anh ấy không chịu đi, em có cách nào đâu?” Đoạn Dịch Hành nắm
lấy tay cô, ủ ấm trong lòng bàn tay: “Em biết Đoạn Minh Hiên nói gì với
anh không?” Lâm Hi lắc đầu, làm sao cô biết được. “Cậu ta bảo anh tránh
xa em ra một chút, còn nói em cảm thấy anh buồn nôn.” Đoạn Dịch Hành nói
từng chữ một, “Em có thấy thế không?” Lâm Hi nhíu mày: “Thần kinh à, anh
ấy nói thế thật á?” Đoạn Dịch Hành “ừ” một tiếng. Lâm Hi cạn lời nhìn
anh: “Vậy anh hỏi em làm gì? Em hôn cũng cho anh hôn rồi, có thấy buồn
nôn không?” “Vậy em hôn anh một cái đi.” Lâm Hi nói: “Anh cúi đầu
xuống.” Đoạn Dịch Hành cúi người cúi đầu, Lâm Hi đặt một nụ hôn an ủi
lên môi anh, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh: “Được chưa?”