Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ - Chương 49
Chương 49
Chỉ kịp đến khách sạn thả va li một lát, điện thoại Trần Yên liền gọi
tới. Thịnh Vân Cẩm đang đánh giá phòng tắm trong phòng, ánh mắt ghét bỏ
cơ hồ liền sắp bộc lộ ra ngoài. Trợ lý Tiểu Nam nơm nớp lo sợ đi theo
bên cạnh cô, cô ấy kỳ thật cũng cảm thấy khách sạn này, không đúng, đại
khái chỉ có thể gọi là khách sạn mini, điều kiện ở đây kém một chút,
nhưng cô ấy cũng không có cách nào. Đây đã là căn phòng giá mắc nhất ở
chỗ này rồi. Lén nhìn biểu cảm một lời khó nói hết trên mặt Thịnh Vân
Cẩm, cô trợ lý nắm chặt điện thoại, sợ rằng cô đại tiểu thư này sẽ giận
dữ với các cô. Âm thầm mím môi rời khỏi phòng tắm, Thịnh Vân Cẩm không
nói gì, chỉ là nhận điện thoại của Trần Yên, đứng bên cửa sổ nhìn xuống
dưới lầu đánh giá. Trần Yên đang dặn dò cô về thời gian tập hợp. Hiện
tại còn chưa đến 12 giờ trưa, Trần Yên nói một giờ sau tập hợp ở sân tập
gần đó, bảo Thịnh Vân Cẩm đúng giờ có mặt, buổi chiều trực tiếp bắt đầu
đọc kịch bản. Trong điện thoại, Trần Yên cũng đơn giản giới thiệu cho
Thịnh Vân Cẩm những diễn viên khác trong đoàn kịch. Thịnh Vân Cẩm nghe
nghiêm túc, thường xuyên gật đầu ứng tiếng. Cho đến khi kết thúc cuộc
điện thoại, cô cũng không đưa ra yêu cầu muốn đổi khách sạn. Trợ lý Tiểu
Nam nhẹ nhàng thở ra. Dù sao nơi này cũng là cô Trần Yên cố ý định ra,
nếu Thịnh Vân Cẩm lúc này làm trái, rốt cuộc vẫn là không tốt lắm. Một
cô trợ lý khác là Tiểu Phong làm việc cẩn thận hơn một chút, cô ấy đã
tải xuống một phần mềm kiểm tra trên điện thoại, đang kiểm tra xem trong
phòng có camera ẩn hay không. Không có cách nào, nơi này quá hẻo lánh,
có khi khách sạn càng ít tiện nghi càng dễ xảy ra loại chuyện này. Cũng
may kiểm tra một hồi, không phát hiện ra tai họa ngầm nào. … Thời gian
ăn trưa ngắn ngủi, Thịnh Vân Cẩm mang theo hai cô trợ lý trực tiếp ăn
một bữa trưa ở một quán ăn gần đó. Sau bữa trưa, Tiểu Nam chủ động đề
nghị đi trung tâm thương mại mua vật dụng hàng ngày, còn Tiểu Phong thì
đi theo Thịnh Vân Cẩm cùng đi tập hợp. … Đến nơi tập huấn, Thịnh Vân
Cẩm xoay một vòng ở cửa, sau đó đẩy cửa đi vào. Hôm nay cô không trang
điểm, chỉ đeo một chiếc kính râm lúc xuống máy bay, ngũ quan tinh xảo
dưới sự che lấp của kính râm đã giấu đi hơn nửa, chỉ lộ ra đường cằm rõ
ràng và đôi môi không cần son vẫn đỏ. Áo sơ mi trắng rộng thùng thình
phía trên được cởi hai chiếc cúc, lộ ra dây chuyền màu xanh đậm nổi bật
nơi cổ. Cổ tay áo được tùy ý xắn lên, để lộ cổ tay trắng nõn mảnh khảnh,
chiếc vòng tay kim cương nơi cổ tay lấp lánh ánh sáng chói mắt dưới ánh
mặt trời buổi trưa. Gấu áo sơ mi được sơ vin vào bên hông, quần ống đứng
màu khói cùng giày cao gót càng tôn lên khí chất xuất chúng của Thịnh
Vân Cẩm. Mấy người đang đứng trong sân nói chuyện phiếm tùy ý, nghe thấy
động tĩnh truyền đến từ cửa, theo bản năng dừng lại câu chuyện, ngước
mắt nhìn cô. Nhướng mày dưới, giơ tay đẩy kính râm lên tóc, Thịnh Vân
Cẩm khí định thần nhàn cong môi lịch sự gật đầu. Những người khác đang
đánh giá cô, mà Thịnh Vân Cẩm cũng đồng dạng đánh giá bọn họ. Ánh mắt
đảo qua, chỉ trong chốc lát, Thịnh Vân Cẩm liền đối chiếu bọn họ với các
thành viên đoàn kịch mà Trần Yên đã mô tả cho cô. … Trần Yên từ hậu
viện thong thả đến muộn, bà đánh giá khí chất không hợp với người khác
của Thịnh Vân Cẩm, chậm rãi nhìn nhau một cái với phó đoàn trưởng trong
đám người. Giống với một cảnh tượng nào đó trong Màn Một mà bà đã tưởng
tượng. Thịnh Vân Cẩm quả thật rất thích hợp để thủ vai nữ chính dưới
ngòi bút bà. Trần Yên nghĩ như vậy. … Hôm nay Tư Mộ tan tầm chậm hơn
bình thường một chút, trước khi tan tầm, ánh mắt nàng liền thường xuyên
dừng ở chiếc điện thoại an tĩnh đặt bên cạnh. Yên lặng chờ đợi Thịnh Vân
Cẩm gọi điện thoại cho nàng. Nhưng cho đến khi tăng ca đến 9 giờ tối,
chiếc điện thoại vẫn cứ an an tĩnh tĩnh nằm đó. Thậm chí một tin nhắn
cũng không có. Càng như vậy, Tư Mộ liền càng thêm mong nhớ Thịnh Vân
Cẩm. Nàng nghĩ, đại khái Thịnh Vân Cẩm hiện tại vẫn còn bận rộn. … Khi
lái xe về nhà, Tư Mộ mới phát hiện đèn phòng khách vẫn còn sáng. Tư Anh
đang ngồi ở bàn phòng khách làm bài tập, nghe thấy tiếng động ở cửa, vội
vàng ngẩng đầu nhìn lại. Khi nhìn thấy chỉ có một mình Tư Mộ, cô bé
chững lại một chút, theo sau là nụ cười gượng gạo nhưng vui sướng trên
mặt. Động tác xoa thái dương của Tư Mộ dừng lại một chút, sau đó cất
bước đi về phía cô bé. “Sao con còn chưa đi nghỉ?” Ánh mắt Tư Anh dường
như còn mang theo chút mơ hồ không xác định, cô bé lại nhìn về phía cửa
một lần nữa, xác định Thịnh Vân Cẩm đêm nay quả thật không ở nhà Tư Mộ.
Động tác xoay người mang theo vài phần vội vàng cùng hả hê trong lòng,
Tư Anh lấy sách bài tập của mình tới, đầu ngón tay siết chặt mép trang
giấy đến trắng bệch vì căng thẳng. “…Có vài đề không biết làm…” Nói
rồi, cô bé ngước mắt nhìn phản ứng của Tư Mộ với vẻ căng thẳng và cẩn
thận kèm theo chút mong chờ. Nhận lấy sách bài tập trong tay cô bé, Tư
Mộ nhìn lướt qua, sau đó ngồi xuống trước bàn. Đó là những bài toán học
rất đơn giản, loại mà Tư Mộ nhìn một cái là có thể biết kết quả. Chẳng
qua… Đối diện với ánh mắt gượng gạo lại mong đợi của Tư Anh, Tư Mộ hơi
nhíu mày. Nàng chưa từng dạy trẻ con. Lấy giấy bút ra và cố gắng viết
xuống kết quả cùng với cách suy luận tinh tế, Tư Mộ cảm thấy, làm như
vậy hẳn là sẽ tốt hơn so với giảng miệng. Tư Anh đứng ở bên cạnh nàng,
ánh mắt dừng ở ngón tay thon dài đang nắm bút của Tư Mộ, đáy mắt là sự
vui sướng sâu sắc. May mắn, Tư Mộ không ghét bỏ cô bé ngu ngốc. …
Chiều nay vẫn là tài xế đến đón cô bé tan học, Tư Anh vốn tưởng rằng bữa
tối vẫn sẽ ăn cùng Thịnh Vân Cẩm và Tư Mộ. Kết quả không ngờ, lại là tài
xế dẫn cô bé ra ngoài ăn. Tư Mộ thậm chí không hề lộ diện. Lúc đó, Tư
Anh trong lòng rất mất mát, cả bữa cơm đều có vẻ thất thần. Buổi tối về
đến nhà, cũng chỉ có một mình cô bé. Gần đây việc học rất khó, đặc biệt
là cơ sở của Tư Anh không tính là tốt lắm, ban ngày đi học cũng sẽ tích
góp một số vấn đề, có khi nghe không hiểu cũng không dám chủ động hỏi
giáo viên. Trước đây khi ở nhà, mỗi tối Tư Chung đều sẽ giúp cô bé ôn
tập một lần, những bài khó không biết cũng sẽ giảng giải cho cô bé từng
lần một. Nhưng từ khi dọn vào nhà Tư Mộ, Tư Anh không dám nhờ Tư Mộ chỉ
dạy, cho nên những vấn đề tích lũy trong học tập liền càng ngày càng
nhiều. Hôm nay giáo viên nói tuần sau phải thi giữa kỳ, Tư Anh nghe thấy
liền hoảng loạn. Nếu là ngày thường, cô bé sẽ không khẩn trương như vậy.
Tư Chung tuy rằng để ý việc học của cô bé, nhưng sẽ không xem nặng thành
tích, bởi vì ông hiểu rõ năng lực của Tư Anh, cứ từ từ là được. Nhưng
hiện tại ở nhà Tư Mộ, Tư Anh không muốn thi ra thành tích quá kém. Bài
thi không đạt tiêu chuẩn cần phải có chữ ký của phụ huynh. Cô bé không
muốn để Tư Mộ biết thành tích mình không tốt. Cho nên cô bé suy nghĩ rất
lâu, quyết định tối nay xin Thịnh Vân Cẩm giúp đỡ, bảo cô dạy mình. Lần
trước Thịnh Vân Cẩm còn vì lấy lòng cô bé mà tặng vòng tay, Tư Anh nghĩ
thầm, c hẳn là sẽ không từ chối mình. Hơn nữa, chiếm dụng thời gian của
Thịnh Vân Cẩm, cô sẽ không có nhiều thời gian quấn lấy Tư Mộ nữa. Cô bé
chưa từng kết giao bạn bè, cũng không biết người lớn kết giao bạn bè là
như thế nào. Chỉ là nhìn Thịnh Vân Cẩm mỗi ngày cùng Tư Mộ cùng đi làm
cùng về nhà, cô bé liền cảm thấy rất hâm mộ. … Bất quá điều cô bé
không ngờ tới chính là, Tư Mộ hôm nay về nhà đã khuya, hơn nữa, nàng là
một mình trở về. Tin tức này càng làm cho Tư Anh vui vẻ, cũng nhất thời
quên mất việc thay đổi lý do của mình. Khi Tư Mộ hỏi cô bé, cô bé theo
bản năng liền đem những lời mình vốn định nói với Thịnh Vân Cẩm, nói ra
với Tư Mộ. Bất quá không sao, trên mặt Tư Mộ không lộ ra biểu cảm ghét
bỏ cô bé. Tư Anh cảm thấy rất vui vẻ. … Đẩy quá trình tính toán đã
viết xong tới trước mặt Tư Anh, Tư Mộ mở lời: “Như vậy con xem có hiểu
không?” Tư Anh sửng sốt, cô bé cắn môi nhìn Tư Mộ một cái, sau đó giả bộ
nghiêm túc nhìn về phía nét chữ Tư Mộ để lại trên vở. Chữ viết của Tư Mộ
cũng giống như con người nàng, đoan chính mà sắc xảo, Tư Anh thầm cảm
thán trong lòng. Chữ nàng cũng viết thật xinh đẹp. “Có chỗ nào xem không
hiểu không?” Thấy cô bé nhìn chằm chằm vở không nói lời nào, Tư Mộ hơi
nhíu mày, suy tư nên giảng giải cho cô bé như thế nào. Từ trong suy nghĩ
hoàn hồn lại, Tư Anh vội vàng lắc đầu: “Không, con hiểu.” “Ừm” một
tiếng, Tư Mộ lại đem quá trình tính toán của vài đề còn lại viết xuống.
“Con trước xem đi, có không biết thì có thể hỏi cô cô.” Nói rồi, Tư Mộ
đứng dậy, đi về phía nhà bếp. Mái tóc dài bay xuống bên hông, khi đi
ngang qua bên cạnh, Tư Anh thậm chí ngửi thấy một tia hương thơm nhàn
nhạt. Cô bé lặng lẽ nhìn chằm chằm bóng lưng Tư Mộ, chậm rãi đỏ mặt. Cô
bé đã từng nhìn thấy quảng cáo nước hoa trên TV. Tư Anh thầm nghĩ. Tư Mộ
còn đẹp hơn người mẫu trên quảng cáo. … Rót một cốc nước, Tư Mộ nhấp
nhẹ một ngụm. Đầu ngón tay theo bản năng mở màn hình điện thoại, Tư Mộ
rũ mắt nhìn, vừa vặn nhận được tin nhắn Thịnh Vân Cẩm gửi tới. Không tự
chủ được bấm vào khung chat của Thịnh Vân Cẩm, giữa mày Tư Mộ giãn ra
một chút. — Cuối cùng cũng kết thúc rồi nha, Tiểu Mộ, muốn gọi điện
thoại cho chị ~ Đầu ngón tay đã theo bản năng ấn trả lời. — Được, chờ
chị một chút. Tư Mộ mím môi cười một cái, sau đó đặt ly nước xuống. Khi
đi ngang qua phòng khách, Tư Mộ nhìn Tư Anh vẫn còn cúi đầu làm bài tập:
“Con còn có chỗ nào không hiểu đề không?” Lắc lắc đầu, Tư Anh cắn môi,
gương mặt mang theo vài phần ửng đỏ. “…Hết rồi.” Đặt cốc nước xuống
bên cạnh cô bé, Tư Mộ ôn tồn nói: “Làm xong bài tập thì sớm về phòng
nghỉ ngơi.” Nói xong, Tư Mộ xoay người đi về phía phòng ngủ. … Tư Anh
ngoái đầu nhìn lại nhìn bóng lưng nàng, muốn nói lại thôi mà bóp chặt
sách bài tập của mình. Quá trình tính toán Tư Mộ viết, cô bé kỳ thật vẫn
có một vài bước chưa xem rõ ràng. Nhưng là cô bé đã không còn dũng khí
mở miệng hỏi lại. … Ghé vào chiếc giường khách sạn đã được thay ga
trải giường và vỏ chăn mới, Thịnh Vân Cẩm trở mình, kiên nhẫn chờ đợi Tư
Mộ gọi điện thoại đến cho cô. Cuộc gọi video được kết nối, thân ảnh Tư
Mộ xuất hiện trên màn hình. Thịnh Vân Cẩm đặt điện thoại dựa vào gối
đầu, hai tay chống cằm nhìn nàng. “Chị mới vừa tan tầm sao?” Nhìn quần
áo Tư Mộ đang mặc rõ ràng không phải đồ ngủ, Thịnh Vân Cẩm nhìn thời
gian, nghi hoặc mở lời. Tư Mộ đang ở phòng quần áo lấy đồ ngủ, nghe vậy
cười một cái: “Ừm, hôm nay tăng ca một lát.” “Ngày đầu tiên đã bận rộn
rồi sao? Sao lại kết thúc muộn như vậy?” So với bản thân, Tư Mộ quan tâm
đến bên Thịnh Vân Cẩm hơn. Thấy đề tài bị chuyển đi, Thịnh Vân Cẩm ngoan
ngoãn đáp lời. “Cô giáo Trần ngày đầu tiên đã cho em một cái ra oai phủ
đầu rồi.” “Chiều nay mọi người cùng nhau đọc kịch bản, những người khác
toàn bộ đều đã thuộc lời thoại, chỉ có mình em còn khô khan mà đọc lời
thoại đối chiếu kịch bản.” Tư Mộ hơi nhíu mày, bước chân đang đi về phía
phòng tắm đều ngừng lại. “Mọi người làm khó dễ em sao?” Trần Yên rõ ràng
nói là kịch bản mới vừa viết xong chưa lâu, kết quả ngày đầu tiên đã…
Ngạo kiều nâng cằm, Thịnh Vân Cẩm nhếch môi nói: “Không có đâu, không
cần quá xem thường bạn gái chị nha.” Tuy rằng lúc vừa mới bắt đầu Thịnh
Vân Cẩm quả thật bị kinh ngạc, nhưng cô cũng không phản ứng gì nhiều,
chỉ là đón nhận ánh mắt như có như không đánh giá của những người khác,
bình thản ung dung đọc lời thoại của mình. Việc Trần Yên sắp xếp hôm nay
chỉ là đọc kịch bản, vở kịch nói dài ba giờ, lời thoại không tính nhiều
cũng không tính là ít, một buổi chiều, lặp lại toàn bộ ba lần là gần như
ổn thỏa. Bà vốn nghĩ sẽ cho Thịnh Vân Cẩm một “kinh hỉ”, để mài giũa
tính tình cô. Rốt cuộc, điều này cũng coi như là để nhập vai chính xác
hơn. Chẳng qua cuối cùng Thịnh Vân Cẩm lại cho bà một kinh hỉ lớn hơn
một chút. Đến lần thứ hai đối thoại, Thịnh Vân Cẩm liền hoàn toàn thoát
khỏi bản nháp. Trần Yên thậm chí phải dò từng câu từng chữ theo kịch
bản. Không sai chút nào. Phải biết rằng, kịch bản này vừa mới đến tay
Thịnh Vân Cẩm chưa được mấy ngày. Hơn nữa, cô là nữ chính số một. Là
nhân vật có lời thoại nhiều nhất.