Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ - Chương 65

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
  4. Chương 65
Prev
Next
Novel Info

Chương 65

Thái độ không lạnh không nóng của Tư Mộ, chỉ một câu hàn huyên nhàn
nhạt, khiến Viên Oanh suýt nữa không giữ được ý cười giả vờ thân quen
trên mặt. Ánh mắt lướt qua Thịnh Vân Cẩm đang khoanh tay dựa vào khung
cửa với vẻ buồn bực ngán ngẩm bên cạnh, Viên Oanh có chút đoán không
được, rốt cuộc Thịnh Vân Cẩm có hay không nói với Tư Mộ về chuyện mình
từng gây khó dễ cho cô trước đó. Trước đó, người đại diện đã sớm báo cho
bà ta rằng Thịnh Vân Cẩm khả năng có bối cảnh, nhưng Viên Oanh khi đó
không để tâm. Bà ta nóng lòng vì nhân vật Trần Yên đo ni đóng giày cho
bà ta bị người khác cướp diễn nên liều mạng liền bay thẳng đến Nam Thành
để mắng Thịnh Vân Cẩm. Viên Oanh lúc trẻ cũng có tính nết này, những năm
đầu có Trần Yên bảo vệ, cho nên bà ta có thể không kiêng nể gì cả. Nhưng
sau này Trần Yên chuyển hướng sang làm kịch bản, bên cạnh Viên Oanh lại
không có người bạn thân thiết như vậy săn sóc suy nghĩ cho bà ta, đội
ngũ quản lý bên cạnh chỉ quay quanh bà ta, có chuyện cũng chỉ qua loa
nhắc nhở một câu, còn quản thì không dám quản. Bản tính con người vốn
rất khó thay đổi, huống hồ Viên Oanh tự xưng đã là tiền bối trong giới,
không có lý do phải khiêm cung cẩn thận khắp nơi giống như lúc còn trẻ
không có tư lịch trước kia. Huống chi cũng chỉ là ở trước mặt một tiểu
bối. Bà ta không ngốc, biết lúc đối mặt với tư bản khiêm tốn chân chính,
mới là thời điểm không thể ngạo khí nhất. Chỉ cần bà ta còn muốn tiếp
tục trong giới giải trí, bà ta không thể đắc tội bất cứ ai có tư bản
đứng sau. J&M mặc dù thời gian thành lập không lâu lắm, thế nhưng thế
phát triển của nó vẫn luôn rất mạnh, vẻn vẹn dựa vào thời gian mấy năm,
tng ra các loại sản phẩm cao cấp trong nước, về sau lại từng bước đi ra
thế giới. Hơn nữa gần đây mấy bộ phim truyền hình nổi tiếng trong nước,
đều có đầu tư của J&M. Mới vừa tới trước đó Viên Oanh còn tìm kiếm một
chút tin tức trên mạng, hai ngày trước thương hiệu quần áo liên kết chế
tác của J&M cũng bán ra ở nước ngoài. Căn cứ số liệu công bố mà xem, nó
thậm chí một lần vọt vào TOP3 tổng hợp doanh số quần áo vào ngày mở bán,
đây đối với một thương hiệu mới thành lập mà nói là thành tích rất khó
đạt được. Cho nên vừa nghĩ tới Tổng giám đốc J&M giờ phút này đang ở nhà
hát, đồng thời vẫn là bạn bè của Thịnh Vân Cẩm, Viên Oanh càng ngày càng
ngồi không yên. Tiếp xúc gần gũi hôm nay, Viên Oanh cũng đại khái phỏng
đoán được vị Tổng giám đốc J&M này hẳn là không giống với vị khác mà bà
ta từng tiếp xúc trước kia, Tư Mộ hẳn là thuộc loại người thanh lãnh ít
nói. Xuất phát từ cân nhắc nói lỗi nhiều hơn, Viên Oanh không dám tiếp
tục chờ đợi, chỉ là sau khi hàn huyên thêm hai câu, liền chủ động rời
đi. Bà ta hiện tại chỉ có thể gửi hy vọng ở Thịnh Vân Cẩm, hy vọng cô
xét thấy sự hợp tác còn tính là hữu hảo trong mấy tháng này của hai
người, đừng nên quá tính toán chi li chuyện lúc trước. … Bà ta vội vã
đến rồi đi, Thịnh Vân Cẩm thậm chí lười suy nghĩ mục đích chuyến này của
Viên Oanh. Chỉ cho rằng bà ta thật sự giống như lời nói, vì từng gặp mặt
một lần mới đến chào hỏi Tư Mộ. Cô còn ghi nhớ nụ hôn bị quấy rầy vừa
rồi, trong đầu chỉ nghĩ lát nữa phải đòi lại thế nào. Thịnh Vân Cẩm
không để ý, nhưng Tư Mộ lại để ý. Mặc dù trầm mặc ít lời, nhưng Tư Mộ đã
độc bộ đi lên trong thương trường nhiều năm như vậy, người từng tiếp xúc
giao tế qua chỉ nhiều chứ không ít, cho nên dễ dàng liền có thể nhìn ra
nguyên do Viên Oanh đến tìm nàng. Cái bữa tiệc từ thiện bà ta nói, Tư Mộ
có nhớ, nhưng đối với Viên Oanh, nàng lại không nhớ. Thân ở vòng lợi ích
là như thế này, từ trước đến nay chỉ nhớ rõ những người cùng giai tầng
và những người cao hơn giai tầng mình. Cùng giai tầng có thể là bạn bè
hợp tác, cũng có thể là đối thủ cạnh tranh. Cao hơn giai tầng thì yêu
cầu chủ động đi kết giao, vừa hy vọng có thể được đối phương để mắt mà
hợp tác, lại phải đề phòng đối phương tính toán mình sau lưng. Lúc ấy
biết ngày đầu tiên Thịnh Vân Cẩm cũng vì chuyện nhân vật mà có chuyện
không vui, Tư Mộ liền đã điều tra xong toàn bộ tư liệu và bối cảnh của
Viên Oanh những năm này trong giới giải trí. Đương nhiên, để đề phòng
vạn nhất, không chỉ là Viên Oanh. Tất cả thành viên trong đoàn kịch này,
bao gồm cả Trần Yên, nàng đều điều tra rõ ràng. Có thể nói, nàng còn
hiểu rõ những người đó hơn cả Thịnh Vân Cẩm, người đã chung sống sớm tối
với họ ba tháng. Nàng là thương nhân tinh thông lợi ích, tự nhiên biết
tìm kiếm uy h**p của đối phương để nắm thóp. Cũng may sự việc cuối cùng
được Trần Yên xử lý ổn thỏa, và Thịnh Vân Cẩm cũng thỏa hiệp vì chuyện
này. Tư Mộ biết đây là vở kịch bản đầu tiên mà cô coi trọng, hơn nữa sau
đó đoàn kịch cũng yên lặng không tiếp tục náo ra những chuyện khác, cho
nên Tư Mộ cũng đặt những tư liệu tìm được vào đáy ngăn kéo, không nhắc
lại chuyện này. Thịnh Vân Cẩm không chú ý tới, sau khi Viên Oanh rời đi,
lúc Tư Mộ nhìn về phía bóng lưng của bà ta, đáy mắt ẩn giấu cảm xúc.
Bình tĩnh mà tĩnh mịch. … Cửa phòng nghỉ một lần nữa bị khóa trái,
Thịnh Vân Cẩm ôm Tư Mộ vào lòng và ngồi trên ghế sofa. Sợi tóc mềm mại
thuận theo vải sườn xám bóng loáng rơi xuống trước người, Tư Mộ cầm lấy
một nắm tóc cô, còn chưa kịp mở lời, liền bị cô hôn lấy. Phần áo len cao
cổ màu đen mặc bên trong vải vóc mềm mại, rộng rãi mà thoải mái dễ chịu.
Lòng bàn tay Tư Mộ lỏng lẻo di chuyển, nàng không ngăn cản Thịnh Vân
Cẩm, cho nên Thịnh Vân Cẩm liền dễ dàng nắm chặt được. Lông mày thanh tú
Tư Mộ hơi nhíu lại, hơi thở nàng hơi gấp gáp kèm theo nhiệt độ nóng hổi
dâng lên ở vành tai. Nàng thậm chí không dám mở mắt ra để nhìn động tác
của Thịnh Vân Cẩm, chỉ có lòng bàn tay đang nắm ở eo nàng bất tri bất
giác nắm chặt lại. Lụa tơ tằm trượt nhẹ nhàng, tay Tư Mộ đặt ở bên hông
cô suýt chút nữa không chống đỡ nổi mà tuột xuống. Thịnh Vân Cẩm phát
giác được, cong môi cười một cái. Cô quỳ một gối xuống dưới Tư Mộ đang
ngồi trên sofa, chân còn lại thì đứng thẳng an ổn trên mặt đất bằng giày
cao gót. Thân hình cao gầy mà không mất đi vẻ yểu điệu duyên dáng lại
xinh đẹp. Thịnh Vân Cẩm nắm tay Tư Mộ, tùy ý mà to gan đặt ở vị trí xẻ
tà của chiếc sườn xám trên người mình. Vết xẻ tà thật ra chỉ ở vị trí
nhích lên một chút so với đầu gối, nhưng khi tay Tư Mộ dán vào làn da
cô, nhịp tim vẫn mất kiểm soát. Bởi vì thiết lập nhân vật, Thịnh Vân Cẩm
bây giờ trang điểm cũng không tô son môi, thợ trang điểm chỉ quét nhàn
nhạt một chút son bóng lên môi cô, trông dịu dàng hơn chút. Tư Mộ hôm
nay cũng không trang điểm, nàng ngày thường luôn trang điểm nhẹ, làn da
trắng ngần vốn có cùng môi đỏ thắm, dù cho không có trang điểm tô điểm
cũng vẫn làm nổi bật vẻ thanh tuyển tự phụ của nàng. Nụ hôn nóng rực ôn
nhu từ môi từ từ rơi xuống trên gương mặt, Thịnh Vân Cẩm hơi mở mắt, có
thể thấy rõ ràng lông mày nhíu lên tinh tế của Tư Mộ. Lòng bàn tay xoa
nhẹ giữa hai hàng lông mày nàng, Thịnh Vân Cẩm chậm rãi hướng xuống, hôn
một cái lên mắt Tư Mộ. Sau một đêm nghỉ ngơi, vẻ mệt mỏi dưới đáy mắt
nàng đã biến mất, thay vào đó, là tình ý tràn đầy cùng vệt đỏ ửng lúc
này. Nụ hôn và cái v**t v* của Thịnh Vân Cẩm luôn mang theo sự yêu
thương, ôn nhu lại nóng rực, Tư Mộ ôm lấy cô, bên tai thậm chí có thể
cảm nhận được nhịp tim mất kiểm soát của chính mình. Ôm nhau để từ từ
bình phục hơi thở, Tư Mộ nhắm hai mắt tựa vào cổ cô, cảm nhận ngón tay
thon dài của Thịnh Vân Cẩm hướng về sau, giúp nàng cài lại chiếc nút
thắt chẳng biết bị cởi ra từ lúc nào. … Ban đêm trở lại khách sạn, Lâm
Tiểu Ngộ cũng đã đến. Ba người ngồi ở trong nhà ăn dùng bữa tối, Lâm
Tiểu Ngộ nhìn hai người đối diện, ánh mắt vẫn luôn có chút bồi hồi,
giống như đang suy nghĩ có nên mở lời hay không. Biểu cảm cô rất mơ hồ,
ít nhất Thịnh Vân Cẩm, người rất hiểu rõ Lâm Tiểu Ngộ, vì quá đói nên
chuyên tâm ăn cơm, do đó nhất thời không chú ý tới. Nửa chừng, Thịnh Vân
Cẩm đứng dậy đi toilet một chuyến. Cho đến khi bóng lưng cô biến mất ở
góc rẽ, Tư Mộ mới đặt ly nước trong tay xuống, ôn tồn mở lời với Lâm
Tiểu Ngộ đối diện. “Lâm tiểu thư có chuyện muốn nói với tôi, phải
không?” Có chút sợ sệt, Lâm Tiểu Ngộ nháy mắt, “Chị nhìn ra rồi?” Mím
môi cười một cái, Tư Mộ không nói gì. Vừa nãy lúc dùng bữa, Lâm Tiểu Ngộ
đã không mấy chuyên tâm, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn về phía nàng và
Thịnh Vân Cẩm. Nếu cô có lời muốn nói với cả hai người họ, thì không cần
thiết phải làm ra cử động tiềm thức mang theo sự do dự này. Nếu chỉ muốn
nói riêng với Thịnh Vân Cẩm, thì căn cứ vào mối quan hệ giữa Lâm Tiểu
Ngộ và Thịnh Vân Cẩm, chỉ cần mở miệng, sau bữa ăn tự nhiên sẽ có thời
gian nói chuyện với nhau. Tư Mộ cũng sẽ không vì vậy mà có ý kiến gì.
Nhưng hết lần này đến lần khác cô vẫn luôn do dự, hơn nữa đại bộ phận
ánh mắt vẫn rơi vào trên người Tư Mộ. “Lâm tiểu thư có chuyện có thể nói
thẳng.” Tư Mộ không nghĩ ra có chuyện gì mà Lâm Tiểu Ngộ chỉ có thể nói
cho bản thân lại không thể nói cho Thịnh Vân Cẩm. Nhìn nụ cười ôn hòa
trên mặt Tư Mộ, Lâm Tiểu Ngộ mím môi, hơi phiền não cau mày lại. “Tôi có
một người anh họ.. Hắn tên là Lâm Cách…” Lúc nói ra cái tên này, Lâm
Tiểu Ngộ theo bản năng trề môi. Nhàn nhạt gật đầu, Tư Mộ tiếp tục lắng
nghe, chờ đợi câu nói tiếp theo của cô. “Tôicảm thấy… Hắn có khả năng
thích Tiểu Cẩm.” Lời vừa dứt, Lâm Tiểu Ngộ liền nghiêm túc nhìn chằm
chằm phản ứng của Tư Mộ. Đại khái là mục đích của cô lộ liễu quá mạnh,
Tư Mộ cảm thấy có chút buồn cười. “Được rồi, tôi nhớ rồi.” Gật đầu, Tư
Mộ ôn tồn đáp lại. Ngữ khí của nàng giống như hời hợt nhưng lại mang
theo mấy phần nghiêm túc, mặc dù không đến mức qua loa, nhưng Lâm Tiểu
Ngộ vẫn cảm thấy có chút không vừa ý. Phản ứng bình thản như thế của Tư
Mộ, cũng khiến sự do dự xoắn xuýt vừa rồi của cô trông như trò đùa. “Chị
đừng cảm thấy tôi chuyện bé xé ra to nha…” “Lâm Cách người này rất
đáng ghét, vì lợi ích cá nhân, còn không tôn trọng người khác…” “Thật
ra tôi cũng chỉ là suy đoán thôi, nhưng mặc kệ hắn có phải thật sự thích
Tiểu Cẩm hay không, dù sao, hắn nhất định là không có lòng tốt.” Cô trề
môi thì thầm nói một tràng, Tư Mộ cũng nghe nghiêm túc, nghe vậy, nàng
nhẹ giọng mở lời. “Tại sao cô lại suy đoán hắn thích Vân Cẩm?” Thấy Tư
Mộ rốt cuộc chủ động hỏi, Lâm Tiểu Ngộ lộ ra ánh mắt ‘Xem đi, tôi biết
ngay chị vẫn để tâm mà’. “Tôi hôm qua mới nói Tiểu Cẩm ở Nam Thành sẽ
diễn kịch, kết quả hôm nay liền gặp hắn trên cùng chuyến bay!” Nói rồi,
Lâm Tiểu Ngộ có chút tức giận. “Tôi mới không tin hắn là ý tưởng đột
phát đến Nam Thành du lịch, khẳng định là vì Tiểu Cẩm mà tới!” Hai người
từ nhỏ đã đối chọi gay gắt, mặc dù Lâm Tiểu Ngộ ghét Lâm Cách nhất, thế
nhưng cô cũng hiểu rõ hắn. Chỉ bằng trực giác, cô liền có thể đoán được
Lâm Cách đến Nam Thành là làm gì. Tư Mộ nhìn vẻ khí thế hung hăng của
cô, trầm mặc một chút, thêm chút nước vào ly của cô. “Thật ra trước kia
tôi cũng đã có chút cảm giác này…” “Chỉ có điều khi đó tuổi còn nhỏ,
không nghĩ nhiều như vậy…” Thời sơ trung, mỗi lần Thịnh Vân Cẩm tới
nhà tìm cô, Lâm Cách đều nhất định sẽ có mặt ở đó. Lúc ấy Lâm Tiểu Ngộ
còn âm thầm thổn thức trong lòng, Lâm Cách sắp biến nhà cô thành nhà
mình để ở rồi. Hơn nữa lúc ở trường học, cô liền nhiều lần bắt gặp ánh
mắt Lâm Cách nhìn lén Thịnh Vân Cẩm. Lúc đó Lâm Tiểu Ngộ không hiểu
chuyện, chỉ cho là Lâm Cách ghen tị Thịnh Vân Cẩm chiếm vị trí hạng
nhất, lão nhị vạn năm này nhìn lén Thịnh Vân Cẩm đoán chừng cũng là âm
thầm mắng cô trong lòng. Bởi vì chuyện này, Lâm Tiểu Ngộ còn lén lút
cảnh cáo Lâm Cách. Bảo hắn đừng cả ngày nhìn chằm chằm Thịnh Vân Cẩm
nữa, hắn có nhìn cũng không sánh bằng. Thành tích tốt chỉ là một ưu điểm
tầm thường nhất trong vô số ưu điểm của Thịnh Vân Cẩm, huống hồ cô mỗi
lần đều có thể hơn mấy chục điểm, đây không phải là việc cố gắng một
chút liền có thể dễ dàng đuổi kịp. Sau đó Lâm Tiểu Ngộ liền bị Lâm Cách
liếc mắt coi thường, không chút lưu tình bị hắn mắng một câu đồ ngốc.
Cũng từ đó về sau, Lâm Tiểu Ngộ liền càng thêm ghét Lâm Cách. Tư Mộ nghe
vậy như có điều suy nghĩ, nàng chưa kịp mở lời, tiếp theo một cái chớp
mắt, liền thấy Lâm Tiểu Ngộ mặt nghiêm túc ra hiệu với nàng. “Thấy chưa
tôi biết ngay hắn vì Tiểu Cẩm nên tới.” Tư Mộ nghe vậy thuận theo ánh
mắt cô quay đầu nhìn lại. Cách đó không xa, Thịnh Vân Cẩm đang đi về
phía các nàng. Phía sau cô, còn đi theo một người đàn ông khuôn mặt tuấn
tú. Hiển nhiên đó chính là Lâm Cách trong miệng Lâm Tiểu Ngộ.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
xuyen-khong-ta-cai-nam-lam-giau-noi-kinh-thanh-1768437045
Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành
Chương 135 Tháng 1 15, 2026
Chương 134 Tháng 1 15, 2026
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
ruou-nhat-pha-tra
Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 60: End Tháng 1 19, 2026
Chương 59 Tháng 1 19, 2026
linh vu thien ha
Linh Vũ Thiên Hạ
Chương 4203_ Lục Phong Tử Tháng 1 12, 2026
Chương 4202_ Vật Trong Thạch Thất Thứ Sáu Tháng 1 12, 2026
the gioi hoan my
Thế Giới Hoàn Mỹ
Chương 3: Vô thượng yêu Điển Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Tân Thủ Lễ Bao Tháng 12 31, 2025
khi-toi-la-me-cua-nu-chinh-the-than-tra-nu-1769774788
Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
Chương 135 Tháng 1 30, 2026
Chương 134 Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 65"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese