Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ - Chương 105

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
  4. Chương 105
Prev
Next
Novel Info

Chương 105

“Giá khởi điểm 230 triệu.” Giọng nói của nhân viên đấu giá vừa dứt, ngay
sau đó liền có người giơ bảng tăng giá. Trong hội trường động tác giơ
bảng đấu giá liên tiếp. Thịnh Vân Cẩm quan sát một cách bình tĩnh, chỉ
còn chờ lần tăng giá cuối cùng. Cô bây giờ nghĩ lại thấy, bản thân hình
như rất ít tặng quà gì cho Tư Mộ, mà ngược lại bạn gái của mình lại tặng
cho cô rất nhiều món quà tốt đẹp và đầy tâm ý. Lòng bàn tay v**t v*
chiếc nhẫn trên tay, Thịnh Vân Cẩm khẽ cong môi dưới. Bất kể thế nào,
viên kim cương này cô đều phải mua bằng được, còn những món quà khác, về
sau cũng đều phải bổ sung từng món mới tốt. “Giá hiện tại là 370 triệu,
còn vị nào ra giá nữa không?” Hiện trường xuất hiện một khoảnh khắc yên
tĩnh. Thịnh Vân Cẩm hững hờ quan sát thần sắc của nhân viên đấu giá, đầu
ngón tay v**t v* thẻ số trong tay. Mà Triệu Nguyên Kỳ ở một bên cũng có
ý nghĩ tương tự nàng, đều đang chờ đợi lần cuối cùng ra tay để mua. Hơn
mười giây trôi qua, hiện trường không còn xuất hiện âm thanh đấu giá
nữa. Triệu Nguyên Kỳ vui vẻ cuộn lọn tóc bên tai, chậm rãi giơ thẻ số
trong tay lên. “Được rồi, vị này tăng giá lên 380 triệu!” Nụ cười trên
mặt nhân viên đấu giá không khép lại được. Hơi có vẻ bất ngờ nhìn sang
Triệu Nguyên Kỳ bên cạnh, Thịnh Vân Cẩm nhíu mày. Chẳng trách hôm nay
toàn trường không thấy cô giơ bảng lần nào, hóa ra là cố ý chờ viên kim
cương thô này. Cục diện trên sân lại lâm vào giằng co, người đàn ông ra
giá 370 triệu kia cùng Triệu Nguyên Kỳ không ai nhường ai. Hiện tại giá
cả đã bị đấu giá lên đến 450 triệu, Thịnh Vân Cẩm hơi có vẻ phiền não
nhíu mày. Dù sao Triệu Nguyên Kỳ cũng là đối tác của Tư Mộ, nếu là bản
thân cùng cô tranh đoạt… “Có thể mạo muội hỏi một chút, Triệu tổng
muốn viên kim cương này để làm gì không?” Nếu là có công dụng quan
trọng, Thịnh Vân Cẩm liền không tranh với cô ấy. “Ân?” Triệu Nguyên Kỳ
nhất thời không nhận ra mục đích của Thịnh Vân Cẩm, nghe vậy theo bản
năng biện ra một cái cớ: “Ưm… Tặng, tặng bạn gái.” Vì giúp Tư Mộ giữ
kín sự bất ngờ này, Triệu Nguyên Kỳ mắt cũng không nháy một cái nói dối.
Kim cương trị giá bốn trăm triệu, cô mua cho mình cũng còn phải do dự
một chút ấy chứ, làm sao lại nghĩ đến việc tặng cho bạn gái kết giao nửa
tháng liền chia tay chứ… “Ồ~” Nghe vậy hiểu rõ đáp một tiếng, Thịnh
Vân Cẩm cười xin lỗi với cô: “Vậy trước tiên cho tôi nói tiếng xin lỗi
với Triệu tổng.” Nói rồi, ngay lúc Triệu Nguyên Kỳ còn chưa hiểu câu xin
lỗi này của cô có ý gì, liền thấy Thịnh Vân Cẩm nhàn nhã giơ thẻ số
trong tay lên. Sau đó, chính là giọng nói thanh nhuận của cô vang lên
trong hội trường yên tĩnh. “Năm trăm triệu.” Trực tiếp tăng giá năm mươi
triệu, Thịnh Vân Cẩm thành công đẩy lui người đàn ông vừa rồi còn đang
kiên trì đấu giá. Đờ đẫn nhìn gương mặt bên cạnh của Thịnh Vân Cẩm,
trong lòng Triệu Nguyên Kỳ nhất thời rất phức tạp. Cô thế nào cũng không
nghĩ tới, thời khắc sống còn Thịnh Vân Cẩm lại đến ngang chân một cước.
Cục diện hiện tại này, Triệu Nguyên Kỳ tự thấy có chút xấu hổ. Chẳng lẽ
cô muốn cùng Thịnh Vân Cẩm tranh đoạt sao? Nhưng Tư Mộ ban đầu mua được
cũng là muốn tặng cho người ta a? Một hồi xoắn xuýt do dự, Triệu Nguyên
Kỳ vẫn bỏ qua. Cứ như vậy đi, chuyện của hai người tình nhân nhỏ liền
giao cho các cô tự mình xử lý đi. … Đấu giá kết thúc, Triệu Nguyên Kỳ
cầm điện thoại di động gửi cho Tư Mộ một tin nhắn, sau đó liền cười khúc
khích chào Thịnh Vân Cẩm rồi quay người rời đi ngay lập tức. Và lúc này,
Tư Mộ đang kiên nhẫn chờ đợi tại khách sạn, nhận được tin nhắn từ Triệu
Nguyên Kỳ. —Tin tốt: Vật đấu giá thần bí cuối cùng chính là viên kim
cương thô kia.—Tin xấu: Nó đã bị bạn gái của cậu mua đi rồi. Cười trên
sự đau khổ của người khác, Triệu Nguyên Kỳ nghĩ đến việc Tư Mộ và Thịnh
Vân Cẩm có thể hay không vì viên kim cương này mà cãi nhau. Nhưng trên
đường về nhà cô đột nhiên nghĩ thông suốt. Thịnh Vân Cẩm cũng không phải
người thiếu kim cương hay trang sức, vậy cô cố chấp muốn mua viên kim
cương này, là vì… và, tại phòng đấu giá lúc đó, cô ấy đột nhiên hỏi cô
muốn xử trí viên kim cương này như thế nào. Lúc ấy Triệu Nguyên Kỳ trả
lời là tặng cho bạn gái… Bây giờ nghĩ lại, khi đó Thịnh Vân Cẩm hẳn là
đang thăm dò mình rốt cuộc coi trọng viên kim cương này đến mức nào. Mà
cũng nghe được cô là muốn tặng cho bạn gái, nhưng Thịnh Vân Cẩm vẫn
không chút do dự ra tay cạnh tranh mua… Nguyên do đại khái chỉ có một
cái: Thịnh Vân Cẩm cũng là muốn tặng cho bạn gái. Bởi vì lý do muốn có
kim cương đều giống nhau, cho nên dĩ nhiên là có thể cạnh tranh công
bằng. “…” Thật tốt, lại là vì tình yêu của người khác mà ăn cẩu lương
một ngày. Lòng đầy mệt mỏi ngồi trên xe, Triệu Nguyên Kỳ nhìn tin nhắn
vừa gửi cho Tư Mộ. Cái gì mà tin xấu… Đây rõ ràng chính là hai cái tin
tốt mà… … Thịnh Vân Cẩm trở lại khách sạn lúc đó, Tư Mộ đang ngồi ở
quầy bar trong phòng khách thảnh thơi uống cà phê lật xem tạp chí. Áo
len dệt kim màu nhạt ôm sát cơ thể làm nổi bật khí chất ôn nhu của nàng,
quần tây rộng màu trắng bao lấy đôi chân thon dài, tùy ý rũ xuống ở mắt
cá chân tinh tế, trông thật lười biếng mà tao nhã. Thả nhẹ bước chân,
Thịnh Vân Cẩm từ phía sau ôm lấy nàng, đầu cọ vào mái tóc mềm mại phía
sau đầu của Tư Mộ. “Em về rồi ~” Hơi nghiêng mắt, ánh mắt nhận ra vài
phần ý cười không giấu được giữa lông mày của cô , Tư Mộ buông tạp chí
trong tay xuống, chậm rãi xoay người. Đại khái là nhận ra ánh mắt ý vị
thâm trường của Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm vội vàng chủ động thú nhận: “Được
rồi, thật ra hôm nay em không có công việc, em đã đến hội đấu giá…”
Nói rồi, cô lấy hộp trang sức vừa mới tiện tay đặt trên bàn trà tới. “Em
nghĩ tự mình chọn một món quà tặng cho dì, không phải cố ý muốn giấu chị
~” Mở hộp ra, nhìn chiếc vòng tay phỉ thúy bên trong, Tư Mộ có chút bất
ngờ. Nàng cũng không biết chuyện chiếc vòng tay này… Bạn gái vẫn đang
ôm eo mình làm nũng, Tư Mộ mỉm cười đặt hộp qua một bên, giọng nói ôn
nhu nhẹ nhàng chậm rãi vang lên. “Mẹ nhất định sẽ thích, chị thay mẹ cảm
ơn em trước.” Nghe vậy khóe môi tràn lên ý cười, Thịnh Vân Cẩm nghiêm
chỉnh đàng hoàng nói: “Không cần cảm ơn, đều là việc em nên làm.” Nói
rồi, cô nghịch ngợm nháy mắt với Tư Mộ. Thấy thế Tư Mộ có chút buồn
cười, nàng khẽ vuốt cằm Thịnh Vân Cẩm, sau đó âm thanh bay bổng mở
miệng: “Em còn lời gì muốn nói với chị không?” Thịnh Vân Cẩm đang cầm ly
cà phê bên cạnh chậm rãi thưởng thức nghe vậy dừng lại, cô oán thầm
trong lòng rằng nhất định là Triệu Nguyên Kỳ tìm Tư Mộ mách tội. Cô vốn
định chờ viên kim cương kia vận chuyển về nước rồi mới nói cho Tư Mộ.
Lưỡi l**m khóe môi dính nước cà phê, Thịnh Vân Cẩm quay đầu cũng dự định
trình bày bằng khí thế mười phần. “Được rồi, còn có một viên kim cương
thô nghe nói rất khó kiếm, em cũng mua.” “Ban đầu dự định sau khi về
nước rồi mới tặng chị, đều trách Triệu tổng, lần này đến cả bất ngờ cũng
mất hết rồi…” Lúc cô nói chuyện lông mày cũng hơi nhăn lại, lại phối
hợp với sự tiếc nuối trong giọng nói, khiến Tư Mộ đã sớm biết chân tướng
có chút ngăn không được nụ cười trên mặt. “Trách cậu ấy làm gì?” Tự thấy
nên nói một câu vì Triệu Nguyên Kỳ đã giúp mình chạy việc, Tư Mộ ôn
thanh cười nói. Khẽ hừ một tiếng, Thịnh Vân Cẩm nắm tay nàng đi đến ghế
sofa bên cạnh. Ghế cao quầy bar không thoải mái để ngồi, không tốt bằng
trên ghế sofa, còn có thể nằm ôm. “Bởi vì em đoạt món quà chị ấy muốn
tặng bạn gái chứ sao.” “Chị ấy muốn thì cứ đấu giá công bằng thôi, đều
là tặng bạn gái, em làm sao có lý do mà nhường được…” Nói rồi, Thịnh
Vân Cẩm còn cảm thấy có chút uỷ khuất. Cô mới không tin Triệu Nguyên Kỳ
không đoán ra được rằng cô mua món quà này là vì Tư Mộ, kết quả đấu giá
vừa kết thúc Triệu Nguyên Kỳ liền báo cho Tư Mộ chuyện cô mua kim cương.
Tuy nhiên món quà này không tính là rất tỉ mỉ chuẩn bị, nhưng cũng coi
như là một bất ngờ nhỏ mà, hiện tại bất ngờ bị phá hỏng sớm, Thịnh Vân
Cẩm làm sao có thể không để tâm chứ? Tư Mộ đã biết trước ngọn nguồn câu
chuyện, tại thời khắc này lựa chọn giữ im lặng. Nàng xoa đầu Thịnh Vân
Cẩm đang gối trên chân mình, đổi sang chuyện khác nói: “Em tặng kim
cương thô cho chị, là muốn làm gì?” Cô chưa từng qua khâu cắt gọt hay
thiết kế, Tư Mộ có chút không hiểu lý do Thịnh Vân Cẩm tặng cái này cho
nàng. Ngay cả như Tư Mộ, bởi vì là nhà thiết kế trang sức, cho nên nàng
có thể thông qua thiết kế chế tạo ra nhẫn kim cương, để dùng cho việc
cầu hôn Thịnh Vân Cẩm. Thịnh Vân Cẩm đang nằm trên ghế sofa còn có chút
buồn bực nghe vậy ngước mắt nhìn cô, trên gương mặt minh diễm là nụ cười
đơn thuần. “Hả? Chị muốn làm gì cũng được a.” Tư duy phân tán, cô có vẻ
nghiêm túc nói ra ý nghĩ ban đầu của mình. “Có lẽ có thể thiết kế một bộ
trang sức kim cương, vật liệu là từ cùng một khối kim cương thô cắt ra,
giá trị sưu tầm và mua bán cũng rất cao.” Có chút dở khóc dở cười cụp
mắt nhìn cô, Tư Mộ nói: “Em muốn chị cầm đi bán?” Thịnh Vân Cẩm không hề
hay biết suy nghĩ của Tư Mộ, còn đang không tự giác nháy mắt nghĩ khen
bạn gái. “Vâng… Tác phẩm thiết kế của nhà thiết kế đầu ngành như chị,
khẳng định rất được hoan nghênh…” Vòng eo mềm mại hơi cúi xuống, Tư Mộ
vén sợi tóc rũ xuống bên mặt nàng ra sau tai, sau đó hai tay nâng lấy
gương mặt Thịnh Vân Cẩm. Ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cô, Tư Mộ nhẹ
giọng nói: “Kim cương thô trân quý như vậy, tại sao chị phải cầm dùng
trong công việc chứ?” Mùi hương thanh nhã vẫn luôn len lỏi vào chóp mũi,
Thịnh Vân Cẩm kìm lòng không đậu mím môi nuốt xuống cổ họng. Trong đầu
cô bây giờ đã có chút nghe không rõ Tư Mộ nói gì, chỉ nghĩ rõ ràng đều
là cùng nhau tắm, vì sao khí tức trên người bạn gái lại đặc biệt dễ ngửi
như thế? Tư Mộ đều nhìn thấy tâm trí Thịnh Vân Cẩm đang bay lơ lửng,
nàng cong môi cười một cái, sau đó cố ý kéo khoảng cách giữa hai người
xa ra một chút. “Trong mắt em chị là một người cuồng công việc không hề
biết lãng mạn sao?” Hơi mơ hồ nhìn Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm nhìn sợi tóc rũ
xuống trước mắt nàng, từ từ chi tiết đáp lại: “Có một chút…” Mắt thấy
bầu không khí hình như có chút ngưng trệ, Thịnh Vân Cẩm tỉnh hồn lại từ
mùi hương ôn nhu vội vàng đứng dậy giải thích. “Không phải… Ý em là
chị làm việc nghiêm túc và có trách nhiệm, thật đấy!” Thấy Tư Mộ không
hề lay động nhíu mày nhìn mình, Thịnh Vân Cẩm lại bắt đầu làm nũng. “Chị
lãng mạn nhất, Tiểu Mộ, thật mà, chị tặng em rất nhiều quà đó, còn tặng
em hoa hồng, em đều rất thích ~” “Tiểu Mộ ~ đừng im lặng a ~” Hai tay
quàng vào cổ Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm dùng cả tay chân lại vượt ngồi lên đùi
nàng. “Viên kim cương kia chị muốn xử trí như thế nào cũng được ~” Thấy
sau khi nói đến đây ánh mắt Tư Mộ hình như có chút thất thần, Thịnh Vân
Cẩm có chút mừng rỡ. Chậm rãi xích lại gần nàng, Thịnh Vân Cẩm thử thăm
dò mở miệng: “Không thì, chị thiết kế một bộ trang sức tình nhân, chỉ
thuộc về hai chúng ta?” Dư quang liếc nhìn cô một cái, Tư Mộ cố ý đáp:
“Nhẫn và vòng tay tình nhân không phải đều có rồi sao?” Thấy Tư Mộ rốt
cuộc đáp lại mình, Thịnh Vân Cẩm biết bản thân hẳn là đoán đúng rồi. Tư
Mộ là muốn dùng viên kim cương này để thiết kế cho hai người. Nhìn trang
sức trên tay mình, lại nghĩ tới viên kim cương hơn một ngàn carat kia,
gương mặt Thịnh Vân Cẩm ửng hồng, tiến đến bên tai Tư Mộ nhỏ giọng mở
miệng. “Không thì chị thiết kế một cái dây trang sức đeo ngực đi, em đeo
cho chị xem.”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
phong-ha-cu-dao-tu-nhi-1768437105
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 225 - NT8 Tháng 1 14, 2026
Chương 224 - NT7 Tháng 1 14, 2026
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
linh vu thien ha
Linh Vũ Thiên Hạ
Chương 4203_ Lục Phong Tử Tháng 1 12, 2026
Chương 4202_ Vật Trong Thạch Thất Thứ Sáu Tháng 1 12, 2026
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 330 Tháng 1 15, 2026
Chương 329 Tháng 1 15, 2026
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 105"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese