Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ - Chương 63

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
  4. Chương 63
Prev
Next
Novel Info

Chương 63

Trong phòng tắm có tiếng nước truyền đến, Thịnh Vân Cẩm cắn môi nhìn
lại, sau đó lại thu tầm mắt, khẽ thở dài vẻ phiền não. Tư Mộ đang ở bên
trong tắm rửa, Thịnh Vân Cẩm dự định lát nữa chờ Tư Mộ đi ra liền nói
cho nàng bí mật nhỏ của mình. Cụp mắt nhìn chằm chằm lòng bàn tay, Thịnh
Vân Cẩm vô ý thức nắm chặt lại. Kim quang nhàn nhạt hiển hiện trong lòng
bàn tay trắng nõn, chân mày cô lại hơi nhíu lên. Trong lòng Thịnh Vân
Cẩm bây giờ luôn có cảm giác không an ổn. Trước kia, cô từ chối đi truy
cứu đến cùng nguồn gốc của thứ pháp thuật kỳ diệu này. Nó xuất hiện vô
hình, Thịnh Vân Cẩm cũng nắm giữ ngày càng thuần thục một cách vô hình.
Lúc trước cô chỉ cảm thấy đây là một loại bảo hộ, một tầng bảo hộ. Cho
nên nhiều năm như vậy trong sinh hoạt, Thịnh Vân Cẩm rất ít khi vận dụng
nó. Nhưng năm nay, rất rõ ràng, số lần cô vận dụng pháp thuật này lại
ngày càng nhiều. Lúc gặp phải nguy hiểm… Lúc tâm tình chập chờn lớn…
Còn có, lúc người bên cạnh có nguy hiểm… Mím chặt môi, Thịnh Vân Cẩm
có chút do dự, cũng có chút sợ hãi. Kể từ khi cô có thể nắm giữ pháp
thuật này, mọi thứ đã không giống nhau. Đạo hắc khí bắt được trên người
Tư Mộ… Cùng hắc khí trên người con quỷ hồn mà cô gặp ở nhà Lâm Tiêu
Ngộ, là giống nhau như đúc. Thịnh Vân Cẩm có thể phân biệt ra được. Cô
sau chiều hôm nay liền không thi triển cấm chế lên mắt nữa, cho nên cả
buổi chiều, thật ra cô đã gặp rất nhiều quỷ hồn. Nhưng chúng không giống
nhau. Những quỷ hồn kia đều không có ý thức. Thân thể của chúng là một
đoàn một đoàn, toàn thân ở trạng thái hồn thể màu xám trắng. Những điều
này, xác minh với những gì cuốn sách cô vừa xem miêu tả về vô linh quỷ
hồn. Chúng phiêu đãng vô ý thức, giống như tồn tại đồng dạng với một số
vật chất trong không khí. Chúng không có tính công kích, không có tính
nguy hiểm. Nhưng con quỷ hồn ở nhà Lâm Tiêu Ngộ, nó là màu đen. Xung
quanh nó, là khí thể màu đen. Trên sách nói, cái này gọi là quỷ khí, nó
kèm theo quỷ linh mà sinh ra. Mà con quỷ hồn kia nói, quỷ khí của nó bắt
nguồn từ con Lệ Quỷ ngàn năm kia… Hiện tại, quỷ khí của con ác quỷ
kia, lại xuất hiện trên người Tư Mộ. Thịnh Vân Cẩm gần như không dám
nghĩ sâu. Cô rốt cuộc phải làm thế nào, mới có thể để Tư Mộ không bị tổn
thương. Pháp thuật không hiểu mà đến này, có đủ để đối phó con ác quỷ
kia không? … Ngửa mặt nằm vật xuống trên tấm thảm lông nhung trong
phòng, Thịnh Vân Cẩm nhắm mắt lại, trong đầu nhanh chóng sắp xếp lại
những mô tả liên quan đến quỷ trong ba cuốn sách vừa lật qua. Nàng vốn
chỉ là ôm một tâm thái tuyệt vọng rằng cái gì cũng có thể thử mà tùy
tiện xem một chút, dù sao loại chuyện huyền huyễn này, trong sách chắc
cũng đều là bịa đặt không có căn cứ. Thế nhưng, căn cứ vào những gì cô
chứng kiến hôm nay, một số điều thật sự trùng khớp với nội dung trong
sách. Từ từ mở mắt, Thịnh Vân Cẩm vô ý thức ngước nhìn chiếc đèn treo
trên trần. Quỷ tu có thể tu luyện ra Quỷ Linh… Người tu đạo tu luyện
ra được gọi là Pháp Linh… Vậy cô thì sao, pháp thuật mà nàng nắm giữ,
có phải cũng nên có một cái gọi là Pháp Linh không? Nín hơi cố gắng sử
dụng pháp thuật tìm kiếm bên trong cơ thể mình, nhưng mấy giây lát trôi
qua, Thịnh Vân Cẩm có chút thất vọng. Trong cơ thể cô trống rỗng, căn
bản không cảm giác được cái gọi là Pháp Linh mà sách nhắc đến. Pháp
Linh, là do linh lực chí thuần của trái tim hội tụ mà thành. Khi bắt đầu
tu luyện, nó liền sẽ sống theo lực lượng Đạo Pháp. Thế nhưng, cô rõ ràng
nắm giữ pháp thuật… Thịnh Vân Cẩm có chút nhụt chí cũng có chút bối
rối. Có phải là vì đạo pháp này không phải do cô tự mình tu luyện, cho
nên cô mới không có Pháp Linh không? Vậy phải làm sao? Có cần bắt đầu
lại, tu luyện từ đầu để tạo ra Pháp Linh không? Phiền muộn trong lòng
nhìn trần nhà, Thịnh Vân Cẩm liếc mắt sang hai cuốn sách mà bản thân
mang về. Hi vọng, trên sách có ghi cách tu luyện… … Sắp xếp ổn thỏa
suy nghĩ, Thịnh Vân Cẩm nhìn đồng hồ, sau đó đứng dậy, cô gõ gõ cửa
phòng tắm. “Tiểu Mộ, chị tắm xong chưa?” Bây giờ đã qua một giờ kể từ
khi Tư Mộ vào phòng tắm, nhưng nàng vẫn chưa đi ra. Thịnh Vân Cẩm cảm
thấy hơi khó hiểu. Không có âm thanh truyền ra từ phòng tắm, Thịnh Vân
Cẩm khẽ vặn tay nắm cửa, nhẹ giọng mở lời. “Em vào nha.” Trong phòng
tắm, Tư Mộ vẫn đang ngâm mình trong bồn, chỉ là đầu hơi dựa về sau, nhắm
mắt lại hiển nhiên là đã ngủ thiếp đi trong lúc tắm. Nhìn thấy cảnh này,
Thịnh Vân Cẩm không kìm được cong môi khẽ cười một cái. Cô đi đến trước
bồn tắm lớn, ngồi xuống bên cạnh Tư Mộ. Sáng sớm đã bay từ nước ngoài
về, sau đó liền không ngừng nghỉ đến công ty tiếp tục công việc, ban đêm
lại bay đến Nam Thành để tìm Thịnh Vân Cẩm… Đôi mắt Tư Mộ nhẹ nhàng
nhắm lại, dưới hàng lông mi rậm rạp rủ xuống, là sự mệt mỏi sâu sắc bị
che giấu. Thịnh Vân Cẩm đưa tay ra, lòng bàn tay khẽ vuốt nơi đuôi mắt
nàng. Khuôn mặt Tư Mộ thanh tuyệt, đường nét ngũ quan không phải là dạng
xinh đẹp như Thịnh Vân Cẩm, mà là một loại trác tuyệt ôn nhuận khác. Chỉ
có điều nàng luôn xa cách khi đối diện người ngoài, đặc biệt là trong
đôi mắt sâu thẳm, luôn toát ra một cảm giác thanh lãnh khó gần. Giống
như tuyết đầu đông, sạch sẽ thông thấu, nhưng lại mang theo ý lạnh. …
Thế nhưng, trước mặt Thịnh Vân Cẩm nàng lại là một bộ dáng khác. Loại sự
độc nhất này, chỉ có Thịnh Vân Cẩm biết. Đó là tuyết đã tan chảy. …
Cầm lấy chiếc khăn tắm ở một bên, Thịnh Vân Cẩm xoay người ôm Tư Mộ ra
khỏi bồn tắm. Chiếc khăn tắm màu trắng quấn quanh cơ thể, dưới ánh sáng
chiếu vào, vẫn không kịp làn da trắng ngần như men của Tư Mộ. Ánh mắt
Thịnh Vân Cẩm dừng lại, cô kinh ngạc nhìn trước ngực Tư Mộ. Ấn ký hình
lá trúc ở vị trí tim đang phát ra kim quang nhàn nhạt. Đây là… Nháy
mắt, Thịnh Vân Cẩm ôm Tư Mộ, chỉ một cái chớp mắt, không gian chuyển
biến, hai người liền đến bên giường. Động tác nhẹ nhàng đặt Tư Mộ lên
giường, Thịnh Vân Cẩm khẽ nhúc nhích đầu ngón tay, ánh mắt qua lại di
chuyển giữa ấn ký ở tim Tư Mộ và kim quang trên ngón tay của mình. …
Là giống nhau… Không thể nói hết được cảm xúc trong lòng là như thế
nào, Thịnh Vân Cẩm thất thần, theo bản năng bật cười thành tiếng. Điều
này có phải chăng là nói rõ, Tư Mộ cũng có pháp thuật, nàng sẽ không bị
lệ quỷ làm tổn thương. … Trong phòng, ánh đèn mờ ảo. Tư Mộ ngủ say,
đầu theo bản năng tựa vào vai Thịnh Vân Cẩm. Nghiêng người ôm lấy Tư Mộ
trong ngực, tâm tình Thịnh Vân Cẩm cũng từ từ bình tĩnh trở lại. Mặc kệ
Tư Mộ có phải giống như cô có pháp thuật hay không, ít nhất tại thời
khắc này, Thịnh Vân Cẩm có thể xác định cô sẽ không bị thương tổn. Tâm
trạng hoảng sợ bàng hoàng từ giữa trưa bắt đầu, cuối cùng cũng trở nên
bình tĩnh, Thịnh Vân Cẩm nhắm mắt lại, nhưng vẫn không nhịn được nhếch
môi cười một cái. … Trong đầu tinh tế hồi tưởng đến chi tiết những lần
chung đụng với Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm suy đoán, Tư Mộ có lẽ vẫn còn điểm
khác biệt so với cô. Ví dụ như, đạo hắc khí kia, bám vào trên người
nàng, thế nhưng Tư Mộ lại không hề phát giác. Hơn nữa… Cô ẩn thân
trước mặt Tư Mộ… Tư Mộ đối với chuyện này cũng không hề hay biết. Nghĩ
đến ấn ký lá trúc trên tim Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm theo bản năng sờ về phía
sợi dây chuyền đang đeo trên cổ mình. Đây là món quà Tư Mộ đã tặng cho
cô ngay lần đầu tiên họ gặp mặt. Cũng không đúng… Tư Mộ nói, lần đầu
tiên nàng nhìn thấy cô, là bảy năm trước. Bảy năm trước… Pháp thuật
trên người mình, không phải cũng xuất hiện bảy năm trước sao? Thịnh Vân
Cẩm đang suy tư bỗng nhiên dừng lại. Lẽ nào, pháp thuật đột nhiên xuất
hiện của cô có liên quan đến Tư Mộ? Đầu có chút mơ hồ, Thịnh Vân Cẩm
bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề mà bản thân vừa mới xoắn xuýt. Cái gọi là
Pháp Linh… Là do linh lực chí thuần của trái tim hội tụ mà thành…
Điều đó có nghĩa là, trên người Tư Mộ, chính là Pháp Linh… Mà cô, lại
đúng lúc không có Pháp Linh. Một người có Pháp Linh nhưng không có phép
thuật; một người có phép thuật nhưng lại không có Pháp Linh. Tâm niệm
vừa động, Thịnh Vân Cẩm liếc mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm ấn ký trên
tim Tư Mộ. Trong tim bỗng nhiên xuất hiện một suy đoán khiến cô cảm thấy
không thể tưởng tượng nổi. … Cảm giác nhột nhạt truyền đến từ lồng
ngực khiến Tư Mộ dần dần tỉnh lại từ giấc ngủ, nàng theo bản năng đưa
tay ra, nhưng lại đúng lúc bị Thịnh Vân Cẩm, người vừa ngẩng đầu khỏi
ngực nàng, nắm lấy. Nắng sớm lướt qua rèm che cửa sổ, mang đến một chút
ánh sáng cho căn phòng mờ tối. Nhờ vậy, Tư Mộ có thể thấy rõ ràng ánh
mắt sáng trong của Thịnh Vân Cẩm. Đầu ngón tay nàng bị Thịnh Vân Cẩm khẽ
kẹp lấy, Tư Mộ cụp mắt, nhìn thấy vùng trước ngực mình bị l**m ướt át,
theo bản năng cười khẽ. Tay kia nâng lên, Tư Mộ nhẹ nhàng giúp Thịnh Vân
Cẩm gạt những sợi tóc ở cổ ra phía sau: “Tối qua chị ngủ trong phòng tắm
à?” Khẽ gật đầu, ngón tay Thịnh Vân Cẩm lại không đứng đắn mơ hồ di
chuyển trên vết ấn hình lá trúc kia. “Tiểu Mộ, chị trước đó nói, lần đầu
tiên thấy em là bảy năm trước…” Ngữ khí cô nhẹ nhàng và chậm rãi, Tư
Mộ cũng thần sắc ôn nhu chờ cô nói tiếp. “Vậy có thể nói cho em, là nhìn
thấy ở đâu không?” Trái tim Thịnh Vân Cẩm như cũng chậm rãi nâng lên
theo câu hỏi này, biểu cảm trên mặt cô nghiêm túc nhưng lại mang chút
căng thẳng. Ánh mắt sâu thẳm ôn nhu của Tư Mộ nhìn thẳng vào cô, nghe
vậy nàng ôn tồn mở lời: “Trong mơ.” “Ở trong giấc mơ của chị.” Ngữ khí
nàng ôn hòa, nhưng lúc nói chuyện ánh mắt Tư Mộ vẫn luôn dán vào mặt
Thịnh Vân Cẩm, chỉ sợ cô ộ ra vẻ mặt không tin tưởng. Câu trả lời của Tư
Mộ quả thật khiến Thịnh Vân Cẩm có chút bất ngờ, cô nhẹ nhàng tới gần,
hơi thở hai người quấn quýt. “Vậy chị nhìn thấy em ngoài đời thực, có
thất vọng không? Có phải em trong mơ tốt hơn một chút?” Mang trên mặt
biểu cảm ghen tị, Thịnh Vân Cẩm nhếch môi, ánh mắt long lanh lộ ra mấy
phần ấm ức nhìn Tư Mộ. Tựa hồ không nghĩ tới Thịnh Vân Cẩm sẽ để ý
chuyện này, Tư Mộ có chút buồn cười. Nàng sờ sờ vai Thịnh Vân Cẩm phơi
bày ra ngoài, thấy không bị lạnh mới yên tâm. Sau đó, Tư Mộ cụp mắt trầm
mặc một chút như đang hồi tưởng. Thấy nàng không nói lời nào, Thịnh Vân
Cẩm, người vốn dĩ đang nói đùa càn quấy, lần này là thật sự không vui.
Cô bực mình kh* c*n v*nh t** Tư Mộ, lúc nhả ra, mới phát hiện vành tai
dường như bị cô cắn đến đỏ ửng. Lòng bàn tay theo bản năng v**t v*,
Thịnh Vân Cẩm đối diện với ánh mắt ôn hòa nhìn của Tư Mộ, mím môi dưới.
“Cắn đau chị…” Tư Mộ nắm lấy tay cô trong lòng bàn tay mình, sau đó
hơi mất tự nhiên đáp lại. “Không có.” Tai nàng đã sớm trở nên nóng bừng
từ lúc nói với Thịnh Vân Cẩm là nhìn thấy cô trong mơ. May mà Thịnh Vân
Cẩm không hỏi tiếp là giấc mơ gì. Nếu không, Tư Mộ thật không biết trả
lời thế nào. Tựa vào vai Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm khẽ nói: “Được rồi, dù sao
trong mơ cũng là em, em sẽ không tự mình so sánh với chính mình đâu.”
Tiếng cô lầm bầm nho nhỏ khiến Tư Mộ không kìm được cong môi cười một
cái, nâng cằm cô lên, Tư Mộ ôn nhu nói: “Em vốn dĩ là tốt nhất.” “Chị
thích, chị yêu, đều là em.” Thịnh Vân Cẩm nhếch môi nghĩ giả vờ như
không hề để tâm, nhưng thật ra ý cười tươi tắn cùng khóe miệng nhếch lên
đã sớm phản bội cô. Thật ra cô vốn không để ý, cô chỉ là muốn nghe Tư Mộ
tỏ tình với cô mà thôi. Tư Mộ nhìn bộ dáng kiêu ngạo đáng yêu này của
cô, lòng mềm nhũn. Hai tay trắng nõn bóng loáng chủ động ôm lấy cổ Thịnh
Vân Cẩm, Tư Mộ hôn cô. “Vừa rồi không phải đang lén lút hôn chị sao?”
“Bây giờ… Tiếp tục đi…”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
Quốc Vương Cúi Đầu – Bạch Nhật Mộng Dương
Chương 63 Tháng 1 30, 2026
Chương 62 Tháng 1 30, 2026
Benh My Nhan Va Minh Chu Cuoi Truoc Yeu Sau
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 125 Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Hạ) Tháng 1 19, 2026
Chương 124 Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Thượng )…… Tháng 1 19, 2026
ruou-nhat-pha-tra
Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 60: End Tháng 1 19, 2026
Chương 59 Tháng 1 19, 2026
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
phong-ha-cu-dao-tu-nhi-1768437105
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 225 - NT8 Tháng 1 14, 2026
Chương 224 - NT7 Tháng 1 14, 2026
pd-rac-ruoi-song-sot-nhu-mot-idol-1769819403
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 340 Tháng 1 30, 2026
Chương 339 Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 63"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese