Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ - Chương 123

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
  4. Chương 123
Prev
Next
Novel Info

Chương 123

Sự có mặt của Tư Mộ dường như khiến Tư Nghị thở phào nhẹ nhõm. Ông lấy
mu bàn tay lau khô khóe mắt còn chút ướt át, sau đó quay người nhìn về
phía Tư Mộ. “Chuyện ông con xảy ra chuyện là ngoài ý muốn không phải là
lỗi của con, ba biết con bận rộn công việc, không có nhiều thời gian như
vậy…” “… Tư Mộ, con đừng quá tự trách mình.” Nói rồi, ông tiếp tục:
“Hiện tại việc cấp bách, là xử lý tốt hậu sự của ông.” Vừa nói, ông vừa
âm thầm nhìn Tư Anh đang quỳ trước giường bệnh vẫn còn cúi đầu khóc thút
thít. (Và còn vấn đề phân chia di sản). Phát giác được cơ thể Tư Mộ hơi
cứng lại khi nghe câu này, Thịnh Vân Cẩm theo bản năng nhíu mày. Chuyện
ông lão bị tai nạn qua đời là điều không ai mong muốn, nhưng lời Tư Nghị
nói bây giờ sao lại quái dị đến vậy. Ngoài miệng nói không phải trách
nhiệm của Tư Mộ, nhưng lời trong lời ngoài lại thể hiện rằng vẫn đang
đẩy trách nhiệm lên người Tư Mộ. Đau lòng nhìn khuôn mặt Tư Mộ mệt mỏi
lại tái nhợt, Thịnh Vân Cẩm lặng lẽ đưa tay, chống vào vòng eo mất sức
của Tư Mộ từ phía sau. Hàng lông mi thẫn thờ khẽ run lên, Tư Mộ mím chặt
môi, sau đó lên tiếng nhẹ giọng. “Chuyện tang lễ, ba sắp xếp đi.” Lời
vừa dứt, Tư Mộ nhìn di thể Tư Chung được phủ vải trắng hoàn toàn cách đó
không xa. Nàng đứng yên lặng một lúc lâu, sau đó, quay người rời khỏi
nơi này. … Tiếng giày cao gót đập trên sàn nhà luôn luôn thanh thúy và
bình tĩnh của Tư Mộ, lần này có chút thay đổi. Thịnh Vân Cẩm đi theo Tư
Mộ ra khỏi phòng bệnh, cô nhận thấy Tư Mộ lúc này có chút thất thố, mất
hồn lạc phách. Đau lòng nắm chặt lòng bàn tay của nàng, đón ánh mắt thất
thần của Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm cảm thấy đáy lòng là nỗi đau chưa từng có.
“Không phải lỗi của chị, Tiểu Mộ.” “Không phải lỗi của chị.” Đưa tay ôm
lấy nàng, Thịnh Vân Cẩm nhẹ vỗ về lưng Tư Mộ, thấp giọng an ủi. Gương
mặt chôn ở bờ vai Thịnh Vân Cẩm, Tư Mộ vô lực nắm lấy vạt áo bên hông
của cô. Nàng không rơi lệ, chỉ có hốc mắt đỏ bừng vì cố nhịn mới có thể
nhìn ra sự thất thố của Tư Mộ lúc này. Trong phòng bệnh mơ hồ truyền đến
tiếng nói chuyện của Tư Nghị, hình như là đang gọi điện thoại, nói cho
người vợ và con còn ở nước ngoài rằng cha ông qua đời, ông cần phải ở
lại thêm mấy ngày mới có thể trở về… “Về nhà đi.” Nhắm mắt lại, Tư Mộ
nhẹ giọng mở miệng. “Được, chúng ta trở về nhà.” Ôn nhu lên tiếng, Thịnh
Vân Cẩm ôm nàng quay người rời đi. Ở cửa phòng bệnh cách đó không xa,
một ánh mắt mờ mịt đuổi theo, từ đầu đến cuối đều rơi trên bóng lưng của
Tư Mộ. … Trên xe về nhà, Thịnh Vân Cẩm cụp mắt nhìn Tư Mộ đang tựa vào
vai mình. Dù đã nhắm mắt, nhưng ấn đường của Tư Mộ vẫn nhíu chặt như cũ.
“Chị có đau đầu không?” Lòng bàn tay nhẹ nhàng áp lên trán nàng, Thịnh
Vân Cẩm khẽ hỏi. Mười mấy tiếng lo lắng cùng chuyến bay dài không hề dễ
chịu. Cô hiểu rõ Tư Mộ, vì lo lắng cho tình hình Tư Chung nên trên máy
bay nàng đại khái cũng không được nghỉ ngơi hay ăn uống để bổ sung thể
lực. Thể trạng của Tư Mộ vốn chỉ tương đương người bình thường, dưới áp
lực căng thẳng cường độ cao, thái dương chắc chắn sẽ thỉnh thoảng có cảm
giác đau nhói. Nhưng sự mệt mỏi thể xác lại bị nỗi bi thống trong lòng
và tinh thần chế ngự, dù nhắm mắt cũng không hề buồn ngủ. Nàng chỉ có
thể tỉnh táo chịu đựng cảm giác giày vò mà nỗi đau mang lại. Một bàn tay
giúp nàng nhẹ nhàng xoa bóp, tay còn lại Thịnh Vân Cẩm ôm Tư Mộ chặt hơn
một chút. Chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng nhiên rung lên, Thịnh Vân
Cẩm vô thức liếc mắt qua, điều này khiến cô từ bỏ ý định tạm thời xem
nhẹ tin nhắn. Đó là tin nhắn từ Tư Nghị. Trước khi đi đón Tư Mộ ở sân
bay, Tư Nghị đã thuận tiện xin phương thức liên lạc của Thịnh Vân Cẩm.
Cụp mắt nhìn Tư Mộ đang yên tĩnh trong lòng, Thịnh Vân Cẩm cầm lấy điện
thoại. — Vân Cẩm đúng không, ba có việc muốn thương lượng với Tư Mộ,
nhưng điện thoại của nó gọi không được. — Chờ Tư Mộ xong việc thì bảo nó
liên hệ với ba một chút. Sau khi xem xong hai tin nhắn với vẻ mặt không
cảm xúc, Thịnh Vân Cẩm nhìn chiếc điện thoại của Tư Mộ trong túi từ đầu
đến cuối không hề rung lên, sau đó dùng một tay nhắn tin trả lời ông ta.
— Ba có việc cứ trực tiếp nói với cpn cũng được. Dường như đã luôn chờ
đợi câu trả lời, vài giây sau, tin nhắn của Tư Nghị liền xuất hiện trên
màn hình. — Chuyện là thế này, ba trở về vội vàng, cũng không kịp chuẩn
bị gì nhiều. Về tang lễ của ông, khoản tiền này… — Trước đây chi phí
phụng dưỡng ông cụ đều là Tư Mộ chi trả, ngày thường ông đối với nó quan
tâm như vậy, lần này tang lễ, chắc chắn cũng do nó bỏ tiền ra, đúng
không? — Ba không giỏi kiếm tiền như bọn con đâu, ở nước ngoài cũng là
trên có già dưới có trẻ… — Con và Tư Mộ thông cảm cho ba nhé? Các tin
nhắn liên tục được gửi đến, dường như sợ Thịnh Vân Cẩm từ chối yêu cầu
của ông ta. Lặng lẽ nhìn những dòng chữ này, Thịnh Vân Cẩm với thần sắc
không đổi, lướt ngón tay nhanh nhẹn để chuyển khoản tiền cho Tư Nghị. Cô
lúc này có chút may mắn, vì Tư Nghị đã nhằm vào cô, những tin nhắn này
được gửi trực tiếp cho cô chứ không phải cho Tư Mộ. … Xe chạy đến dưới
lầu tiểu khu, Thịnh Vân Cẩm với vẻ mặt bình thường nắm tay Tư Mộ lên lầu
về nhà. “Nghỉ ngơi một chút đi, trông chị bây giờ không ổn lắm.” Dẫn Tư
Mộ về phòng ngủ, Thịnh Vân Cẩm nhẹ nhàng xoa xoa khóe mắt nàng. Vì một
đêm không ngủ cộng thêm sự bôn ba đi lại, dưới mắt Tư Mộ đã hiện lên một
quầng xanh nhạt. Tư Mộ im lặng, trái tim bị cái chết của Tư Chung níu
chặt khiến nàng không thể dễ dàng bình tĩnh lại. Thở dài một tiếng,
Thịnh Vân Cẩm trực tiếp xoay người ôm lấy nàng đặt lên giường. “… Vân
Cẩm…” Hành động đột ngột của Thịnh Vân Cẩm cuối cùng cũng làm cảm xúc
của Tư Mộ nổi lên chút gợn sóng. Đặt nàng vào trong chăn, Thịnh Vân Cẩm
nhẹ nhàng vỗ về ấn đường của nàng, nơi đã không hề thả lỏng suốt chặng
đường. “Ngủ một lát đi, hậu sự của ông, em sẽ giúp ba vợ xử lý.” Dường
như nhờ lời cam đoan của Thịnh Vân Cẩm, đáy lòng Tư Mộ mơ hồ buông lỏng
một chút. “Cảm ơn em.” Nàng nhẹ giọng nói. Cong môi cười một cái, Thịnh
Vân Cẩm nhìn về phía rèm cửa cạnh giường, một giây sau, hai bên rèm che
nắng liền từ từ khép lại. “Với bà xã mà còn khách sáo như vậy sao.” Ánh
sáng trong phòng dần dần biến mất, Tư Mộ chỉ lặng lẽ nhìn Thịnh Vân Cẩm.
Khi trong phòng chỉ còn lại một khe hở ánh sáng hẹp, Tư Mộ thấy Thịnh
Vân Cẩm đứng dậy định rời đi. Đầu ngón tay vô thức nắm lấy ngón tay của
cô, Tư Mộ mím môi, nhẹ giọng nói: “Đừng đi.” Không chỉ vì sự quyến luyến
không kìm được đối với Thịnh Vân Cẩm trong lòng, mà còn vì Tư Mộ hiểu
rõ, giống như mình, Thịnh Vân Cẩm cũng đã một ngày một đêm không được
nghỉ ngơi. Mặc dù nhờ có pháp thuật gia trì khiến tinh lực của cô dồi
dào hơn người thường, nhưng Tư Mộ vẫn không tự chủ được cảm thấy đau
lòng. Mặc dù cũng không buồn ngủ, nhưng Thịnh Vân Cẩm vẫn lên giường nằm
cạnh Tư Mộ. Nghiêng người ôm lấy Tư Mộ đang có hơi thở không mấy vững
vàng trong lòng, Thịnh Vân Cẩm nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, dỗ bà xã đi
ngủ. “Ngủ đi, khi tỉnh dậy, em sẽ nấu đồ ăn ngon cho chị.” “Ừm.” Tư Mộ
quyến luyến chôn sâu mặt hơn nữa vào lòng cô, khẽ đáp lại một tiếng trầm
thấp. … Xác nhận Tư Mộ đã ngủ, Thịnh Vân Cẩm nhẹ nhàng hôn lên trán
nàng, sau đó chậm rãi đứng dậy khỏi giường, thuấn di đến phòng khách.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn trà lóe sáng, báo hiệu lại nhận được tin
nhắn mới. Ấn mở xem, là Tư Nghị gửi đến. Ông ta nói rằng công việc của
mình ở nước ngoài không thể chậm trễ quá lâu, cho nên muốn giản lược tất
cả tang lễ, và muốn tự mình làm chủ đưa di thể Tư Chung đi hỏa táng.
Khóe môi Thịnh Vân Cẩm khẽ cong, cô im lặng cười lạnh một cái, bất giác
nghĩ, dựa theo tính cách cứng nhắc phong kiến của Tư Chung như vậy, nếu
biết con trai mình vì tiết kiệm tiền và thời gian mà xử lý hậu sự cho
ông như thế, không biết sẽ mắng thô lỗ đến mức nào. Chẳng trách Tư Mộ
sau khi trưởng thành chỉ liên lạc với mẹ mình. Trả lời lại tin nhắn,
Thịnh Vân Cẩm hồi tưởng đến địa chỉ khu tiểu khu cũ của nhà Tư Chung,
sau đó trong một hơi liền biến mất tại chỗ. Tư Mộ còn đang nghỉ ngơi,
Thịnh Vân Cẩm không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện linh tinh
khác. … Gõ vang cửa nhà Tư Chung, Thịnh Vân Cẩm đánh giá hành lang có
phần cũ kỹ nơi đây. Nghĩ đến một điều gì đó, cô ngẩng đầu nhìn chiếc
bóng đèn treo trong cầu thang. Nhấc chân giẫm mạnh xuống sàn hai cái,
quả nhiên, bóng đèn không sáng. Xem ra ban quản lý khu này cũng rất vô
trách nhiệm. Thịnh Vân Cẩm thầm nhủ trong lòng. Lấy điện thoại ra, cô
gọi cho người vệ sĩ vẫn luôn đi theo mình. — “Đại tiểu thư, cô có gì
phân phó ạ?” Nhận điện thoại của Thịnh Vân Cẩm, người vệ sĩ lập tức căng
thẳng. Người vệ sĩ không biết chuyện lúc này vẫn đang chờ ở khu chung cư
của Tư Mộ, hoàn toàn không hay biết rằng Thịnh Vân Cẩm đã chuyển địa
điểm. Báo tên khu chung cư, Thịnh Vân Cẩm nhìn cánh cửa phòng đang mở
heo hút trước mặt, không chần chừ mở miệng. “Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi,
các anh hãy thay tất cả các bóng đèn bị hỏng trong hành lang của khu
chung cư này đi.” Nói xong, Thịnh Vân Cẩm liền gọn gàng cúp điện thoại.
Chỉ còn lại người vệ sĩ bị cúp máy còn chút ngây người, chậm chạp không
hoàn hồn. Đổi bóng đèn á? Đây không phải là nghiệp vụ của hắn a??? …
Thịnh Vân Cẩm ung dung bước vào phòng. Tư Anh, người đã mở cửa cho cô,
theo bản năng sắc mặt tái nhợt đi vài phần khi nghe câu nói trước đó của
Thịnh Vân Cẩm. Không ai rõ đó là vì tâm lý tội lỗi hay vì lý do gì khác.
Trong phòng, Tư Nghị đón Thịnh Vân Cẩm ngồi xuống phòng khách, sau đó
cầm bình nước nóng vừa nhờ Tư Anh lấy rót cho cô một chén trà. Tư Anh
lặng lẽ siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm Thịnh Vân Cẩm với mái tóc tinh
xảo và vẻ ngoài hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh nơi đây. Khi cảm thấy
ánh mắt của Tư Nghị nhìn qua, cô bé kịp thời cụp mắt. Sau đó yên tĩnh
ngồi ở một vị trí xa nhất so với Thịnh Vân Cẩm. Cụp mắt nhìn nước trà
trong chén, Thịnh Vân Cẩm lười hỏi Tư Anh làm gì mà cứ nhìn chằm chằm
cô. Chắc là vì ghét bỏ thôi. Nếu không thì cũng sẽ không đến nỗi khóc
lóc cầu cạnh Tôn Thanh đem cái “tai họa” như cô loại bỏ. Giờ nghĩ lại,
Thịnh Vân Cẩm cảm thấy có lẽ ngay từ đầu Tư Anh đã chán ghét cô. Lần đầu
gặp mặt rất lâu trước đây, đứa trẻ này đã có sự địch ý rõ ràng với cô.
Chỉ có điều khi đó Thịnh Vân Cẩm không để tâm. Đương nhiên, cô hiện tại
cũng không để ý nhiều đến Tư Anh. Một đứa bé, mà cô phải quá nhiều so đo
tính toán chi li… sẽ khiến bản thân trông nhàm chán biết bao. Thịnh
Vân Cẩm nghĩ thế. Lấy một tấm thẻ từ trong túi, Thịnh Vân Cẩm đặt trước
mặt Tư Nghị. Cô mở miệng dứt khoát: “Trong thẻ này là năm triệu. Con
biết ba vợ bận rộn công việc ở nước ngoài, nhưng vẫn hy vọng ngài có thể
vì Tiểu Mộ mà ở lại trong nước thêm vài ngày, ít nhất, chờ tang lễ của
ông xong xuôi.” Quả nhiên, nghe lời nói này và nhìn tấm thẻ ngân hàng đã
được siết chặt trong tay, mắt Tư Nghị sáng lên, sau đó ông ta nháy mắt
gật đầu. “Đương nhiên, đương nhiên, tang lễ nhất định sẽ được xử lý thỏa
đáng, lát nữa ta liền liên hệ mộ viên…” Trong miệng ông ta nói về các
thủ tục tang lễ, trên mặt cũng bộc lộ ra sự bi thương ngoài mặt. Thịnh
Vân Cẩm ngồi yên lặng, thần sắc như thường nghe ông ta nói. Cuộc trò
chuyện đi đến cuối cùng, giọng nói của Tư Nghị bỗng nhiên dừng lại, sau
đó ông ta nhìn Tư Anh vẫn luôn có cảm giác tồn tại rất thấp. “Còn có một
chuyện nữa, liên quan đến quyền nuôi dưỡng đứa trẻ này, và vấn đề di sản
của ông …”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
khe-can-doa-nhai-tuyet-ne-1769733003
Khẽ Cắn Đóa Nhài – Tuyết Nê
Chương 247 Tháng 1 30, 2026
Chương 246 Tháng 1 30, 2026
dinh-cap-gian-thuong-vo-dich-tu-buon-ban-BrMSNQTq
Đỉnh Cấp Gian Thương: Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược Bắt Đầu
Chương 10: Bước vào chủ thành, thiên hạ bắt đầu Tháng 1 15, 2026
Chương 9: Chuyển chức thành công: Đại gian thương, tiến về đại địa cầu Tháng 1 15, 2026
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 330 Tháng 1 15, 2026
Chương 329 Tháng 1 15, 2026
trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau-1767856486
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
Quốc Vương Cúi Đầu – Bạch Nhật Mộng Dương
Chương 63 Tháng 1 30, 2026
Chương 62 Tháng 1 30, 2026
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
View All

Comments for chapter "Chương 123"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese