Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ - Chương 42

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
  4. Chương 42
Prev
Next
Novel Info

Chương 42

Lời này vừa nói ra, ánh mắt của nhân viên cửa hàng bên cạnh nhìn về phía
hai người đều trở nên bất thường. Hợp đồng? Hai vị mỹ nữ này lẽ nào là
loại quan hệ kia sao… Ánh mắt tò mò lướt nhẹ đánh giá trên người Tư Mộ
và Thịnh Vân Cẩm, biểu cảm trong đáy mắt hiện rõ ý vị sâu xa. … Tư Mộ
càng cảm thấy hơi nóng dâng lên trên mặt, nàng mím môi không tự nhiên,
đầu tiên đạm mạc nhìn thoáng qua bên cạnh, nhân viên cửa hàng nhận được
ánh mắt của nàng, vội vàng làm bộ như chưa nghe thấy gì, ngượng ngùng
cười cười đi về phía bên kia. Thịnh Vân Cẩm vẫn ôm cánh tay nàng, thấy
thế rũ mắt cố nén ý cười nơi khóe môi. Tư Mộ có chút bất đắc dĩ, nhưng
nhìn dáng vẻ Thịnh Vân Cẩm, giống như còn rất đắm chìm vào cốt truyện mà
chính mình thiết kế. Nàng mở môi, suy tư nửa khắc, vẫn là thật sự không
biết nên đáp lại thế nào. Cũng may nội tâm Thịnh Vân Cẩm phong phú vô
cùng, cô thấy Tư Mộ không nói gì, liền tự giác tiếp lời. “…Tư Tổng,
lúc trước ký hợp đồng đã nói rõ, thời hạn ba năm vừa đến, ngài liền thả
em đi.” “Em biết ngài rất tốt với em, nhưng mà… nhưng mà em thật sự
không thích ngài.” Lời này vừa nói ra, Tư Mộ theo bản năng mím môi, nàng
nắm tay Thịnh Vân Cẩm, đầu ngón tay hơi dùng sức. “Em có thể nhìn lầm
rồi, hợp đồng là thời hạn vĩnh cửu.” Giọng nói lộ ra vẻ lạnh lùng cứng
rắn và không cho phép phản bác. Nói rồi, Tư Mộ nắm tay cô đi về phía ghế
sô pha trong tiệm ngồi xuống, vẫy tay gọi nhân viên cửa hàng vẫn luôn
lảng vảng xung quanh các nàng. “Tôi muốn xem nhẫn đôi cặp tình nhân
trong tiệm của cô.” Nhân viên hướng dẫn mua sắm nghe vậy trong lòng hiểu
rõ. Xem ra cô thật sự đoán đúng rồi. Nhìn sắc mặt đạm mạc của Tư Mộ và
Thịnh Vân Cẩm bên cạnh nàng với vẻ mặt mang theo chút nhu nhược và kháng
cự, cô nhân viên trong lòng thầm hô hảo gia hỏa. Trang phục trên người
hai người đều là hàng hiệu xa xỉ, đặc biệt là Tư Mộ, chiếc đồng hồ trên
cổ tay nàng có giá trị từ hàng triệu trở lên. Ngược lại Thịnh Vân Cẩm,
tuy phong cách ăn mặc của cô hợp thời, nhưng trang sức trên người chỉ có
một chiếc vòng cổ ở cổ, vẫn là loại không nhìn ra nhãn hiệu. Nhân viên
cửa hàng yên lặng phân loại nó là hàng không chính thống, không đáng
nhắc đến. Đối chiếu như vậy, lại kết hợp với câu đối thoại vừa nghe
được, cô càng thêm khẳng định Thịnh Vân Cẩm là tình nhân nhỏ bị Tư Mộ
bao dưỡng. … Nhân viên cửa hàng lấy ra mấy mẫu nhẫn đôi bán tương đối
chạy trong tiệm, hết sức tinh ý giới thiệu cho hai người. Thịnh Vân Cẩm
một bên cười trộm vì câu trả lời vừa rồi của Tư Mộ, một bên kiên trì
hình tượng diễn vai cô gái tiểu bạch hoa thanh thuần kiên cường của
mình. Cô như đang nhẫn nhịn cảm xúc bi ai vì bị lừa gạt nhưng vẫn không
được tự do, vành mắt đỏ ửng trông vô cùng đáng thương, ánh mắt lại cường
ngạnh một chút cũng không muốn dừng lại trên mấy chiếc nhẫn kim cương
đôi kia. “…Em sẽ không đeo.” Lời nói là nói như vậy, nhưng ở góc khuất
không ai nhìn thấy, trên tay phải đang bị Tư Mộ nắm, đầu ngón tay cô nhẹ
nhàng mềm mại vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay Tư Mộ. Như là khiêu khích,
lại như là vô ý thức chơi đùa. Nhiệt độ vành tai Tư Mộ không hề giảm
xuống, cảm giác ngứa ngáy trong lòng bàn tay làm biểu cảm trên mặt nàng
thiếu chút nữa là không duy trì được nữa. Nàng rũ mắt nhìn mấy bộ nhẫn
đôi kia, sau đó nhìn thoáng qua tay trái bị thương của Thịnh Vân Cẩm.
Một lát sau, nàng buông lời: “Nhẫn đợi tay em lành rồi mua, hôm nay xem
cái khác trước đi.” “Vòng tay thế nào?” Thịnh Vân Cẩm như đang giận dỗi
với nàng, cô nghiêng mặt cố ý không nhìn Tư Mộ, giận đến cả lời nói cũng
không muốn nói. Nhân viên cửa hàng quả thật rất tinh mắt lại mang đến
mấy mẫu vòng tay đôi tình nhân, chẳng qua ánh mắt nhìn về phía Thịnh Vân
Cẩm lại mang chút vẻ muốn nói lại thôi. Kim chủ vừa có tiền, hơn nữa lại
trẻ tuổi xinh đẹp, trông còn rất chung tình. Ai nha, cũng không biết cô
tiểu muội muội này có gì không hài lòng. Tư Mộ rũ mắt nghiêm túc đánh
giá mấy mẫu vòng tay, sau một lúc lâu, nàng chọn một mẫu trong số đó,
sau đó nhìn về phía Thịnh Vân Cẩm. “Em thích cái này không?” Giọng nói
vẫn ôn nhu cưng chiều, Thịnh Vân Cẩm vốn dĩ còn đang diễn vai giận dỗi,
nghe được giọng nàng, vẫn không nhịn được quay đầu nhìn qua. Ánh mắt hơi
lấp láy, Thịnh Vân Cẩm nhìn Tư Mộ một cái, vẫn không nói gì. Như là
không chịu thỏa hiệp. Khóe môi khẽ cong nhỏ đến mức không thể phát hiện,
Tư Mộ nâng cổ tay cô lên, đeo chiếc vòng tay cho cô. Chiếc vòng tay kim
cương độc đáo giản lược đặt trên cổ tay mảnh khảnh, viên đá quý chủ đạo
màu đỏ ở trung tâm minh diễm chói mắt, càng làm nổi bật làn da Thịnh Vân
Cẩm trắng nõn như ngọc. Đầu ngón tay mảnh dài của Tư Mộ đặt lên cổ tay
cô, lòng bàn tay v**t v* rất nhỏ trên phiến da thịt dưới viên đá quý.
Tuy nhìn tiểu tình nhân có vẻ không hài lòng lắm, nhưng nhân viên cửa
hàng bên cạnh lại hài lòng không thôi. Cô nhìn hộp đặt chiếc vòng tay
còn lại, do dự không biết nên mở lời như thế nào. Nếu là cặp tình nhân
bình thường, lúc này liền nồng tình mật ý giúp đối phương đeo thử cho
nhau rồi. Nhưng mà, cặp đôi trước mặt này… Lại lén lút nhìn thoáng qua
khuôn mặt xinh đẹp nhưng đang tức giận của tiểu tình nhân, cô cảm thấy
tạm thời vẫn không nên mở lời. Tư Mộ dường như không có sự tự giác này,
hay nói cách khác, kim chủ có đầy đủ tự tin để nắm bắt tiểu tình nhân.
“Giúp chị đeo lên.” Nàng đặt cổ tay mình lên đùi Thịnh Vân Cẩm, giọng
điệu ôn nhu nhưng lộ ra ý vị không cho phép từ chối. Thịnh Vân Cẩm “lạnh
lùng” nhìn nàng một cái, mím môi, như thể ngay sau đó sẽ chịu đựng không
nổi mà lập tức muốn chạy trốn khỏiTư Mộ vậy. Hơi nhếch mày, Tư Mộ ghé
sát tai cô, thấp giọng nói một câu gì đó. Khoảnh khắc tiếp theo, nhân
viên cửa hàng liền nhìn thấy sắc mặt của tiểu tình nhân chuyển từ âm
sang tình. Vừa nãy còn hận không thể hóa thân thành tiểu kiều thê đang
chạy trốn đâu, chốc lát này liền biến thành bạn gái nhỏ tri kỷ. Tình yêu
trên mặt không hề che giấu lộ ra, Thịnh Vân Cẩm mặt mày hớn hở giúp Tư
Mộ đeo chiếc vòng tay cùng mẫu lên. Chưa hết, cô còn tựa vào vai Tư Mộ,
thỏa mãn nắm tay hai người đang đeo vòng tay giống nhau lại với nhau. Đá
quý màu đỏ và màu xanh đậm chiếu rọi lẫn nhau, hài hòa mà ái muội. Nhân
viên cửa hàng cảm thấy đây thật là cặp tình nhân mê hoặc nhất mà cô từng
gặp. Không phải nói không thích sao? Vừa nãy còn oán giận liều chết
không theo mà… Sao chỉ trong chốc lát đã lại nhu tình mật ý thế này???
Diễn, nhất định là diễn! Nhân viên cửa hàng trong lòng thở dài nhìn Tư
Mộ, cảm thấy nàng mới là người bị nắm bắt. Tiểu tình nhân thay đổi sắc
mặt nhanh như vậy, nàng lại còn giả bộ không nhìn thấy! Còn rất say mê
trong đó… Chậc chậc chậc… Hai người lại tay trong tay chọn mua thêm
ba mẫu hoa tai đôi, trong lúc ở chung, Thịnh Vân Cẩm quả thật như thay
đổi một người vậy. Các loại lời âu yếm khen ngợi nói ra không chút khó
khăn, những hành động thân mật nhỏ bé độc quyền giữa tình lữ cũng không
ngừng tuôn ra. Làm cho kim chủ cười liên tục, rất có ý vị vì cô mà hào
phóng ném tiền. Cho đến khi bóng dáng hai người rời khỏi cửa tiệm, nhân
viên cửa hàng vẫn còn luyến tiếc nhìn chằm chằm bóng lưng họ tay trong
tay mà rời đi. Cô thật sự quá tò mò, rốt cuộc kim chủ đã nói một câu gì,
mà lại có thể nắm bắt chặt chẽ tiểu tình nhân này như vậy? … Vẫn luôn
ngồi yên ở biệt thự ngoại ô cho đến tối, Trương Lan Hữu vẫn không chờ
được bóng dáng vị đạo sĩ kia. Tầm mắt hắn nhìn chằm chằm vũng máu trên
mặt đất, trong đầu đã hiện lên đủ loại suy đoán. … Khi trở về Thịnh
gia, hắn đã bỏ bữa tối. Trong phòng khách chỉ có người hầu đang quét
dọn, thấy hắn trở về, liền tiến lên hỏi: “Thiếu gia muốn dùng cơm
không?” Nhìn quanh bốn phía, Trương Lan Hữu nhếch môi dưới: “Ba tôi
đâu?” “Thịnh đổng đang nghỉ ngơi trong phòng,” người hầu đáp lại. “Ông
ấy không nói gì sao?” Hắn ở ngoài cả ngày, thậm chí bỏ bữa tối, trong
lúc đó không hề liên lạc với Thịnh Minh Triệu hay bất kỳ ai. Lắc lắc
đầu, người hầu thấp giọng nói: “Thịnh đổng không nói gì cả.” Tự giễu
cười cười, Trương Lan Hữu bắt đầu cầm lòng không đậu nghĩ, có phải hay
không cho dù hắn chết ở bên ngoài, Thịnh Minh Triệu cũng sẽ không quan
tâm hắn một lời. … Một mình hắn ngồi trong phòng ăn rộng lớn, trên bàn
cơm trải đầy các loại thức ăn. Bởi vì Trương Lan Hữu không về, cho nên
Quản gia Lê dặn dò một phần bữa tối cho hắn. Thức ăn tinh xảo và hương
vị cũng ngon miệng như nhau, nhưng Trương Lan Hữu lại cảm thấy nuốt
không trôi. Hắn bỗng nhiên có chút hoài niệm cái nhà trước kia. Ba người
một nhà ở trong căn nhà ấm áp, bữa tối là mẹ hắn tự tay làm, tuy ba hắn
tính tình không tốt, thích uống rượu, thường xuyên say rượu liền đánh
đập mẹ hắn. Nhưng mà, ông ấy đối xử với Trương Lan Hữu rất tốt, sẽ cùng
hắn đá bóng ở sân bóng khu chung cư, sau khi ăn cơm sẽ cùng hắn ôm nhau
trên ghế sô pha chơi game, mẹ hắn cũng sẽ cắt sẵn đĩa trái cây cho họ,
ngồi ở một bên yên lặng xem TV. Loại bầu không khí gia đình ấm áp này,
rốt cuộc không thể quay trở lại được nữa. … Một mình lặng lẽ ăn xong
bữa tối, Trương Lan Hữu ngồi trong phòng khách, thẫn thờ nhìn hành động
người hầu dọn dẹp bàn ăn. Tất cả những điều này, đã bắt đầu thay đổi từ
khi nào? Là ngày đó, Trương Lan Hữu tan học về nhà, lại thấy ba hắn say
mèm. Bàn tay ông không chút lưu tình giáng xuống người mẹ hắn, cùng với
tiếng r*n r* của mẹ, Trương Lan Hữu ôm cặp sách trong lòng, cúi đầu vội
vàng chạy vào phòng mình. Ba hắn chính là có điểm này không tốt. Quá yêu
rượu, một khi uống rượu xong, liền sẽ nổi điên, tùy tiện động tay đánh
người. Lần đầu tiên gặp ba đánh mẹ, Trương Lan Hữu đã tiến lên ngăn cản,
lại bị ông dễ dàng đẩy ngã xuống đất, trên mặt cũng ăn một cái tát. Từ
sau lần đó, Trương Lan Hữu không dám cản nữa. Hắn sợ mình bị ba đánh
chết. Che tai trốn trong phòng mình, Trương Lan Hữu thất thần nhìn sách,
ánh mắt không ngừng liếc nhìn đồng hồ trên tường. Thông thường ba hắn
điên nửa giờ là sẽ khôi phục bình thường. Hắn chỉ cần kiên nhẫn chờ nửa
giờ là được. Nhưng lần này, lại xảy ra ngoài ý muốn. Trong phòng khách
truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, sau đó là tiếng gào rống chất vấn
của ba hắn. Sau đó không lâu, phòng khách liền khôi phục bình thường.
Trương Lan Hữu sợ hãi mở cửa, lại thấy một đám người lạ mặc vest đen
đứng trong nhà. Ba hắn sinh tử không rõ ngã trên mặt đất, còn mẹ hắn mặt
mũi bầm dập đứng khóc thút thít. Trong tay bà, là một tờ giấy. Sau này,
Trương Lan Hữu mới biết. Đó là một tờ giấy xét nghiệm ADN. Là hắn và
Thịnh Minh Triệu. … Trên đường về nhà, ý cười trên mặt Thịnh Vân Cẩm
tươi đẹp và rạng rỡ. Cô nghiêng mắt nhìn về phía Tư Mộ đang chuyên tâm
lái xe, giọng nói uyển chuyển và quyến rũ. “Tư Tổng cũng đừng quên thực
hiện lời hứa nha.” Tư Mộ thấy cô lại xưng hô mình như vậy, bất đắc dĩ
cười một cái. “Ừm. Sẽ không quên.” Mặt mang theo vài phần dung túng, Tư
Mộ nhìn thoáng qua Thịnh Vân Cẩm. Nhớ tới câu nói mà mình chủ động mở
lời vừa rồi ở trong tiệm để không cho Thịnh Vân Cẩm tiếp tục trêu chọc
nữa, Tư Mộ mím môi dưới không tự nhiên. Chỉ là sống chung thôi. Tay
Thịnh Vân Cẩm bị thương, nàng làm như vậy, chỉ là vì tiện chăm sóc cho
cô. Tư Mộ nghĩ như vậy, để giải vây cho một số tư dục không thể nói
trong lòng mình. … Khi hai người về đến nhà, Tư Anh cũng vừa vặn được
tài xế đưa về. Nhìn Thịnh Vân Cẩm lại đi theo sau Tư Mộ bước vào nhà,
ánh mắt Tư Anh ảm đạm nhưng không thể phát hiện. Tư Mộ nhìn thoáng qua
cô bé, hỏi: “Ăn cơm tối chưa?” Ánh mắt có chút hơi sáng lên, Tư Anh gật
gật đầu, nhưng giọng nói vẫn yếu ớt. “Ăn rồi, ăn cùng ông nội.” Trên mặt
cô bé mang theo một nụ cười nhợt nhạt, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, ánh
mắt cô bé liền đọng lại. Cô bé cắn môi, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm
chiếc vòng tay trên cổ tay Tư Mộ. Tầm mắt dao động giữa hai chiếc vòng
tay trên tay Thịnh Vân Cẩm và Tư Mộ, Tư Anh không nói gì nữa, chỉ có đầu
ngón tay rũ bên người hơi siết chặt lại. Thịnh Vân Cẩm đứng bên cạnh Tư
Mộ, nhạy bén nhận ra những động tác đó của cô bé. “Ừm” một tiếng, Tư Mộ
dặn dò: “Mệt thì con có thể nghỉ ngơi sớm.” Nói rồi, nàng nhìn thoáng
qua Thịnh Vân Cẩm, xoay người đi về phía phòng ngủ. Ngoan ngoãn đi theo
sau bạn gái, Thịnh Vân Cẩm lại xoay người nhìn lại, vừa vặn đối diện với
ánh mắt chưa kịp thu hồi của Tư Anh.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
thieu gia bi bo roi
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Chương 2145_ Gặp Gỡ Trong Hư Không Tháng 1 13, 2026
Chương 2120_ Là Diệp Các Chủ Nào Tháng 1 13, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
nu-hon-hai-duong-that-du-vu-1768133242
Nụ Hôn Hải Đường -Thất Dư Vụ
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
kiem dao de nhat tien
Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên
Chương 32: Mộc bên trong chi quỷ Tháng 1 8, 2026
Chương 31: Viện nhỏ quỷ đàm Tháng 1 8, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 42"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese