Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ - Chương 104

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
  4. Chương 104
Prev
Next
Novel Info

Chương 104

“Biết ngay là nó nói khoác mà, Ngô Đường, cậu sau này cũng đừng để ý đến
nó.” Bên trong bể bơi, mấy nữ sinh tụ lại một chỗ, nhìn Tư Anh ngồi một
mình bên bờ bể bơi ngẩn người khẽ nói. Lần trước các cô chờ mong tràn
trề đợi Tư Anh mang về ảnh ký tên của Thịnh Vân Cẩm. Kết quả ngày thứ
hai Tư Anh trực tiếp xin nghỉ, đợi đến ngày thứ ba lúc tới, cũng là thấy
mấy người các cô liền tránh, không hề dám nhắc tới chuyện ảnh ký tên. Bộ
dạng này của cô bé, mấy nữ sinh còn có gì mà không đoán ra được. Hơi
tưởng tượng liền biết lời Tư Anh nói trước kia căn bản chính là đang đùa
bỡn các cô. Tư Anh căn bản liền không quen biết Thịnh Vân Cẩm, càng
không nói đến có thể lấy được ảnh ký tên. Làm hại các cô mừng hụt một
trận. Sắc mặt có chút do dự nhìn thân ảnh Tư Anh, Ngô Đường rầu rĩ không
biết bản thân có nên hay không đi qua. Thật ra sau khi tếp xúc cô bé cảm
thấy Tư Anh vẫn rất tốt. Bản thân từng hại cô bé bị nhiều đồng học hiểu
lầm, nhưng sau này cô bé không hiềm khích lúc trước mà tha thứ cho cô.
Cho nên Ngô Đường cho rằng Tư Anh cũng không đến nỗi đối với việc này
nói dối. “Các cậu cứ bơi trước đi, tớ đi hỏi cậu ấy một chút, trong
chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó.” Ngô Đường vẫn quyết định tin
tưởng phán đoán của mình, Tư Anh nhất định không phải cố ý lừa các cô.
Đón nhận ánh mắt nghi hoặc không hiểu của mấy người, Ngô Đường từ trong
bể bơi đi ra, khoác khăn tắm hướng bên kia Tư Anh đi đến. … “Ý của cậu
là, vì bị bệnh, cho nên cậu không có cơ hội đi ra ngoài, liền bỏ lỡ cơ
hội đi tìm chị Vân Cẩm sao?” Ngồi ở bên cạnh Tư Anh, Ngô Đường từ giọng
nói nhỏ như tiếng muỗi kêu của cô bé mà làm rõ được ngọn nguồn câu
chuyện. Cúi đầu thấp xuống, sắc mặt Tư Anh vì nói dối mà đỏ lên. Nhưng
cô bé không có cách nào, nếu như không nói dối, cô bé nhất định sẽ lần
nữa bị những người bạn học kia vứt bỏ. Cô bé không muốn thế này, cô bé
cũng muốn hòa nhập vào vòng tròn của các cô gái kia, cô bé cũng muốn kết
giao bạn bè. Ngô Đường chú ý tới gò má đỏ bừng của cô bé, nhưng cô chỉ
cho đây là do tính cách xấu hổ hướng nội của Tư Anh mà thôi. Vô tư cười
một cái, Ngô Đường chọc chọc cánh tay của cô bé: “Thế thì cậu sao không
giải thích với bọn tớ a, làm hại bọn tớ…” Nói rồi, cô có chút mất tự
nhiên sờ sờ chóp mũi của mình. Bởi vì Tư Anh không giải thích, các cô
suýt chút nữa lại muốn hiểu lầm cô bé. Từ lần trước hiểu lầm chuyện Tư
Anh trộm đồ về sau, Ngô Đường liền bị cha mẹ dạy dỗ về sau nhất định
phải thận trọng lời nói và việc làm, làm việc không nên vọng động, mọi
việc phải nghĩ lại rồi mới làm. Hiện tại cô có chút may mắn, may mà bản
thân nghe lời ba mẹ nói, bằng không liền lại phạm sai lầm. Nghe được cảm
xúc trong lời nói của Ngô Đường, đầu ngón tay của Tư Anh xuôi ở bên
