Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ - Chương 56
Chương 56
Nhìn hai người tay trong tay đi tới, Triệu Nguyên Kỳ cảm thấy ê răng và
lặng lẽ dời ánh mắt đi, ngược lại chào hỏi Thịnh Vân Cẩm. “Thịnh tiểu
thư, đã lâu không gặp ~” Thịnh Vân Cẩm cũng gật đầu chào cô, sau đó ôn
tồn nói với Tư Mộ: “Em đi thay quần áo trước, lát nữa chúng ta cùng đi
ăn trưa nhé?” Bây giờ cũng đã gần mười một giờ, cảnh diễn không quay
được nữa, Thịnh Vân Cẩm đương nhiên muốn dành thời gian để ở bên Tư Mộ.
Cụp mắt nhìn bộ đồ cưỡi ngựa màu đen trên người cô, Tư Mộ gật đầu, ngữ
khí nhu hòa: “Được.” Nói rồi, Tư Mộ định buông tay, nhưng thấy Thịnh Vân
Cẩm vẫn nắm chặt không buông. “Chị đi cùng em.” Giọng nói của cô trong
trẻo và hào sảng, trên mặt không có chút nào ngại ngùng, chỉ có niềm vui
sướng và chờ mong sâu sắc trong đáy mắt khi nhìn về phía Tư Mộ. Triệu
Nguyên Kỳ ở một bên đã không dám nhìn nữa mà quay đầu đi, giả vờ như
đang thưởng thức phong cảnh. Tai Tư Mộ có chút ửng hồng, nàng mấp máy
môi, sau đó khẽ gật đầu. “Được.” … Trong phòng thay quần áo. Thịnh Vân
Cẩm đặt Tư Mộ ngồi trên ghế sofa nhỏ, cả người d*ng ch*n ngồi trên đùi
cô, nhắm mắt hôn tới tấp. Đầu ngón tay Tư Mộ nắm lấy vạt áo bên hông
Thịnh Vân Cẩm, hơi thở dồn dập mà mập mờ, lông mi dài vẫn luôn run rẩy.
Quyến luyến cắn nhẹ thêm một chút trên môi nàng, Thịnh Vân Cẩm chậm rãi
mở mắt ra. Khi đối mặt với Tư Mộ, cô thuận theo cảm giác vui thích không
thể kiềm chế trong lòng, cười khẽ một tiếng. Sự xuất hiện của Tư Mộ thật
sự làm cô rất vui vẻ. Chậm rãi bình phục hô hấp, Tư Mộ ôm lấy eo cô,
giữa lông mày hiện rõ sự cưng chiều và yêu thương. “Vui vẻ đến vậy sao?”
Gật đầu mạnh, ngũ quan minh diễm đều dính đầy ý cười này. Đầu ngón tay
Thịnh Vân Cẩm khuấy động chiếc khăn lụa thắt trên cổ Tư Mộ, khóe môi
nhếch lên nhẹ nhàng. “Chúng ta hơn một tháng không gặp mặt rồi, đương
nhiên là vui vẻ rồi ~” Trên da thịt mang theo vài phần cảm giác nhột, Tư
Mộ cụp mắt, nắm lấy ngón tay không đứng đắn của cô, tay kia ôn nhu giúp
Thịnh Vân Cẩm sửa sang lại mái tóc có chút xốc xếch. “Thay quần áo trước
đi, hai ngày này chị sẽ ở lại đây với cậu.” … Chờ lúc đi ra từ phòng
thay quần áo, Triệu Nguyên Kỳ đã không thấy đâu, nghe thư ký nói là đã
về khách sạn trước. Tư Mộ nhìn tin nhắn cô ấy gửi đến vài phút trước
trên điện thoại di động, mím môi dưới có chút không tự nhiên. [Tớ đi
trước một bước, sẽ không ở lại làm kỳ đà cản mũi nữa. (cười xấu xa)] Vì
buổi chiều có khả năng còn phải tiếp tục quay, cho nên bữa trưa thì ăn
đơn giản một chút ở nhà ăn của câu lạc bộ. Hai cô trợ lý ngồi ở vị trí
cách Thịnh Vân Cẩm và Tư Mộ không xa, nhìn cử chỉ thân mật của hai người
phía trước, tâm lý hoạt động của các nàng quả thực phong phú đến mức
muốn bùng nổ. Nhưng vì trên bàn còn có thư ký của Tư Mộ ngồi cùng, nên
hai người đành phải nhịn mà không nói gì. … Buổi chiều cảnh quay diễn
ra rất thuận lợi. Hứa Tử Thu kiên trì bản thân không có vấn đề gì lớn,
đạo diễn Ngô lo lắng nàng lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cho nên tạm
thời điều chỉnh một chút góc quay, khiến cho huấn luyện viên nắm ngựa
của Hứa Tử Thu ở ngoài ống kính, lúc này mới quay hoàn tất một cách suôn
sẻ. Đến tận đây, vai diễn của Thịnh Vân Cẩm coi như đã đóng máy toàn bộ.
Cô chào hỏi đạo diễn Ngô xong, liền không kịp đợi đi thay quần áo tìm Tư
Mộ vẫn luôn chờ đợi cô. Tuy nói Tư Mộ và Triệu Nguyên Kỳ không hề tiết
lộ thân phận, nhưng từ sáng sớm, Phó đạo diễn đã đi cùng hai người suốt
hành trình, cho nên đại đa số mọi người vẫn có thể đoán được thân phận
của các nàng hẳn là đại lão bản hoặc nhà đầu tư. Hứa Tử Thu nhận lấy áo
khoác từ trợ lý đưa cho, suy nghĩ một chút, vẫn đi đến chỗ Thịnh Vân Cẩm
và Tư Mộ đang chuẩn bị rời đi. Sắc trời đã u ám, đèn chiếu sáng bên
ngoài trường ngựa cũng đã sáng lên. Dưới ánh sáng hắt ra, bóng dáng hai
người đi cùng nhau phía trước càng lộ ra vẻ gắn bó thắm thiết. Chạy chậm
đến đuổi kịp hai người, Hứa Tử Thu hít thở để bình phục. “Chuyện sáng
nay… Tôi vẫn chưa kịp cảm ơn cô.” Lúc nói lời này, ánh mắt nàng thẳng
tắp rơi vào mặt Thịnh Vân Cẩm, đáy mắt cũng mang theo lòng biết ơn chân
thành. Thịnh Vân Cẩm cười nhẹ: “Không cần cảm ơn, chỉ là một cái nhấc
tay thôi.” Dù sao cũng là đồng nghiệp, không có lý nào thấy người ta gặp
nguy hiểm lại không ra tay giúp đỡ. Thấy cô dường như không để tâm lắm,
Hứa Tử Thu mím môi dưới, chỉ suy tư nhất định phải tìm một cơ hội khác
để cảm ơn Thịnh Vân Cẩm sau này. Lần đó hôm nay, thật sự đã dọa nàng sợ
hãi rồi. Hơn nữa không chỉ có chuyện này, chuyện của Trương Hạo Thần
cũng coi như là nhờ có Thịnh Vân Cẩm, mới khiến hắn không có cơ hội lại
đến dây dưa Hứa Tử Thu nữa. Ánh mắt hơi đổi, Hứa Tử Thu nhìn về phía Tư
Mộ vẫn luôn không lên tiếng bên cạnh. Nàng không biết có phải vì bản
thân mình ở đây không, mà biểu tình trên mặt Tư Mộ rất nhạt, dáng vẻ
thanh lãnh xa cách nhìn giống như tránh xa người ngàn dặm. “Vị này
là…” Mang theo một chút ý tứ dò hỏi, Hứa Tử Thu vẫn chần chờ mở lời.
Tầm mắt nàng mờ mịt nhìn vào cánh tay hai người đang kéo sát vào nhau.
Thịnh Vân Cẩm cong cong môi: “Đây là Tư Mộ, người …” “Xin chào, tôi là
bạn của Vân Cẩm.” Nhanh nhạy phát giác được ba chữ Thịnh Vân Cẩm chuẩn
bị thốt ra, Tư Mộ ngăn cản cô trước một bước. Quả nhiên, nghe nàng nói
như vậy, Thịnh Vân Cẩm quay đầu lườm Tư Mộ một cái đầy vẻ lên án. Hứa Tử
Thu không phát giác được gì, nghe vậy chỉ lúng túng gật đầu: “… Cô
khỏe, tôi tên là Hứa Tử Thu, đóng vai nữ chính trong bộ phim này.” Đáp
một tiếng, Tư Mộ chỉ gật đầu nhàn nhạt. Đại khái là nhìn ra Tư Mộ không
muốn tiếp tục nói chuyện nữa, Hứa Tử Thu cười gượng một cái, sau đó từ
biệt hai người, đi về phía trợ lý đang chờ nàng ở phía khác. Nhìn bóng
lưng của nàng, Thịnh Vân Cẩm không nói chuyện, chỉ cùng Tư Mộ tiếp tục
đi về phía xe. “Sao không cho em nói chị là người yêu của em?” Ngữ khí
của cô mang theo nghi hoặc nghiêm túc, như là thật không phát giác được
hậu quả của việc làm như vậy. Xoa xoa đầu ngón tay cô để an ủi, Tư Mộ ôn
tồn nói: “Em bây giờ mới bắt đầu quay phim, vẫn nên giữ kín một chút.”
Thịnh Vân Cẩm cười cười: “Chị lo lắng ảnh hưởng đến em à?” Tư Mộ không
nói, nàng thực sự nghĩ như vậy. “Yên tâm đi, em hiện tại chẳng qua là
một người qua đường A trong giới giải trí, không có ai để ý em có đang
yêu đương hay không.” Tư Mộ nghe vậy nhíu mày, nàng cố ý hỏi: “Vậy ý của
em là, chờ sau này em có danh tiếng, có người để ý rồi, thì sẽ không yêu
đương nữa?” Vội vàng lắc đầu, Thịnh Vân Cẩm phản bác có chút căng thẳng:
“Làm sao có thể!” Cô là vì trốn tránh kế thừa gia sản mới đến giới giải
trí làm việc, chứ không phải coi đây là sự nghiệp cả đời của bản thân.
Một phần công việc có cũng được không có cũng không sao và bạn gái, cái
gì nhẹ cái gì nặng, cô vẫn phân rõ. Nhìn thấy nụ cười trêu chọc trên mặt
Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm cũng không giận, cô ôm chặt cánh tay Tư Mộ trong
ngực, nghiêng đầu cọ xát vào vai nàng. Dưới chân nhích nhích giẫm lên
cái bóng của mình dưới ánh đèn đường, Thịnh Vân Cẩm cười nhẹ nói: “Chờ
em chơi chán rồi sẽ giải ước với công ty, đến lúc đó liền phải dựa vào
Tư tổng nuôi em rồi ~” Tư Mộ cụp mắt, chậm rãi nắm lấy lòng bàn tay cô,
mười ngón đan xen. “Được, đến lúc đó nhớ kỹ ký kết hiệp ước thời hạn
chung thân với chị.” Thịnh Vân Cẩm nghe vậy ngẩng đầu nhìn nàng, lông mi
nhẹ chớp, cô không ngờ Tư Mộ còn nhớ đến lời đùa giỡn lúc đóng vai nhân
vật kia. Hai người đối mặt, ánh mắt Tư Mộ chuyên chú mà ôn nhu. Thịnh
Vân Cẩm bỗng nhiên có chút tim đập loạn xạ, cô cảm thấy hiệp ước Tư Mộ
nói giống như là chỉ… “Được, chỉ ký với Tư tổng.” Khóe môi khẽ nhếch,
Tư Mộ nhìn vẻ mặt đầy nghiêm túc của cô, trong tim mềm mại. Chậm rãi
xích lại gần, Tư Mộ phát giác hơi thở của Thịnh Vân Cẩm vô ý thức ngừng
lại. Cười khẽ một tiếng. Tư Mộ lại kéo khoảng cách hai người ra, nàng
cầm tay Thịnh Vân Cẩm tiếp tục đi về phía trước. “Giữa thanh thiên bạch
nhật, em tưởng chị muốn hôn em à?” Ánh mắt Tư Mộ chú ý thấy vẻ mặt Thịnh
Vân Cẩm còn chút chưa kịp phản ứng, khóe môi nàng nhếch lên, giọng nói
mang theo vài phần trêu chọc và vui vẻ hiếm có. Bĩu môi, Thịnh Vân Cẩm
lườm nàng một cái, hừ nhẹ một tiếng, không nói gì. Chờ lát nữa lên xe sẽ
cho Tư Mộ đẹp mặt! … Lúc xe đến khách sạn, lớp son môi của Tư Mộ đã
hoàn toàn bị Thịnh Vân Cẩm hôn sạch, nàng bất đắc dĩ nhưng cưng chiều
xoa vành tai Thịnh Vân Cẩm, sau đó mở cửa xuống xe trước một bước. Thịnh
Vân Cẩm đi theo sau nàng, cười trộm, trên mặt biểu cảm đắc ý lại kiêu
ngạo. Tiểu Phong và Tiểu Nam đi theo sau, hai người đẩy đẩy nhau một hồi
lâu, cuối cùng Tiểu Phong vẫn là bị đẩy ra ngoài. “Chị Vân Cẩm… Chị,
chị và Tư tổng…” Thịnh Vân Cẩm nhìn ra điều cô trợ lý muốn nói, cô suy
tư hai giây, sau đó móc tay về phía Tiểu Phong. Thấy cô như vậy, Tiểu
Phong tưởng rằng mình đã đoán đúng rồi, vội vàng áp đầu lại gần. Câu
khóe môi dưới, Thịnh Vân Cẩm tiến đến bên tai cô, cố ý cười lạnh hai
tiếng. “Nhớ kỹ giữ kín bí mật này. Bằng không, em biết quan hệ giữa tôi
và Lâm tổng rất tốt đấy chứ…” Nói xong, Thịnh Vân Cẩm liền xoay người
tiêu sái rời đi. Chỉ để lại Tiểu Phong với vẻ mặt phức tạp và Tiểu Nam
với mặt đầy tò mò. “Ê, chị Vân Cẩm nói gì với cô thế?” “Chị ấy có phải
là thừa nhận không?” Nhìn bóng dáng Thịnh Vân Cẩm hai ba bước chạy nhanh
đến bên Tư Mộ và dắt tay nàng, Tiểu Phong bất đắc dĩ lắc đầu một cái.
“Chị ấy không nói gì, giống như là đang trêu đùa chúng ta như trẻ
con…” Hai câu nói giống như uy h**p kia, cùng với hai tiếng cười lạnh
đầy khí thế, quả thực có dấu vết diễn xuất hơi quá đà. Nếu không phải đã
từng thấy Thịnh Vân Cẩm diễn kịch thật sự trông như thế nào, cô liền
thật sự tin rồi. Nếu thật sự muốn uy h**p để giấu diếm, Thịnh Vân Cẩm
cần gì phải quang minh chính đại như thế chứ? … Trương Lan Hữu đeo cặp
sách đi ra cổng trường, đi ở phía trước hắn là Tư Anh, cũng một thân một
mình. Ánh mắt rơi vào bóng dáng gầy yếu phía trước, Trương Lan Hữu không
có hứng thú mà dời đi ánh mắt. Đầu tuần, cô gái này chuyển trường đến
lớp hắn. Trương Lan Hữu chỉ nhìn một chút liền biết hai người bọn họ là
cùng một loại người. Loại người vốn dĩ không thuộc về giai tầng này.
Những học sinh khác hầu như đều quen biết nhau từ nhỏ, hai bên đều biết
nội tình gia đình, cho nên thường xuyên sẽ tụ tập nói chuyện chơi đùa
sau giờ học. Mà Trương Lan Hữu không giống, mặc dù hắn được Thịnh Minh
Triệu sắp xếp ở đây, nhưng Thịnh gia không cho hắn một thân phận hợp lý.
Hắn hưởng thụ tất cả những thứ này, nhưng lại không có một thân phận có
thể mở miệng giới thiệu với người khác. Cho nên trong lớp này, hắn cô
độc, luôn thờ ơ lạnh nhạt nhìn những người khác giao tiếp vui đùa, chưa
từng tham gia. Mà bây giờ, có thêm một người giống như hắn. Chỉ có điều,
Trương Lan Hữu nhìn ra được, Tư Anh không giống hắn. Nếu nói hắn là vì
oán hận mà tự nguyện quái gở, thì Tư Anh lại là vì tự ti mà bị ép quái
gở. Luôn cúi đầu, một bộ dáng sợ hãi không đáng kể, người như vậy, đám
công tử tiểu thư nhà giàu kia ai sẽ nguyện ý để ý đến chứ. Trương Lan
Hữu lặng lẽ nghĩ. Ngay cả hắn, cũng lười nói chuyện với loại người như
vậy. Liếc nhìn Tư Anh bước lên xe, Trương Lan Hữu thu hồi ánh mắt. Sợ là
cũng giống như hắn, nhặt được vận may cứt chó mà được phú hào mang về
nhà làm con riêng đi. Trương Lan Hữu cười tự giễu một tiếng.