Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ - Chương 117
Chương 117
Cảnh sát đã truy tìm được một lượng lớn các hóa chất bị cấm trong đạo
quán của Tôn Mặc. Những chất này chính là nguyên liệu chủ yếu mà Tôn Mặc
dùng để luyện bùa chú. Trong quá trình điều tra, cảnh sát cũng tìm thấy
một số vật chất tồn tại bất thường khác. Trong cái gọi là bùa phù kia,
họ phát hiện một loại vật chất chưa từng xuất hiện trước đây. Dựa trên
kết quả kiểm tra thực nghiệm, loại vật chất này có thể sánh ngang với m*
t** có độ tinh khiết cao. Cảnh sát nhận định Tôn Mặc chính là thông qua
loại vật chất do chính hắn chiết xuất này để kiểm soát não bộ của các
nạn nhân, từ đó tạo ra ảo giác về cái gọi là phép thuật đạo pháp cao
siêu. Liên lụy đến hơn một trăm vụ án mạng, Tôn Mặc cuối cùng bị phán tử
hình. Trước khi thi hành án phạt, Tôn Mặc yêu cầu được gặp mặt con gái
hắn một lần cuối. … Mặc dù Tán Linh Phù chỉ có một phần nhỏ được hắn
hấp thụ, nhưng vì đạo pháp của Tôn Mặc vốn không sâu bằng Thịnh Vân Cẩm,
nên dù chỉ là một phần, nó cũng làm tiêu tan hết tất cả linh lực trong
cơ thể hắn. Tình trạng hiện tại của hắn còn tệ hơn cả một người bình
thường: linh lực tiêu tan chỉ là sự khởi đầu, thân thể héo mòn cũng đang
từng bước giày vò hắn. Chỉ trong vỏn vẹn một tháng, hắn đã trở nên gầy
gò, tiều tụy. Khi bị thẩm vấn, hắn đẩy toàn bộ động cơ bắt cóc Thịnh Vân
Cẩm sang Trương Lan Hữu, biểu thị rằng mình chỉ là “lấy tiền làm việc”.
Và cảnh sát cũng xác thực điều tra được Trương Lan Hữu đã từng chuyển
vào tài khoản của hắn một khoản tiền lớn. … Ngày cảnh sát đến nhà, là
một buổi chiều hè. Khi người giúp việc gõ cửa báo có cảnh sát, Tư Anh
trong phòng theo bản năng rùng mình một cái. Đã hơn một tháng trôi qua
kể từ lần cuối cô bé liên lạc với Tôn Mặc. Và lần liên lạc cuối cùng đó
chính là ngày Tư Anh cùng Trương Lan Hữu nhờ Tôn Mặc đối phó Thịnh Vân
Cẩm. Tư Anh không biết chính xác thời điểm Tôn Mặc ra tay. Khác với
Trương Lan Hữu vẫn luôn trong trạng thái lo lắng chờ đợi sau cuộc nói
chuyện đó, Tư Anh lại có vẻ bình tĩnh hơn nhiều. Bởi vì cô bé đã tận mắt
chứng kiến Tôn Mặc thi triển phép thuật trước mặt mình. Cô bé tự tin Tôn
Mặc nhất định có thể chế ngự Thịnh Vân Cẩm. Nhưng một ngày trôi qua, rồi
hai ngày trôi qua… Đến ngày thứ năm sau cuộc nói chuyện đó, Trương Lan
Hữu không còn đến trường học nữa. Và hai ngày sau, cô bé lại thấy tin
tức Thịnh Vân Cẩm cầu hôn Tư Mộ trên mạng. Các bạn học trong trường cũng
đều đang bàn luận rôm rả, nhưng Tư Anh chỉ cảm thấy phiền não. Cô né
muốn thông báo cho Tôn Mặc nhanh chóng ra tay. Nhưng sau ngày hôm đó, cô
bé không cách nào liên lạc được với Tôn Mặc. Và cùng lúc đó, Trương Lan
Hữu cũng mất tăm tích. Lần này, Tư Anh cuối cùng cũng dần ý thức được
điều gì đang xảy ra. … Dưới sự giải thích của cảnh sát, Tư Chung đã
biết được mục đích họ đến. Tư Anh cúi đầu suốt toàn bộ quá trình, không
hề nói một lời. Chỉ đến khi được hỏi có đồng ý đi gặp Tôn Mặc một lần
cuối hay không, cô bé mới có phản ứng. Mặt cô bé tái nhợt không còn một
tia máu. Cô bé không hiểu rõ ràng Thịnh Vân Cẩm vẫn sống tốt như thế,
tại sao Tôn Mặc lại bị phán tử hình? Tư Chung nhìn phản ứng của cô bé
đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa liền biết đứa trẻ này đã quá sợ hãi.
Mặc dù có chút oán trách việc Tư Anh đã giấu giếm ông chuyện cha ruột
tìm đến mình, nhưng dù sao ông vẫn thật lòng yêu thương đứa bé này. Vì
thế, sau một tiếng thở dài bất lực, Tư Chung thay cô bé đồng ý đi gặp
Tôn Mặc lần cuối. … Trong phòng thăm nuôi, Tư Anh gặp lại Tôn Mặc.
Người cha ruột mà cô bé chỉ chung sống trong một khoảng thời gian ngắn
ngủi. Khoảnh khắc Tôn Mặc mang còng tay bước ra, nước mắt của cô bé liền
không kiềm chế được mà chảy xuống. Trước kia cô bé luôn cảm thấy con mắt
độc nhãn của Tôn Mặc thật đáng sợ, nhưng giờ phút này nhìn thấy bộ dạng
gầy gò chỉ còn lại một bộ xương của hắn, tình cha con ẩn sâu trong lòng
vẫn khiến cô bé không tự chủ cảm thấy đau lòng cho Tôn Mặc. Cách một
tầng kính phân cách, Tư Anh nhìn hắn với hai hàng nước mắt lã chã. Dù
cho chưa bao giờ mở miệng gọi Tôn Mặc một tiếng “ba ba”, nhưng khoảng
thời gian Tôn Mặc đối xử tốt với cô bé, sự ngoan ngoãn phục tùng của
hắn, đã sớm khiến Tư Anh chấp nhận thân phận của hắn. Nhưng cô bé không
hề nghĩ đến, sự ấm áp của tình cha con này cô bé chỉ cảm nhận được vài
tháng, lại sắp tan biến một lần nữa. Hai người không nói quá nhiều lời,
phần lớn là Tư Anh khóc suốt, còn Tôn Mặc chỉ im lặng nhìn cô bé. Khi
thời gian thăm nuôi sắp kết thúc, Tôn Mặc chịu đựng cơn đau dữ dội
truyền đến từ cơ thể, dùng hết sức mở miệng: “Tiểu Anh, nhất định…
phải nhớ… nhớ những gì ta đã từng dạy con.” Những gì hắn làm được, con
gái hắn nhất định cũng sẽ làm được. Ôm ý nghĩ như vậy, Tôn Mặc cuối cùng
cũng chịu sự áp giải của cảnh ngục mà quay người rời đi. Để lại Tư Anh
đứng nguyên tại chỗ, nước mắt làm ướt sũng cả khuôn mặt. … Sau cơn
sóng gió của màn cầu hôn kia, lần đầu tiên Thịnh Vân Cẩm công khai lộ
diện là một tháng sau đó. Trần Yên đã liên lạc với người đại diện để xác
nhận hành trình của Thịnh Vân Cẩm, sau đó sắp xếp lịch diễn kịch trong
hai tháng tiếp theo. Đây là việc đã hứa từ trước, cho nên Thịnh Vân Cẩm
hoàn toàn phối hợp. Sau khi trở về từ kỳ nghỉ kết hôn ở nước ngoài, cô
liền thu xếp hành lý bay đến thành phố đầu tiên trong chuyến tuần diễn.
Lịch trình công tác của cô cũng được công khai, vì thế rất nhiều fan đã
đến sân bay đón cô. Chiếc áo ba lỗ ôm sát màu xám kết hợp với quần jean
rộng màu xanh, bộ trang phục giản dị nhưng lại đầy vẻ mỹ lệ và phong
cách. Thịnh Vân Cẩm hào phóng, ung dung chào hỏi người hâm mộ. Cô không
đeo khẩu trang hay kính râm để che giấu, cho nên vẻ đẹp mặt mộc vẫn rạng
rỡ của cô lại khiến người hâm mộ reo hò. Trong lúc ký tên và chụp ảnh
chung, có fan chú ý đến chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của Thịnh
Vân Cẩm. “Tiểu Cẩm, chị thật sự kết hôn rồi sao?” Lần trước trên hot
search, Quả Trám và J&M chỉ phản hồi việc Ngụy Thanh tung tin vịt, nhưng
không trực tiếp xác nhận Thịnh Vân Cẩm và Tư Mộ có đang hẹn hò hay
không. Weibo của bản thân Thịnh Vân Cẩm cũng không có chút tin tức nào.
Thịnh Vân Cẩm đang ký tên, nghe vậy bình tĩnh gật đầu: “Đúng vậy.” Câu
trả lời của cô quá sức bình thản, làm cho những người hâm mộ xung quanh
rơi vào im lặng hoàn toàn. “Vậy thì… Có thật là với Tổng giám đốc của
J&M… Tư tổng không?” Một cô gái hâm mộ can đảm hỏi thêm. “Đúng vậy.”
Ký tên xong, Thịnh Vân Cẩm ngước mắt lên cười nhẹ nhàng thừa nhận với cô
gái. Nụ cười của cô vô cùng xinh đẹp, sự thong dong và hạnh phúc giữa
hai hàng lông mày càng rõ ràng hơn. “Chúc chị và Tư tổng hạnh phúc!” Một
cô gái hâm mộ ở hàng sau lớn tiếng hét lên một câu. Nhẹ nhàng gật đầu,
Thịnh Vân Cẩm cảm ơn cô gái ấy: “Cảm ơn mọi người.” Sau khi Thịnh Vân
Cẩm rời đi, như thường lệ, cô trợ lý nhỏ ở lại mua trà sữa và đồ ngọt
cho người hâm mộ. Nhưng lần này còn có thêm những món quà khác. Đó là
những hộp quà nhỏ do Thịnh Vân Cẩm chuẩn bị từ trước, bên trong là bánh
kẹo và sô cô la. … Trong những tháng ở nước ngoài, Lâm Cách đã tự làm
mình thân bại danh liệt vì cờ bạc, chỉ trong vài tháng đã phá sạch tiền
tiết kiệm của mình. Cũng chính vào thời điểm này, hắn mới nhớ đến việc
liên lạc về nước. Ít nhất, là để xin thêm chút tiền từ cha mình. Trong
cuộc điện thoại với Lâm Giang, khi bị ông mắng cho té tát, Lâm Cách mới
dần hồi tưởng lại. Mục đích ban đầu hắn đến nước ngoài là để tránh sự
truy đuổi của cảnh sát, nhưng chuyện này đã bị quên sạch trong vài tháng
sống trong nhung lụa mà vẫn bình an vô sự này. Chỉ qua cuộc gọi với Lâm
Giang, hắn mới biết rằng mình hoàn toàn không có chuyện gì. Dương Sĩ
Triều, cái kẻ xui xẻo kia lại nhận hết tất cả tội danh. Lâm Cách sửng
sốt một chút, sau đó reo hò vui mừng. Vậy thì hắn còn trốn cái gì nữa?
Không có tội danh, hắn có thể nghênh ngang trở về nước. Còn về Dương Sĩ
Triều, đã nhận tội rồi thì cứ ngoan ngoãn ở tù thay hắn đi. Cũng không
uổng công trước kia y đã nhận được nhiều lợi ích từ chỗ hắn như vậy. Lâm
Cách nghĩ thầm mà không có chút hổ thẹn nào. Mua ngay chuyến bay gần
nhất, hắn bay về nước trong đêm. Khi Lâm Cách về đến nhà, Lâm Giang đang
ngồi trên ghế sofa phòng khách chờ hắn. Thấy thằng nhóc này vừa về đã
đòi tiền, Lâm Giang tức đến suýt ngất đi. “Mày nhìn mày bây giờ còn
giống thể thống gì nữa!” “Với cái bộ dạng này của mày, làm sao tao còn
trông cậy vào mày sau này có thể cạnh tranh với Lâm Tiêu Ngộ được nữa!”
Nghe vậy, Lâm Cách cười cợt một tiếng: “Ba, ba còn mơ mộng sao?” “Ba sẽ
không thật sự nghĩ rằng con và Lâm Tiêu Ngộ đang chạy chung một đường
chứ?” Lời này của hắn khiến Lâm Giang nhíu mày sắc lại. “Mày chỉ cần
chịu khó một chút…” Nhưng ông còn chưa nói hết lời đã bị Lâm Cách ngắt
lời: “Con chịu khó thì có tác dụng gì chứ? Họ của Lâm thị là Lâm trong
Lâm Hải, chứ không phải Lâm trong Lâm Giang của ba!” “Mày!” Lâm Giang
tức đến lồng ngực phập phồng không ngừng. “Thôi đi, chấp nhận số phận
đi. Lâm thị từ đầu đến cuối cũng không phải của hai cha con mình.” Lâm
Cách thản nhiên khuyên người cha già của mình, sau đó nhanh chóng lấy
hai tấm thẻ từ cặp công văn của Lâm Giang. “Ba cứ an tâm chờ dưỡng lão
là được, Nhị thúc sẽ không bỏ mặc chúng ta.” Dù sao Lâm Hải cũng coi
trọng tình thân, chỉ cần hai cha con họ không còn gây chuyện, chịu hạ
mình đi cầu xin, việc Lâm Hải trả vài triệu tiền lương hưu hằng năm là
không thành vấn đề. Lâm Cách, người mà bây giờ trong đầu chỉ có sống một
cuộc sống buông thả, nghĩ như vậy. Thấy hắn quay người lại muốn đi, Lâm
Giang tức giận cầm cặp công văn trong tay đập vào người hắn. Bị cặp đập
trúng, Lâm Cách chậc lưỡi, sau đó móc thêm hai tấm thẻ nữa, rồi quăng
cái cặp rỗng trở lại cho Lâm Giang. “Cái thằng nghịch tử này!” Bộ dạng
“bùn nhão không dính lên tường được” hiện tại của Lâm Cách khiến Lâm
Giang vừa kinh hãi vừa uất ức. Ông không thể nào hiểu nổi, người con
trai vốn thông minh ngoan ngoãn từ bé của mình làm sao lại biến thành
như thế này? … Chiếc xe lao nhanh trên đường khiến Lâm Cách cảm thấy
vui sướng, tận hưởng khoảnh khắc thanh nhàn này thật không tồi. Khi chờ
đèn giao thông, hắn vô tình ngẩng đầu lên và nhìn thấy tấm biển quảng
cáo khổng lồ trên đỉnh tòa nhà cao tầng phía trước. Trên đó là hình ảnh
Thịnh Vân Cẩm. Đó là quảng cáo kính râm cô chụp. Giao diện quảng cáo đơn
giản và hào phóng phóng đại vô hạn dung nhan của Thịnh Vân Cẩm, xinh đẹp
lại đầy vẻ quang minh. Đúng như ấn tượng vẫn luôn được giữ trong lòng
Lâm Cách thời niên thiếu. Bóng dáng trăng sáng trên cao vĩnh viễn tồn
tại kia. Cũng chính vào lúc này, Lâm Cách mới dần ý thức được rằng hắn
đã rất lâu không gặp Thịnh Vân Cẩm. Trong cuộc sống tiêu xài phóng túng
ở nước ngoài, trong những ngày tháng mạo hiểm k*ch th*ch vì tiền bạc,
hắn chưa bao giờ nghĩ đến cô. Nhưng chính vào khoảnh khắc bình tĩnh buổi
chiều tối này, vì một tấm biển quảng cáo vô tình nhìn thấy, lại khơi gợi
lên tình cảm yêu thương hư vô kia của Lâm Cách dành cho Thịnh Vân Cẩm.
Gió đêm hơi lạnh của chiều tối, tốc độ xe bay nhanh, những điều này
dường như đều đang thúc giục Lâm Cách nhanh chóng liên lạc với Thịnh Vân
Cẩm, nhìn thấy cô, sau đó lớn tiếng thổ lộ tình yêu đơn phương chôn giấu
nhiều năm của mình. Lấy điện thoại ra, Lâm Cách một tay lái xe, muốn gọi
điện thoại cho Thịnh Vân Cẩm. Nhưng lật khắp danh bạ liên lạc hắn mới
phát hiện, bản thân hoàn toàn không có cách thức liên lạc của Thịnh Vân
Cẩm. Hắn lại gọi cho Lâm Tiêu Mộ, muốn hỏi về hành trình của Thịnh Vân
Cẩm. Nhưng đúng như dự đoán, Lâm Tiêu Mộ không nhận điện thoại của hắn.
Thậm chí còn không biết từ bao giờ đã chặn số hắn rồi. Chiếc xe lập tức
quay đầu chuyển hướng, bỏ ý định đi thành phố bên cạnh để tiếp tục đánh
bạc, Lâm Cách quyết định lái xe thẳng đến Thịnh gia. Không gặp được
Thịnh Vân Cẩm cũng không sao, gặp Thịnh Đổng cũng rất tốt. Yêu cầu của
Lâm Cách không cao, chỉ cần Thịnh Minh Triệu đồng ý, hắn sẵn sàng ở rể.
Từng chứng kiến cuộc tranh giành thừa kế trong giới hào môn, Lâm Cách rõ
ràng, một ông chủ tập đoàn như Thịnh Minh Triệu, điều mong muốn nhất
chính là con gái mình vừa có thể lập gia đình, lại vừa có thể kế thừa
công ty. Và Lâm Cách khẳng định mình có thể làm được điểm này. Hắn cũng
không hy vọng xa vời có thể nhậm chức tại Minh Thịnh, vì Thịnh Vân Cẩm,
để hắn làm một người đàn ông nội trợ tốt hắn cũng nguyện ý. Ôm ý nghĩ
như vậy, Lâm Cách mua một bó hoa hồng tại cửa hàng hoa ven đường, sau đó
lại đi trung tâm thương mại gần đó mua một bộ âu phục mới. Áo vest, cà
vạt, giày da, ngay cả kiểu tóc hắn cũng cố ý chỉnh lý. Tất cả chỉ để tạo
ấn tượng tốt cho Thịnh Đổng.