người không tự chủ siết chặt. Bờ môi lúng túng, cô bé cúi thấp đôi mắt
mở miệng: “Tớ, tớ sợ các cậu không tin tớ…” “Sau khi tớ khỏi bệnh, chị
Thịnh Vân Cẩm đã đi nước ngoài… Tớ chưa kịp đi tìm chị ấy, thật xin
lỗi…” Mắt thấy Tư Anh như sắp khóc, Ngô Đường vội vàng cầm lấy khăn
mặt bên cạnh lau lau gương mặt cô bé: “Không sao, một tấm ảnh ký tên mà
thôi chứ, cái đó sao có thể quan trọng bằng tình bạn được!” … Bởi vì
sự tin nhiệm của Ngô Đường, Tư Anh một lần nữa được các nữ sinh trong
lớp tiếp nhận. Hơn nữa dường như là ý muốn bảo hộ trên người phát tác,
Ngô Đường tự giác phải quan tâm hơn cô bé tiểu đáng thương cô đơn như Tư
Anh này, cho nên mấy ngày sau, cô gần như như hình với bóng với Tư Anh
trong trường học. Mà chuyện ảnh ký tên, bởi vì Ngô Đường, cũng không còn
ai nhắc tới nữa. Tất cả những chuyện này xảy ra, đều bị Trương Lan Hữu
cùng lớp với các cô nhìn vào mắt. Từ ngày đó Tư Anh nói cô bé biết Thịnh
Vân Cẩm, Trương Lan Hữu vẫn luôn yên lặng chú ý cô bé. Có lẽ là do tính
cách tương đồng, lại có lẽ là những chuyện từng trải qua từ nhỏ phức tạp
hơn so với đám thiếu gia tiểu thư phú quý trong nhà kính của lớp học
này, cho nên Trương Lan Hữu rất dễ dàng liền nhìn thấu nội tâm của Tư
Anh. Cô bé ghét Thịnh Vân Cẩm, nhưng đối mặt với đám Ngô Đường kia, cô
bé vẫn làm bộ như thích. Cô bé kỳ vọng hòa nhập tập thể, cho nên cô bé
nói dối hết lời này đến lời khác. Trong khoảng thời gian này, điều duy
nhất Tư Anh nói thật, đại khái chính là chuyện cô bé biết Thịnh Vân Cẩm.
Điều này theo Trương Lan Hữu là một chuyện rất thú vị. Dù sao từ khi hắn
đi tới Kinh Thành, mỗi một người biết Thịnh Vân Cẩm mà hắn gặp, không ai
mà không tán thưởng cô. Thật giống như hắn là một người khác loại vậy,
chỉ có hắn chán ghét Thịnh Vân Cẩm. Mà bây giờ, sự xuất hiện của Tư Anh,
làm hắn tìm thấy đồng loại. Trương Lan Hữu sao có thể không có hứng thú
với cô bé. … Ngày quay chụp quảng cáo cuối cùng, Thịnh Vân Cẩm không
để Tư Mộ lại đi cùng cô. Hai người đã ở nước ngoài một tuần, trong một
tuần này những công việc công ty yêu cầu Tư Mộ xử lý cũng dồn lại không
ít, cho nên ngày hôm nay Thịnh Vân Cẩm liền để Tư Mộ ở lại khách sạn xử
lý công sự, ngoan ngoãn đợi cô kết thúc công việc trở về. Tưởng rằng
nàng thường xuyên nghe điện thoại công ty làm phiền đến công việc của
bạn gái, cho nên Tư Mộ không suy nghĩ nhiều, liền nghe lời tuân theo sự
sắp xếp của Thịnh Vân Cẩm. Trước khi ra cửa, Thịnh Vân Cẩm nhìn Tư Mộ
đang đối diện máy tính ở phòng làm việc xử lý công vụ, cô nở một nụ cười
trộm. Thật ra nhiệm vụ quay chụp của cô đã kết thúc từ hôm qua, hôm nay
cô nói đi quay chụp chỉ là một cái cớ. Cùng trợ lý bước ra khách sạn,
Thịnh Vân Cẩm vừa lên xe liền bảo tài xế đổi tuyến đường, tiến về trung
tâm triển lãm lớn nhất của thành phố này. Vài ngày trước, khi đang tra
cứu tư liệu trên bách khoa toàn thư điện tử, cô tình cờ bắt gặp một thư
mời tham gia triển lãm, địa điểm lại chính là trung tâm triển lãm này.
Dù Tư Mộ đã hứa sẽ cùng cô chọn quà gặp mặt cho mẹ nàng vào lúc thích
hợp, Thịnh Vân Cẩm vẫn muốn tự mình lựa chọn thêm một món nữa. Chỉ có
như vậy mới có thể thể hiện hết tâm ý và thành ý của cô. Trên xe, Thịnh
Vân Cẩm chăm chú ngắm những bức ảnh mà cô trợ lý nhỏ tò mò đã chụp về từ
buổi triển lãm hai ngày trước. Từ tranh chữ đồ cổ đến châu báu đồ trang
sức, hàng chục món đồ quý giá hiện ra trước mắt cô. Thịnh Vân Cẩm xem
rất nghiêm túc, trong lòng liên tục suy tư xem món nào sẽ thực sự khiến
mẹ Tư Mộ hài lòng nhất. … Khách sạn tại thành phố nước ngoài. Trong
lúc đang làm việc công, Tư Mộ nhìn thời gian, sau đó cầm điện thoại di
động lên gọi một cuộc điện thoại ra ngoài. Điện thoại là gọi cho Triệu
Nguyên Kỳ. Cô ấy từ sau khi ăn Tết đến nay vẫn ở nước ngoài nghỉ phép,
đã sắp hai tháng chưa có trở về công ty. Cùng là người phụ trách công
ty, Tư Mộ giúp cô xử lý chút công vụ là không thành vấn đề, nhưng có đôi
khi, cũng có thể thích hợp làm cho Triệu Nguyên Kỳ vốn ham chơi quên cả
trời đất kia giúp nàng chạy việc vặt. “Alo, tớ đã ở trên đường, chuyện
Tư tổng dặn dò sao tớ có thể quên chứ?” Trên ghế sau xe hơi, Triệu
Nguyên Kỳ đang uống Americano đá để tỉnh táo, lười biếng nhấc điện thoại
mở miệng. Hai tháng này cô trước sau đã giúp Tư Mộ đi ba bốn lần hội đấu
giá, nhưng kết quả mỗi lần đều không trúng món vật đấu giá mà Tư Mộ để
tâm kia. Cũng không có cách nào, viên kim cương thô lớn nhất thế giới
hiện có mà Tư Mộ mong muốn kia, tung tích thật sự rất khó tra ra. Cho dù
là xuất hiện tại hội đấu giá, cũng sẽ là món đồ đấu giá thần bí cuối
cùng xuất hiện, muốn gặp được, chỉ có thể tìm vận may. Chuyến này hôm
nay là lần thứ năm, nếu là lại không gặp được… Triệu Nguyên Kỳ cũng
đừng nghĩ yên tâm thoải mái nghỉ phép nữa. Một tay cầm điện thoại di
động, Tư Mộ xem danh sách hàng triển lãm của cuộc bán đấu giá hôm nay.
Nghe vậy nàng cong môi cười một cái, ngữ khí không mang chút khách sáo
nào. “Cậu cực khổ rồi.” Mặc dù ở cùng một thành phố, nhưng Tư Mộ một
chút cũng không cảm thấy việc Triệu Nguyên Kỳ giúp nàng chạy việc là một
chuyện nên cảm thấy tội lỗi. Nghỉ ngơi hai tháng, đây là việc cô ấy nên
làm. Nhàm chán nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, Triệu Nguyên Kỳ bị giọng điệu
đương nhiên của nàng chọc tức đến trắng mắt khinh thường. “Cậu thật đúng
là ánh mắt độc đáo, đã mất trí nhớ qua một lần, kết quả không chỉ bạn
gái không đổi người, ngay cả món quà cầu hôn coi trọng cũng không thay
đổi.” Bởi vì hai tháng không có về nước, cho nên ban đầu cô không biết
chuyện Tư Mộ mất trí nhớ, nhưng trùng hợp thay, hai cuộc điện thoại cách
nhau một tháng, Tư Mộ lại nói với cô cùng một nội dung. Một lần là vào
lúc vừa nghỉ đông, lúc đó Triệu Nguyên Kỳ nhớ rõ là một ngày nào đó
trong tháng Một, cô còn đang cùng bạn gái mới cùng nhau chúc mừng năm
mới, liền nhận được điện thoại của Tư Mộ, nhờ cô trong thời gian nghỉ
phép ở nước ngoài, giúp cô đi vài cuộc đấu giá. Viên kim cương thô độc
nhất vô nhị trên thế giới kia, Tư Mộ muốn mua rồi tự mình thiết kế thành
nhẫn kim cương, để dùng cho việc cầu hôn Thịnh Vân Cẩm. Triệu Nguyên Kỳ
vốn vui vẻ tham gia náo nhiệt đương nhiên không chút do dự mà đáp ứng.
Nhưng không nghĩ tới một tháng trôi qua, kim cương không mua được, cô
liền lại nhận được điện thoại của Tư Mộ gọi tới. Lời nói giống hệt nhau,
Tư Mộ lại nhờ cô một lần nữa. Lúc ấy Triệu Nguyên Kỳ bị sự nghiêm túc
trong giọng nói của Tư Mộ làm cho trầm mặc. Cô không biết là ký ức của
bản thân xảy ra vấn đề hay đầu óc của Tư Mộ xảy ra vấn đề. Cô không phải
đã đồng ý rồi sao? Tư Mộ tại sao lại nói với cô một lần nữa??? Về sau
trải qua một hồi trao đổi, Triệu Nguyên Kỳ rốt cuộc hiểu rõ chân tướng
của sự việc. À, Tư Mộ trong thời gian này mất trí nhớ qua một lần, sau
đó chia tay với Thịnh Vân Cẩm, trước mấy ngày lại hòa giải, nàng lại
muốn viên kim cương thô kia để cầu hôn, thế là liền lại nghĩ tới Triệu
Nguyên Kỳ. Ăn dưa hết toàn bộ quá trình, Triệu Nguyên Kỳ chỉ có thể cảm
thán chuyện tình yêu của Tư Mộ này thật sự quá đặc sắc, so với chuyện
tình yêu vài chục lần cô từng trải qua đều đặc sắc hơn. Bất quá chuyện
này cũng mang lại cho Triệu Nguyên Kỳ một ý tưởng mới, không bằng lần
sau chia tay cô cũng thử lý do mất trí nhớ này? Nghe giống như còn thật
mới mẻ… Tư Mộ hoàn toàn bỏ qua lời đùa cợt kia của Triệu Nguyên Kỳ.
Ánh mắt vẫn tập trung vào danh sách hàng triển lãm trên tay. “Danh sách
lần này, có vật đó không?” Tư Mộ hỏi, giọng điệu chuyên nghiệp và nghiêm
túc. Triệu Nguyên Kỳ biết Tư Mộ nghiêm túc, cũng không dám tiếp tục đùa
giỡn, chuyển sang giọng điệu chính thức: “Vẫn là quy tắc cũ. Vật cuối
cùng, thần bí. Họ chỉ xác nhận là một khối ‘ nguyên vật liệu quý giá ‘
chưa từng công bố. Khả năng lớn là viên kim cương cậu tìm. Nhưng không
chỉ có một mình cậu muốn nó, Tư tổng à. Lần này có vẻ có một nhà sưu tập
lớn của châu Âu cũng đang nhắm tới. Tình hình sẽ rất gay cấn.” Tư Mộ dựa
vào lưng ghế, vẻ mặt bình tĩnh, ngón tay khẽ v**t v* chiếc nhẫn đơn giản
trên tay. “Giá nào cũng mua. Cậu cứ làm theo kế hoạch. Tớ muốn nó.” Nàng
nói, lời khẳng định đầy kiên định. … Hội đấu giá người tới cũng không
ít. Thịnh Vân Cẩm ngồi xuống trên ghế sofa, sau đó liền yên tĩnh nhìn sổ
tay đấu giá chờ đợi mở màn. Cô đã nhắm trúng một chiếc vòng tay phỉ
thúy, quyết định mua để tặng cho mẹ Tư Mộ xem như quà gặp mặt. “Thịnh
đại tiểu thư?” Bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc,
Thịnh Vân Cẩm ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Triệu Nguyên
Kỳ. Ngồi xuống ghế bên cạnh cô, Triệu Nguyên Kỳ quan sát trước sau một
chút, xác định chỉ có một mình Thịnh Vân Cẩm. “Triệu tổng đang tìm cái
gì?” Không nghĩ đến sẽ gặp Triệu Nguyên Kỳ ở chỗ này, Thịnh Vân Cẩm cũng
cảm thấy có chút ngoài ý muốn. Cô cho rằng nếu Tư Mộ bỏ bê công việc,
thì ít nhất Triệu Nguyên Kỳ sẽ ở lại công ty… Cho nên bây giờ là, Tổng
giám đốc và Phó Tổng giám đốc của J&M đều ở bên ngoài bỏ bê công việc
sao? Cầm lấy ly nước trên bàn nhấp một hớp, ánh mắt phức tạp của Triệu
Nguyên Kỳ lắc đầu. “Không có gì.” cô hiện tại thiên về việc Thịnh Vân
Cẩm là không rõ tình hình, dù sao Tư Mộ vừa mới còn thông qua điện thoại
với mình. “Thịnh đại tiểu thư là cố ý tới? Có nhắm trúng vật đấu giá nào
sao?” Triệu Nguyên Kỳ mím môi dưới, bất động thanh sắc dò hỏi ý tứ.
Thịnh Vân Cẩm thẳng thắn gật đầu, lên tiếng nói: “Một cặp vòng tay phỉ
thúy, tôi mua để tặng cho trưởng bối.” Nghe vậy Triệu Nguyên Kỳ cười
khẽ, trong lòng thở phào một cái. Không phải đến mua kim cương thô là
tốt rồi, bằng không cô liền phải gọi điện thoại cho Tư Mộ nhờ giúp đỡ.
Nhưng hiển nhiên, thời gian Triệu Nguyên Kỳ thở phào còn quá sớm. Vòng
tay phỉ thúy đã mua, nhưng Thịnh Vân Cẩm cũng không hề lập tức rời đi,
mà là đầy hứng thú ngồi tại chỗ tiếp tục quan sát. Cho đến cuối cùng,
khi vật trưng bày cuối cùng được mang ra, nhân viên đấu giá ngay sau đó
trình diễn món đồ đấu giá thần bí của ngày hôm nay. Một viên kim cương
thô mang trong mình lịch sử đáng kinh ngạc, với niên đại ước tính từ 30
đến 35 tỷ năm. Với trọng lượng lên đến 1206 carat, viên kim cương này
đại diện cho một hiện vật độc nhất vô nhị trên thế giới. Tên gọi của nó
cũng đặc biệt ý nghĩa, được hình thành từ sự chọn lựa và đề xuất của hơn
năm vạn người. Và viên kim cương vĩ đại ấy được mệnh danh là “Ta Quang”
(Tia Sáng Của Tôi). Ánh mắt lập tức sáng lên, đây chính là viên kim
cương thô mà Tư Mộ mong muốn. Triệu Nguyên Kỳ cố gắng kiềm chế sự kích
động trong lòng, quyết định không tiếc bất cứ giá nào cũng phải giúp Tư
Mộ mua được. Dù sao tiền là từ tài khoản của Tư Mộ. Tuyệt vời, tôi sẽ
viết lại đoạn văn nhỏ này với ngôn ngữ trau chuốt và nhấn mạnh vào sự
quý hiếm của viên kim cương cũng như ý định của Thịnh Vân Cẩm. Vật đấu
giá cuối cùng được trình diễn, cả khán phòng lập tức chìm trong những
lời bàn tán xôn xao. Viên kim cương thô này thực sự là một món đồ hiếm
có khó tìm; kim cương thô lớn nhất từng được ghi nhận trước đó đã bị cắt
gọt từ một thế kỷ trước và hiện đang ngự trị trên vương miện của một
vương thất nước ngoài. Viên kim cương trên sân khấu phản chiếu ánh sáng
chói lòa, lung linh huyền ảo. Thịnh Vân Cẩm nghiêng người dựa vào lưng
ghế, một tay chống cằm, chuyên chú quan sát khối đá quý vĩ đại này. Nếu
đây là một viên kim cương khó kiếm đến vậy, cô muốn mua để tặng cho Tư
Mộ, chắc chắn nàng sẽ cảm thấy vui vẻ chứ? Tư Mộ là một nhà thiết kế
trang sức, viên kim cương thô lớn như thế này có thể giúp nàng tùy ý
sáng tạo ra những món trang sức độc nhất. Khóe môi hiện lên một nụ cười
“nhất định phải có được”, Thịnh Vân Cẩm cầm lên thẻ số trong tay. Lời
Của Tác Giả: Tên gọi viên kim cương thô “Ta Quang” (Tia Sáng Của Tôi)
được lấy cảm hứng từ một nguồn tin trên mạng, tuy nhiên số liệu cụ thể
về kích thước đã được điều chỉnh để phục vụ cho mạch truyện.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
tho-san-hai-tac-gan-da-nhat-1686384988
Thợ Săn Hải Tặc Gan Dạ Nhất
Chương 41: Tứ Hoàng hải quân Vương Hạ Thất Vũ Hải Tháng 1 30, 2026
Chương 40: Hách người nào đó Tháng 1 30, 2026
tieu-phu-quan-nha-nong-ngot-ngao-mot-chut-1768437012
Tiểu Phu Quân Nhà Nông Ngọt Ngào Một Chút
Chương 65 Tháng 1 15, 2026
Chương 64 Tháng 1 15, 2026
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
xuyen-khong-ta-cai-nam-lam-giau-noi-kinh-thanh-1768437045
Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành
Chương 135 Tháng 1 15, 2026
Chương 134 Tháng 1 15, 2026
pd-rac-ruoi-song-sot-nhu-mot-idol-1769819403
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 340 Tháng 1 30, 2026
Chương 339 Tháng 1 30, 2026
long-huyet-chien-than-1620863148
Long Huyết Chiến Thần
Chương 3828 Đại Kết Cục (hạ) Tháng 1 30, 2026
Chương 3827 Đại Kết Cục (thượng) Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 104"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese