Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ - Chương 52

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
  4. Chương 52
Prev
Next
Novel Info

Chương 52

Hứa Tử Thu nghe vậy có chút không tự nhiên mím môi dưới, ánh mắt cũng có
chút lơ đãng. Thịnh Vân Cẩm nhìn theo ánh mắt nàng, ánh mắt rơi vào bàn
tay nàng đang buông thõng bên người. Trên mu bàn tay trắng nõn có một
vết cắt màu đỏ rất rõ ràng. Đại khái là phát giác được ánh mắt Thịnh Vân
Cẩm, Hứa Tử Thu cũng cảm thấy bản thân không cần phải e dè che giấu nữa.
“Nữ diễn viên ban đầu được định, cô ta đại khái là có chút bất mãn với
tôi, sáng nay tự mình thêm diễn, bị đạo diễn đuổi khỏi đoàn phim…” Nữ
diễn viên kia không phải người của công ty Quả Trám Giải Trí, nhân vật
này cũng không hề thử vai, mà là bị một nhà đầu tư trực tiếp nhét vào.
Có lẽ là ỷ vào bản thân có bối cảnh, chướng mắt Hứa Tử Thu là người mới
vừa ra mắt đã đóng nữ chính, cho nên trong cảnh quay sáng nay, tự mình
tăng thêm động tác, muốn nhân cơ hội tát Hứa Tử Thu một cái. May mà Hứa
Tử Thu phản ứng nhanh, kịp thời lấy tay chặn lại. Nữ diễn viên kia trên
tay có làm móng, lại dùng lực tương đối lớn, cho nên dễ dàng để lại vết
tích ngay trên mu bàn tay Hứa Tử Thu. Mặc dù không phải vết thương nặng
gì, chỉ trầy chút da, nhưng những người sáng suốt trong đoàn phim đều
nhìn ra, người kia là cố ý. Đạo diễn của bộ phim này vốn là người nóng
tính, thấy rõ màn kịch này thì tất nhiên hiểu ngay tâm tư của cô diễn
viên kia. Thế nên, ông không nói nhiều mà đuổi thẳng người ta ra khỏi
đoàn. Dù sao nhà sản xuất lớn nhất của bộ phim là Quả Trám Giải Trí, từ
đạo diễn, biên kịch chính đến các diễn viên chủ chốt đều là người của
công ty này. Về phần một nhà đầu tư nhỏ kia, đạo diễn nghĩ Lâm Tiêu Ngộ
sẽ giải quyết ổn thỏa. Sờ sờ chóp mũi, Thịnh Vân Cẩm khẽ nhếch khóe môi.
Xem ra đi đóng phim quả thực chẳng có chỗ nào yên ổn. Hứa Tử Thu thấy cô
cười, vẻ mặt cũng giãn ra theo. Mặc dù tay bị trầy nhẹ, nhưng đã loại bỏ
được một mối phiền toái tiềm ẩn, cũng không phải chuyện quá tệ. “Nhân
vật đó như thế nào, cô nói cho tôi nghe một chút được không?” Dù sao bên
Trần Yên vẫn chưa có tin tức gì, Thịnh Vân Cẩm cảm thấy tốt nhất là tự
tìm việc gì đó để làm. Thấy cô có vẻ hứng thú, mắt Hứa Tử Thu sáng lên.
Việc tìm diễn viên gấp vốn không dễ, ban đầu đạo diễn đã định tổ chức
thử vai lại để chọn người phù hợp. Nhưng làm vậy sẽ mất kha khá thời
gian. Vai diễn này tuy không nhiều đất diễn, nhưng lại đóng vai trò thúc
đẩy cốt truyện, mà đây lại là dự án lớn của Quả Trám Giải Trí, đạo diễn
không muốn làm qua loa. “Thiết lập nhân vật này rất hợp với cô đấy, cô
ấy là em gái của nam chính, một tiểu thư nhà giàu, đồng thời cũng là bạn
thân của bạch nguyệt quang đã mất của nam chính…” Hứa Tử Thu tìm bản
kịch bản điện tử đã lưu trong điện thoại ra cho Thịnh Vân Cẩm xem, nhẹ
nhàng giới thiệu sơ lược vai nữ phụ này. Nghe xong đại khái, Thịnh Vân
Cẩm thấy thiết lập này cũng được. Hơn nữa đất diễn không nhiều, đoán
chừng nếu tập trung quay thì hai ba ngày là xong. “Được thôi, vậy chiều
nay tôi đi cùng cô đến đoàn phim, thử vai gặp đạo diễn nhé?” Hứa Tử Thu
sửng sốt một chút. Thật ra nàng vô thức cho rằng nếu Thịnh Vân Cẩm đã
đồng ý thì nhân vật này chắc chắn là của nàng. Dù sao… Hứa Tử Thu thầm
lắc đầu trong lòng, tự nhủ bản thân không nên luôn nhìn Thịnh Vân Cẩm
bằng con mắt định kiến. “… Được, chiều nay khoảng ba giờ chúng ta xuất
phát, lúc đó chúng ta cùng đi đoàn phim.” Nói rồi, Hứa Tử Thu nhìn sang
tay trái quấn băng gạc của Thịnh Vân Cẩm, “Tay cô…” Không bận tâm lắc
lắc tay, Thịnh Vân Cẩm cười: “Mấy ngày nữa là khỏe, nếu thử vai thành
công thì phiền đạo diễn đẩy cảnh quay của tôi sang mấy ngày sau, chờ tôi
tháo băng.” Gật gật đầu, Hứa Tử Thu nhìn nụ cười tự tin, rạng rỡ của cô,
ôn tồn nói: “… Sẽ thành công thôi.” Chỉ là khi ở cạnh Thịnh Vân Cẩm
như thế này, nàng dường như thấy được chính nhân vật trong kịch bản. …
Buổi chiều, Thịnh Vân Cẩm và Hứa Tử Thu cùng nhau đi đến đoàn phim.
Không ít người ở phim trường đều là nhân viên của Quả Trám Giả Trí, nhìn
thấy Thịnh Vân Cẩm đi bên cạnh Hứa Tử Thu, ai nấy đều xì xào bàn tán. Có
vài người thậm chí còn cho rằng cô đến để thay thế nhân vật nữ chính của
Hứa Tử Thu. … Bây giờ còn chưa đến giờ quay phim, Thịnh Vân Cẩm dưới
sự hướng dẫn của Hứa Tử Thu đi đến phòng nghỉ của đạo diễn. Đạo diễn của
bộ phim này tên là Ngô Thính Ngọc, lúc còn trẻ có không ít tác phẩm vô
cùng nổi tiếng, nhưng mấy năm gần đây đại khái là muốn về hưu nghỉ ngơi,
cho nên vẫn luôn không có tác phẩm mới ra. Cũng không biết Lâm Tiêu Ngộ
đã dùng bao nhiêu tài lực mới đưa được người này vào Quả Trám Giải Trí.
Lúc hai người đi tới, Đạo diễn Ngô vừa cúp điện thoại xong. Bà đuổi
người của nhà đầu tư đi, thế nào cũng phải giải thích với Lâm Tiêu Ngộ
một lời. Cũng may nói về lý thì các nàng vẫn chiếm lý, cho nên Lâm Tiêu
Ngộ cũng không quá so đo. Nhà đầu tư dù sao cũng là thương nhân, vì một
cô diễn viên nhỏ tự tìm phiền toái, càng không đáng để cạch mặt với Quả
Trám Giải Trí. … Đặt điện thoại qua một bên, ánh mắt đạo diễn Ngô rơi
trên người Thịnh Vân Cẩm. Bà đẩy cặp kính trên sống mũi, trong giọng nói
mang theo vài phần ý cười. “Tôi vừa còn nói với Lâm tổng muốn tìm cô tới
thử vai một chút, kết quả còn bị Lâm tổng từ chối.” “Bây giờ cô thế mà
tự đưa mình tới cửa?” Ngô Thính Ngọc quen biết Trần Yên, đương nhiên
biết bà mang Thịnh Vân Cẩm cũng tới Nam Thành để tập kịch. Theo Ngô
Thính Ngọc thấy, kịch nói thôi mà, thời gian luyện tập ba tháng đã rất
đầy đủ. Bà nghĩ để Thịnh Vân Cẩm khách mời hai ngày cũng không phải là
chuyện lớn. Ngô Thính Ngọc cũng không hiểu rõ Thịnh Vân Cẩm, chỉ là gặp
qua mấy lần ở công ty, và nghe Trần Yên nhắc đến qua. Cho nên ấn tượng
của bà về Thịnh Vân Cẩm liền dừng lại ở một đại tiểu thư vênh váo hung
hăng, cũng có vài phần kỹ thuật diễn về phương diện đó. Vài phần kỹ
thuật diễn là đủ rồi, chủ yếu là khí chất và hình tượng bên ngoài này
thực tế rất phù hợp nhân vật. … Thịnh Vân Cẩm nghe vậy mặt không đổi
sắc, cô ôn tồn nói: “Mấy đoạn diễn của nhân vật của tôi đều đã xem rồi,
Ngô đạo có muốn thử vai ngay bây giờ không ạ?” Ngô Thính Ngọc nghe vậy,
nụ cười trên mặt càng sâu, bà nhìn về phía Hứa Tử Thu ở một bên: “Kịch
bản là cô cho đưa cho cô ấy xem?” Hứa Tử Thu gật gật đầu, ánh mắt nhìn
về phía Thịnh Vân Cẩm mang theo mấy phần phức tạp. Người này, thật đúng
là lúc nào, ở đâu cũng thong dong tự tin như vậy. … Đoạn thử vai rất
đơn giản, Thịnh Vân Cẩm gần như chính là diễn bằng bản chất của mình.
Bất quá theo Hứa Tử Thu, cô quả thực cũng có kỹ thuật diễn. Ít nhất đoạn
diễn này vốn phải là Thịnh Vân Cẩm cùng nam chính giằng co, nhưng dưới
mắt chỉ có một mình cô diễn không có đối tượng, cũng sẽ không khiến
người ta cảm thấy khó nhập vai. Nhân vật rất dễ dàng được quyết định, vì
Thịnh Vân Cẩm bị thương ở tay, đạo diễn Ngô đồng ý để cô vài ngày nữa
mới vào đoàn. … Cả một buổi chiều, Thịnh Vân Cẩm đều ngồi bên cạnh đạo
diễn Ngô theo dõi máy giám sát, vừa nghe vừa học tập, trông cô rất trấn
tĩnh, nhàn nhã, ngược lại là Tiểu Phong và Tiểu Nam đi theo sau cô có
chút lo lắng. Mắt thấy một ngày trôi qua, bên Trần Yên vẫn không có nửa
điểm động tĩnh truyền tới. Hơn nữa, vai nữ chính của vở kịch nói đã định
thì không có cách nào diễn, Thịnh Vân Cẩm lại chạy đến đoàn phim của Hứa
Tử Thu diễn một vai phụ… Giờ phút này, chị Lý, người quản lý ở Kinh
Thành xa xôi, đã phát ra một tiếng nổ đùng bén nhọn. Tiểu Nam ở cách đó
không xa nghe điện thoại của chị Lý, mặc kệ chị Lý khuyên giải như thế
nào, Tiểu Nam đều kiên trì truyền đạt lại nguyên văn lời Thịnh Vân Cẩm
cho chị. — Thiết lập nhân vật rất tốt, muốn diễn. Câu trả lời dứt khoát
này suýt chút nữa làm chị Lý tức chết. Chị Lý và người quản lý của Hứa
Tử Thu vốn là đối thủ một mất một còn, lúc đầu có thể tranh thủ được
Thịnh Vân Cẩm về phe mình, Lý Thanh đã rất đắc ý. Ai ở Quả Trám mà không
biết quan hệ giữa Thịnh Vân Cẩm và Lâm tổng rất tốt, chuyện này về sau
chắc chắn là sẽ đi theo con đường ngôi sao hạng A. Kết quả… Thịnh Vân
Cẩm thế mà tự mình chạy tới làm nền cho Hứa Tử Thu! Đây chẳng phải là
làm cho Lý Thanh cũng bị lùn đi một bậc trước mặt người quản lý của Hứa
Tử Thu sao? … Chị Lý tức điên thì kệ, Thịnh Vân Cẩm ngược lại không
nghĩ nhiều như vậy. Sau khi ở đoàn phim cả một ngày, buổi tối cô còn
cùng Hứa Tử Thu mang theo mấy người trợ lý cùng nhau ăn tối. Chờ trở lại
khách sạn, Thịnh Vân Cẩm như cũ gọi điện thoại cho Tư Mộ, hai người trò
chuyện về những chuyện đã xảy ra của mỗi người trong ngày, sau đó mở
video rồi chìm vào giấc ngủ. Tư Mộ biết chuyện của Trần Yên và Viên Oanh
hôm nay, chỉ thấy Thịnh Vân Cẩm dường như không để ý nên cũng không đề
cập nhiều nữa, chỉ nghĩ ngày mai đến công ty sẽ hỏi Lâm Tiêu Ngộ. …
Lúc đầu, Thịnh Vân Cẩm đang dần dần buồn ngủ trong lúc nói chuyện nhỏ
với Tư Mộ, kết quả tiếng gõ cửa bên ngoài lại làm cô tỉnh giấc. Cau mày,
Thịnh Vân Cẩm khoác áo ngủ xuống giường, vẻ mặt khó chịu nhìn đồng hồ.
Mười một rưỡi đêm. Người gõ cửa tốt nhất là có việc gấp. Tư Mộ thấy cô
có việc phải xử lý, liền tắt video trước. Nghĩ nghĩ, nàng mở đèn ngủ,
bắt đầu tìm kiếm trên mạng tài liệu liên quan đến Trần Yên và Viên Oanh.
Nàng có thể nói là không biết chút gì về giới giải trí, nhưng cũng biết
đại khái sẽ tồn tại rất nhiều quy tắc ngầm. Chuyện như vậy, ở vòng tròn
nào cũng giống nhau. Đã Thịnh Vân Cẩm muốn làm trong giới giải trí, vậy
nàng vẫn nên tìm hiểu nhiều một chút. Nếu không lỡ đâu bạn gái bị người
khác ức h**p, nàng khả năng cũng không biết. … Người gõ cửa là Tiểu
Phong, cửa được mở ra, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ khó chịu của
Thịnh Vân Cẩm. Theo bản năng nuốt một ngụm khí, Tiểu Phong khẩn trương
đưa tin nhắn trên điện thoại di động cho Thịnh Vân Cẩm xem. Trong lòng
cô trợ lý cũng theo đó than phiền về Trần Yên. Cả một ngày dài không có
một tin tức nào, lại phải nửa đêm mới gọi điện cho cô ấy! Trên điện
thoại di động là một đoạn tin nhắn dài Trần Yên gửi, đại khái là giải
thích bà đã xử lý xong vấn đề Viên Oanh, nhân vật vẫn là của Thịnh Vân
Cẩm. Phần còn lại là bày tỏ sự áy náy với Thịnh Vân Cẩm, và thông báo cô
ngày mai vẫn đúng giờ đến sân để tập kịch. Đại khái là sắc mặt Thịnh Vân
Cẩm thực sự quá khó coi, lại sợ cô tính tiểu thư nổi lên nói không diễn
là không diễn, Tiểu Phong nhỏ giọng mở lời an ủi cô. “Chị Vân Cẩm tỷ…
Cô Trần Yên vẫn đủ thành ý, bà là đã đích thân đến khách sạn cũ trước,
sau khi phát hiện chúng ta đi rồi, mới gọi điện thoại cho em…” Ngụ ý
chính là, Trần Yên vốn định đến tận nơi xin lỗi, bây giờ là bất đắc dĩ
mới chỉ gửi tin nhắn tới. Thịnh Vân Cẩm không lạnh không nóng “Ừ” một
tiếng, sau đó xoay người trở về phòng. “Biết rồi.” … Sáng sớm hôm sau,
Tiểu Phong và Tiểu Nam cố ý dậy thật sớm, hai người cùng nhau đi đến cửa
phòng Thịnh Vân Cẩm, chuẩn bị gọi cô dậy. Khách sạn các cô ở bây giờ
không giống như trước, cách sân khấu tập nửa giờ đi xe. Thêm cả việc rửa
mặt, ăn sáng nữa, tính ra phải dậy sớm hơn một tiếng. Kết quả chưa đợi
hai người gõ cửa, sau lưng đã truyền tới giọng Thịnh Vân Cẩm. “Đứng ở
đây làm gì?” Thịnh Vân Cẩm mặc đồ thể thao, trên là áo ngực thể thao màu
trắng, dưới là quần thể thao ngắn màu tím nhạt, phác họa ra vóc dáng
thon dài uyển chuyển của cô. Sắc mặt cô còn mang theo chút hồng nhuận
nhẹ sau khi vận động, bất quá trên da thịt lại không hề có một giọt mồ
hôi nào. Thịnh Vân Cẩm mở cửa vào phòng, hai cô trợ lý lơ mơ đi theo sau
cô. “Chị, chị đi tập thể dục buổi sáng sao?” Cầm quần áo thay đi vào
phòng tắm, Thịnh Vân Cẩm bình tĩnh “Ừ” một tiếng. Kèm theo tiếng đóng
cửa phòng tắm, hai cô trợ lý yên lặng liếc nhau, sau đó cúi đầu nhìn về
phía cái bụng có chút mỡ thừa của bản thân. Tiểu Phong dẫn đầu dời đi
ánh mắt, bắt đầu tự mình khuyên nhủ. Mình lại không làm minh tinh, ăn
uống vui vẻ là quan trọng nhất, không nên yêu cầu nghiêm khắc như vậy
với thân hình của mình… Đúng, chính là phải an ủi mình như thế. Tiểu
Nam ở bên cạnh cũng yên lặng nghĩ thầm.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
ai-la-ke-thu-ba-cuu-luc-1769819548
Ai Là Kẻ Thứ Ba – Cửu Lục
Chương 53 Ngoại truyện Tháng 1 30, 2026
Chương 52 Chương cuối Tháng 1 30, 2026
hong-mong-thien-de-1664991377
Hồng Mông Thiên Đế
Chương 513 Giúp người làm niềm vui Tháng 2 1, 2026
Chương 512 Tàn khốc Thiên Khanh bí cảnh Tháng 2 1, 2026
Benh My Nhan Va Minh Chu Cuoi Truoc Yeu Sau
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 125 Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Hạ) Tháng 1 19, 2026
Chương 124 Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Thượng )…… Tháng 1 19, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
xuyen-khong-ta-cai-nam-lam-giau-noi-kinh-thanh-1768437045
Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành
Chương 135 Tháng 1 15, 2026
Chương 134 Tháng 1 15, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 52"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese